Pháp tướng khổng lồ của Tề Tĩnh Xuân trắng muốt mờ ảo, ngồi xếp bằng uy nghiêm phía trên dải đất cực bắc của Đông Bảo Bình Châu.
Biển mây cuồn cuộn trào dâng, chậm rãi ép xuống, không ngừng áp sát đỉnh đầu Tề Tĩnh Xuân.
Tề Tĩnh Xuân ngẩng đầu nhìn lên, nở nụ cười khoáng đạt.
Từ trên biển mây, một giọng nói uy nghiêm vọng xuống:
- Tề Tĩnh Xuân, nên biết thiên đạo vô tư! Ngươi vốn là môn sinh Nho gia, nảy sinh lòng trắc ẩn với động tiên Ly Châu, xét về tình cũng có thể thứ lỗi, nếu lúc này hồi tâm chuyển ý thì vẫn còn kịp.
Theo sau lời nói của vị tiên nhân trên cao, dường như có từng trận sấm sét cuộn trào trong biển mây. Lôi điện chớp giật liên hồi, không ngừng thẩm thấu xuống dưới đáy tầng mây.
Ngôn xuất pháp tùy.
Lại có một vị tiên nhân khác cười nhạo:
- Nói nhảm với tên mọt sách này làm gì! Muốn làm chuyện đội trời đạp đất, trước tiên phải hỏi xem nắm đấm của ta có đồng ý hay không!
Dứt lời, một bàn tay khổng lồ rực ánh kim quang chộp xuống, tầng mây dày đặc bị xé toạc thành một lỗ hổng, một cột sáng rọi thẳng xuống trước pháp tướng của Tề Tĩnh Xuân.
Từ phương Tây vang lên một tiếng niệm Phật đầy vẻ từ bi:
- Tề thí chủ, hãy niệm kinh tĩnh tâm, sớm ngày về với cõi Phật.
Tề Tĩnh Xuân trầm giọng đáp:
- Sau chiến dịch trảm long, trấn nhỏ này được hưởng thụ đại khí vận suốt ba ngàn năm, con cháu đời sau anh tài xuất hiện lớp lớp, thực chất chỉ là thủ đoạn "vay mượn tương lai". Nhưng đó đã là quy củ do bốn vị Thánh nhân lập ra, những tu sĩ đầu tiên chọn cắm rễ tại động tiên Ly Châu cũng không có dị nghị, Tề Tĩnh Xuân ta dĩ nhiên không có tư cách can thiệp.
- Nay thiên đạo muốn trấn áp vùng trời đất này, cứ việc giáng xuống, có điều hãy để một mình Tề Tĩnh Xuân ta thay dân chúng trấn nhỏ gánh chịu kiếp nạn. Thiên đạo và quy củ không hề mất đi mục tiêu, vì sao chư vị lại muốn ngăn cản?
Vị tiên nhân vừa xé toạc biển mây cười lớn:
- Ha ha, họ Tề kia, ngươi thật sự không biết nguyên do, hay là đang giả ngây giả dại?
Chẳng biết từ lúc nào, Tề Tĩnh Xuân đã vươn một tay ra, lòng bàn tay nắm hờ hạt châu chứa đựng tiểu động tiên kia.
Có lẽ chính trong lòng bàn tay ấy, trong động tiên, trong trấn nhỏ, cảnh vật đã từ ban ngày đột nhiên chuyển thành đêm tối một cách huyền diệu.
Lúc này, bàn tay trắng muốt như tuyết đang che chở cho động tiên Ly Châu dường như vấp phải những đợt công kích vô hình ập đến từ tứ phương tám hướng, phát ra những tiếng xèo xèo chói tai. Trên mu bàn tay liên tục bắn ra những tia sét trắng xóa, tóe lửa khắp nơi. Từng "phiến tuyết" trông nhỏ như lông vũ nhưng thực chất nặng tựa thái sơn không ngừng bong tróc từ mu bàn tay của Tề Tĩnh Xuân, rơi rụng xuống nhân gian, song chưa kịp chạm đất đã tan biến thành mây khói.
Vị tiên nhân tọa trấn trên cao, gần lỗ hổng giữa biển mây, cất giọng cười nhạo báng:
- Khu khu một gã nho sĩ mà cũng dám nghịch lại đại đạo, thật không biết lượng sức mình! Để bản tọa vờn nghịch với ngươi một phen trước đã!
Nếu đứng từ nơi xa xôi tại Đông Bảo Bình Châu ngước mắt nhìn lên, lại có thể xuyên thấu qua tầng tầng pháp trận che mắt do các vị tiên nhân hợp lực thi triển, hẳn sẽ mơ hồ nhìn thấy một cảnh tượng vô cùng tráng lệ. Tại lỗ hổng khổng lồ xuyên qua biển mây kia, ban đầu chỉ lộ ra một điểm đen lao thẳng xuống, kế đến là một đoạn mũi kiếm, cuối cùng hiện ra toàn cảnh: đó là một thanh phi kiếm "bỏ túi" nhưng kích thước lại to ngang ngón tay của pháp tướng Tề Tĩnh Xuân.
Thanh thứ nhất vừa hiện thế, thanh thứ hai đã nối gót từ một phương vị khác rơi xuống, rồi thanh thứ ba, thứ tư cứ thế theo thứ tự từ biển mây trên chín tầng trời giáng lâm xuống nhân gian.
Tổng cộng mười hai thanh phi kiếm dàn thành một hàng ngang, lơ lửng giữa tầng không, tựa như kỵ binh bày trận đang ghì chặt dây cương, chỉ chờ một lệnh ban xuống là sẽ đồng loạt xung phong, đâm thẳng tới trước.
Trên biển mây, một vị kim sắc cự nhân đang ngồi xếp bằng, đôi nhãn mâu vàng rực mở trừng trừng, hai nắm đấm hộ pháp chống lên đầu gối. Nắm tay phải của y chậm rãi duỗi ra một ngón trỏ, khẽ gập lại rồi búng mạnh một cái.