Trần Bình An mang theo vẻ mặt ngẩn ngơ rời khỏi căn nhà cũ, bước ra sân nhỏ, ngẩng đầu nhìn vầng thái dương chói chang trên cao, tầm mắt vô cùng minh bạch. Bầu trời tựa như phôi gốm được bóc đi từng lớp men màu, sáng bóng rạng rỡ khiến người ta không khỏi nảy sinh lòng yêu mến.
Trần Bình An chợt nhận thấy hơi thở có phần đình trệ, bèn ngồi xuống ngưỡng cửa, nín thở ngưng thần, mười ngón tay kết thành quyền ấn.
Sau chừng một nén nhang, Trần Bình An mới cảm thấy khí tức bình ổn thông suốt. Cậu vừa định đứng dậy, khóe mắt chợt lướt qua một vật, lại vội vàng đặt mông ngồi xuống ngưỡng cửa, đôi mắt trợn tròn. Chẳng biết từ lúc nào, nơi góc sân đã lặng lẽ xuất hiện một khối đá đen nằm im lìm, chính là loại đá mài kiếm thượng hạng nhất thế gian — Trảm Long Đài.
Cậu vội vàng đứng dậy sải bước tới gần, ngồi xổm xuống cẩn thận quan sát. So với bệ đá dưới chân tượng thần Linh Quan đổ nát trước đó, khối đá này tựa như bị người ta dùng dao cắt đậu hũ, một nhát thẳng băng, gọn gàng chia làm hai nửa. Trần Bình An xoa cằm, không ngừng thay đổi vị trí, đi một vòng quanh bốn hướng đông nam tây bắc để xem xét. Khi mông trở lại vị trí ban đầu, cậu càng thêm khẳng định, đây chính là cái bệ dưới chân pho tượng thần “Bồ Tát gật đầu” kia.
Chuyện này khiến Trần Bình An không khỏi kinh hãi. Tuy Ninh cô nương thường hay nói những lời hào hùng, nhưng mỗi khi nàng trầm mặc khoanh tay, những lời thốt ra chắc chắn không phải hư ngôn. Nàng từng nói Trảm Long Đài vô cùng kiên cố, chỉ có đại kiếm tiên trả giá đắt mới có thể chém đứt, Trần Bình An hoàn toàn tin tưởng điều đó. Vậy khối Trảm Long Đài này tự mình mọc chân, rồi chạy thẳng đến nhà cậu sao?
Đến nay Trần Bình An đã biết trên đời thực sự có thần tiên quỷ quái, lại có vô số sơn tinh yêu mị, nhưng đá mà thành tinh thì e là khả năng không lớn. Hơn nữa, nó chạy đến nhà ai mà chẳng được hưởng phúc, cớ sao lại chui vào nhà cậu, ngoại trừ chịu khổ chịu cực thì còn làm được gì? Liệu có yêu tinh đá nào ngốc nghếch đến thế không?
Trần Bình An thử dò hỏi:
- Này, ngươi có thể nói chuyện không? Hay là có thể hiểu được lời ta nói?
Tất nhiên là không có hồi đáp.
Thiếu niên nghi thần nghi quỷ lắc đầu, không cách nào xác định được.
Có lẽ do cõi mộng trước đó quá mức chân thực, đến tận lúc này Trần Bình An vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, nhìn vật gì cũng thấy kỳ lạ.
Rất nhiều chuyện nhỏ nhặt trước đây vốn không suy nghĩ sâu xa, nay xâu chuỗi lại với nhau, dường như trong thoáng chốc đều trở nên thông suốt.
Tề tiên sinh từng nói, trên đời có rất nhiều chuyện không thể suy xét theo lẽ thường. Ninh Diêu cũng bảo, trời đất bên ngoài vạn trạng thiên tư, muôn màu muôn vẻ. Ngay cả lão Diêu cũng từng luyên thuyên không ít chuyện vụn vặt, chỉ riêng việc lên núi đơn giản thôi cũng ẩn chứa đủ loại học vấn. Chẳng hạn như những gốc cây già cỗi không chút nổi bật kia, rất có thể là pháp tọa của sơn thần, tuyệt đối không được ngồi lên. Lão còn nói núi non trong thiên hạ dù lớn hay nhỏ đều cùng chung một cội nguồn, chỉ là phân định thứ bậc tổ tông cháu chắt mà thôi.
Lúc này Trần Bình An bỗng nảy sinh lòng hiếu kỳ, muốn biết làm thế nào mới có thể nhìn thấu toàn cảnh động tiên Ly Châu bao trùm trấn nhỏ này. Liệu có phải chỉ khi trèo lên đỉnh ngọn núi cao hơn cả núi Phi Vân kia, mới có thể thu hết thảy vào trong tầm mắt?
Trần Bình An thu lại tâm tư, cúi đầu nhìn khối đá đen thẫm kia, định bụng mang nó đến tiệm rèn, Ninh cô nương nhất định sẽ cần đến khối đá mài kiếm này. Còn việc sau đó nàng xử lý ra sao, là tự mình mài kiếm hay giao cho Nguyễn sư phụ để báo đáp ơn đúc kiếm, cậu cũng chẳng mấy bận tâm. Cậu chỉ tò mò không biết đá mài kiếm rốt cuộc phải dùng thế nào, chẳng lẽ cũng giống như cách cậu mài dao chẻ củi hay sao?
