Trấn nhỏ tựa như vừa tao ngộ một trận nhật thực trăm năm khó gặp, trong nháy mắt trời đất tối sầm, giơ tay không thấy năm ngón.
Lại thêm những pho tượng thần ngoài trấn lần lượt nổ tung như pháo đốt, tiếng vang dồn dập, đặc biệt chói tai giữa bầu không gian tĩnh mịch của màn đêm đột ngột buông xuống. Biến cố này khiến bách tính bình thường trong trấn không khỏi suy diễn mông lung, liên tưởng đến những đoàn xe trâu xe ngựa chở con em quyền quý rời đi trước đó, khiến lòng người trong ngõ nhỏ đều thấp thỏm lo âu.
Bên trong những bức tường cao của bốn họ mười tộc cũng chẳng hề ngoại lệ. Hễ có kẻ hầu người hạ nào tự ý treo đèn lồng lên cao, lập tức sẽ bị quát mắng thậm tệ. Thậm chí, một vài quản sự gia tộc tính tình nóng nảy còn thẳng tay giật phăng đèn lồng, dẫm nát ngay tại chỗ, sắc mặt dữ tợn nhìn chằm chằm đám gia nhân vốn có ý tốt kia như nhìn kẻ thù truyền kiếp.
Phía bên lò rèn, Trần Bình An đang cùng Ninh Diêu ngồi bên miệng giếng ăn cơm trưa. Dù trời đất bỗng chốc tối đen khiến cậu cảm thấy kỳ lạ, nhưng cũng chẳng hề ảnh hưởng đến việc cậu cúi đầu lùa cơm vào miệng.
Cơm nước ở lò rèn vốn rất khá, mỗi bữa thợ làm công dài hạn hay ngắn hạn đều được chia một miếng thịt kho béo ngậy to chừng ngón trỏ, kèm theo một muôi nước canh. Cơm thì cho ăn thỏa thích nhưng thịt chỉ có một miếng, mà sức ăn của Trần Bình An lại chừng hai bát cơm. Thế nên mỗi lần nhận phần thịt từ chỗ sư phụ đầu bếp, vì đã có nước canh nên bát thứ nhất cậu thường chỉ ăn cơm trắng chứ không động đến thịt. Đợi đến khi miếng thịt kho kia dần dần trượt từ trên mặt xuống tận đáy bát, cậu mới đi xới thêm bát thứ hai, lúc này mới giải quyết miếng thịt kia một cách sạch sẽ, sảng khoái.
Mỗi bận Ninh Diêu nhìn thấy dáng vẻ ăn cơm của Trần Bình An đều không khỏi cảm thấy buồn cười.
Nguyễn Tú lại không giống Ninh Diêu, ánh mắt thiếu nữ áo xanh nhìn Trần Bình An tựa như hiện lên mấy chữ lớn: "người cùng đạo".
Lúc này, một tay Trần Bình An bưng chiếc bát sứ trắng đã trống trơn, tay kia cầm đũa, cố sức nhìn quanh nhưng cũng chỉ có thể mơ hồ thấy được cảnh vật trong tầm hai ba trượng.
Mấy ngày gần đây, ngoại trừ việc làm lụng vất vả như trâu ngựa cho lò rèn của Nguyễn sư phụ, Trần Bình An còn dành ra ba canh giờ để luyện tập "đi thế". Ban ngày một canh từ giờ Ngọ đến giờ Mùi, buổi tối hai canh từ giờ Hợi đến giờ Sửu.
Về sau, Trần Bình An từng thử vừa đi thế vừa kết thủ ấn bằng mười ngón tay, nhưng hắn phát hiện làm như vậy sẽ khiến hơi thở không thông suốt, bộ pháp càng thêm bất ổn, thế là dứt khoát từ bỏ. Vào những lúc rảnh rỗi khi làm việc, thừa dịp mọi người không chú ý, Trần Bình An mới rèn luyện thủ ấn để tăng cường thể phách. Thực tế đối với hắn, việc này chẳng qua là đổi từ nặn phôi nung gốm trước kia thành những tư thế và thủ ấn trong Hám Sơn phổ mà thôi.