Trần Bình An xưa nay làm việc vốn chẳng hề do dự, đã quyết là làm, cậu dùng hai tay nhấc bổng khối đá mài kiếm lên. Khối đá rời khỏi mặt đất chừng hơn một tấc, tuy có hơi nặng nhưng chưa đến mức không thể gánh vác, như vậy cũng dễ xử lý. Cậu liền đi vào trong nhà tìm một cái sọt.
Rất nhanh sau đó, thiếu niên đã vác sọt bước ra khỏi ngõ Nê Bình, bên trên còn dùng một bộ quần áo cũ trùm kín khối đá mài kiếm.
Vừa rời khỏi ngõ Nê Bình, Trần Bình An nhận ra trên đường lớn đã đông nghịt người. Có lẽ do màn đêm đột ngột buông xuống lúc trước khiến lòng người hoang mang sợ hãi, giờ đây thấy thái dương trở lại, ai nấy đều muốn ra ngoài hít thở khí trời. Phần lớn dân chúng trong trấn đều đã rời khỏi nhà, đổ ra đường lớn, bàn tán vô cùng xôn xao.
Thỉnh thoảng lại có người vội vã chạy ngang qua, kêu gào rằng giếng Thiết Tỏa đã hoàn toàn khô cạn, ngay cả sợi xích sắt treo trong giếng suốt ngàn vạn năm qua cũng chẳng biết bị tên khốn khiếp nào lén lút mang về giấu biệt trong nhà. Lại có đám trẻ nhỏ chỉ sợ thiên hạ không loạn, tụm năm tụm ba nhảy nhót tưng bừng, mặt mày hớn hở bàn tán lung tung về tai kiếp của cây hòe già kia.
Hóa ra chỉ trong một đêm, cây hòe già kia đã bị nhổ bật gốc, đổ rạp trên đường lớn, cành khô gãy nát, lá úa rụng đầy mặt đất. Ban đầu, nhiều dân chúng sống gần đó cảm thấy bỏ đi thì lãng phí, bèn tiện tay thu lượm cành lá mang về nhóm lửa. Một vài gã đàn ông bị thê tử thúc giục, đành vác dao chẻ củi ra chặt lấy những cành hòe lớn hơn.
Cũng chẳng phải không có người ngăn cản. Đa số bô lão trong trấn nhỏ vốn nhiều đời sinh sống quanh gốc hòe đều vô cùng xót xa, mắng chửi thẳng mặt đám nam nữ tham lam trục lợi thất đức kia. Lại có cụ già tận tình khuyên bảo, nói rằng cây hòe già có duyên nợ sâu nặng với trấn nhỏ, vốn đã sớm sinh linh tính. Bao năm qua, ngay cả cành khô rụng xuống cũng chọn lúc đêm khuya vắng người, chẳng nỡ va trúng đầu ai. Huống hồ mỗi bận mùa màng thất bát, hoa hòe rụng xuống như gạo trắng đã cứu đói cho biết bao nhiêu miệng ăn.
Thế nhưng vạn sự đều vô dụng. Đám tráng đinh kẻ thì phớt lờ, vẫn cắm cúi đốn cây; kẻ tính khí nóng nảy còn nảy sinh xung đột với người già, xô đẩy giằng co, cảnh tượng vô cùng hỗn loạn.
Nghe thấy tin tức về cây hòe già, Trần Bình An đang vác gùi trên lưng bỗng thấy ngập ngừng, bước chân chậm lại, đi được ba bước lại ngoái đầu nhìn về hướng cây hòe. Trực giác mách bảo cậu nên đến đó xem thử, nhưng từ sâu thẳm thâm tâm lại có một giọng nói thúc giục cậu mau chóng tới lò rèn.
Chợt cậu thấy một thân ảnh thoăn thoắt tựa gió lướt qua bên cạnh, đó là một cô bé mặc áo bông đỏ thắm. Điều khiến người ta dở khóc dở cười là trên vai tiểu cô nương này còn vác một cành hòe to bằng bắp tay người lớn, dài ngang thân người. Bước chân cô bé nhanh như chớp, trông vô cùng hoạt bát, đáng yêu.
Trần Bình An vừa nhìn đã nhận ra ngay. Đó là cô bé thường đi lại một mình, hành tung như gió, thích dạo chơi khắp trấn nhỏ. Cậu và Cố Xán với cô bé này thuộc diện "bất đả bất tương thức". Cách đây không lâu, Trần Bình An từng gặp cô bé ở Lưng Trâu Xanh, khi đó cô đi theo bên cạnh những vị tiên gia nhân vật kia, hình như quan hệ với nữ đạo sĩ trẻ tuổi nọ cũng rất tốt. Cậu còn từng tặng cho cô bé một viên đá mật rắn nhỏ.
Trần Bình An vội vàng cất tiếng gọi. Cô bé mặc áo bông đỏ quay đầu lại, thấy Trần Bình An liền nở nụ cười tươi, đôi mắt trong veo tựa làn nước mùa thu, dường như đang muốn nói: "Ngươi có chuyện gì thì nói mau đi, ta đang nghe đây, ta còn bận về chuyển nhà cho đám kiến nữa".
Trần Bình An nén cười, vẫy tay nói:
- Anh bàn với em chuyện này, chỉ làm chậm trễ một lát thôi.
Cô bé mặc áo bông đỏ thắm vác nhánh cây chạy tới như một cơn gió nhỏ, khẽ nghiêng người, ngẩng đầu nhìn cậu với vẻ nghi hoặc.
Trần Bình An hỏi:
- Nhánh cây này là em mang từ chỗ cây hòe già về phải không?