Hai ngày trước khi Tề Tĩnh Xuân buông đôi đũa ấy xuống, trấn nhỏ đã bắt đầu xuất hiện những điềm báo bất tường. Mực nước trong giếng Thiết Tỏa hạ xuống rất thấp. Những cành hòe từ thân cây già gãy rụng, lá khô héo úa, rõ ràng là trái với quy luật "xuân tươi thu héo" của tự nhiên. Ngay cả khu vực ngoại vi trấn nhỏ, nơi những pho tượng thần bằng đất nằm ngổn ngang, giữa đêm khuya thường vang lên những tiếng nổ đì đoàng như pháo nổ.
Kẻ hiếu kỳ chạy đến xem, chỉ thấy ở vùng ven trấn nhỏ, những pho tượng Bồ Tát đất, thần tiên gỗ vốn còn sót lại từ mùa đông năm ngoái, nay đã tan biến hơn phân nửa.
Xe trâu xe ngựa từ đường Phúc Lộc và ngõ Đào Diệp nối đuôi nhau rời đi không dứt. Trên mặt đường lát đá xanh rộng lớn, giữa đêm khuya thanh vắng vẫn nghe rõ tiếng móng trâu móng ngựa lọc cọc, quấy nhiễu giấc nồng của dân trấn.
Đám người ngoại lai y quan hoa lệ, khí độ bất phàm cũng bắt đầu vội vã rời đi. Đa phần đều mang vẻ mặt không vui, tụ năm tụ ba, thỉnh thoảng lại đưa tay chỉ trỏ về hướng học đường trong trấn, lời ra tiếng vào đầy vẻ căm phẫn.
Cửa đông trấn nhỏ đã chẳng còn thấy bóng dáng gã độc thân Trịnh Đại Phong, nha môn Giám sát lò gốm cũng không có ý định tìm người thay thế. Trấn nhỏ lúc này tựa như một người bị rụng mất hai chiếc răng cửa, nói chuyện cứ lọt gió vù vù.
Lưu Bá Kiều và Trần Tùng Phong men theo đường cũ trở về, khi bóng dáng cầu mái che lờ mờ hiện ra phía xa thì trời đã ngả hoàng hôn. Lưu Bá Kiều rẽ vào lối nhỏ đi tới bên khe suối, ngồi xuống vốc nước rửa mặt. Cảm thấy chưa đủ sảng khoái, hắn dứt khoát nằm bò ra đất, vục cả đầu vào dòng nước mát lạnh.
Hắn ngẩng đầu lên, hét lớn một tiếng đầy sảng khoái, rồi quay sang nhìn Trần Tùng Phong đang mồ hôi nhễ nhại, trêu chọc:
- Đúng là hạng thư sinh yếu đuối, trói gà không chặt.
Trần Tùng Phong chỉ vốc một ngụm nước suối uống tạm, giọng nói khàn đặc:
- Năm xưa ta vất vả trở thành luyện khí sĩ, chẳng qua cũng chỉ mong cường thân kiện thể, sống lâu thêm vài năm để đọc thêm mấy cuốn sách mà thôi, sao so bì được với kiếm tu các người. Huống hồ tại động tiên Ly Châu này, ngoại trừ kiếm tu, luyện khí sĩ là những kẻ chịu thiệt nhất. Chỉ cần sơ sẩy vận chuyển khí tức là sẽ tổn hại đạo hạnh, cảnh giới càng cao tổn thất càng lớn, chẳng ngờ tu vi thấp kém như ta lại hóa ra là chuyện may mắn.
Lưu Bá Kiều vỗ vai Trần Tùng Phong, thân thiết nói:
- Hay là ngươi đổi môn phái đi, gia nhập vườn Phong Lôi chúng ta mà luyện kiếm, sau này có ta che chở. Ngươi thử nghĩ mà xem, trở thành một kiếm tu ngự kiếm theo gió, vút lên cao vạn trượng, nhanh tựa chớp giật, nhất là vào lúc mưa dông sấm sét, đạp kiếm lướt đi giữa màn mây...
Trần Tùng Phong bất chợt mỉm cười, trêu chọc:
- Nghe nói kiếm tu của vườn Phong Lôi các ngươi, hạng người bị sét đánh nhiều nhất chính là...
Lưu Bá Kiều vội vươn một tay ra ngăn lại:
- Đừng nói nữa!
Kiếm tu vốn cũng thuộc hàng ngũ luyện khí sĩ, nhưng so với luyện khí sĩ thông thường, thân thể của kiếm tu lại tiệm cận với võ phu thuần túy đi trên một con đường khác. Nói một cách đơn giản, kiếm tu truy cầu sự hợp nhất giữa gân cốt máu thịt và tinh khí thần, còn những luyện khí sĩ khác chỉ cần thân thể không gây trở ngại cho việc tu hành là đủ, chẳng mấy khi dốc sức rèn luyện thể phách.
Dĩ nhiên, khi luyện khí sĩ dưỡng khí luyện khí, đó cũng là một quá trình gột rửa và mài giũa thân xác, tựa như mưa thuận gió hòa thấm đẫm vạn vật. Thế nhưng xét về phương diện rèn luyện thân thể, dù là cường độ hay tần suất, luyện khí sĩ đều kém xa kiếm tu, càng không thể toàn tâm toàn ý, cần mẫn không biết mệt mỏi như những võ phu thuần túy kia.
Luyện khí sĩ trên thế gian đều có chung một nhận thức: thân xác phàm trần dù sao cũng là thứ mục nát theo thời gian, chỉ cần đủ dùng là được. Nếu may mắn tu luyện thành thân thể Kim Cương bất hoại hay Thanh Tịnh Lưu Ly thì là đại phúc duyên, bằng không cũng chẳng sao, tuyệt đối không nên vì chấp niệm mà đâm đầu vào ngõ cụt, làm tổn hại đến căn cơ đại đạo.
Lưu Bá Kiều thuận miệng hỏi:
- Vị thân thích phương xa kia của nhà ngươi, rốt cuộc là võ nhân cảnh giới thứ mấy?
Trần Tùng Phong thở dài, vẻ mặt bất đắc dĩ:
- Chuyện cơ mật như thế, làm sao ta biết được?
Lưu Bá Kiều hồi tưởng lại cuộc xung đột tại chính sảnh dinh quan lúc trước, cảm khái không thôi:
- Tống Trường Kính quả thực quá mạnh, đáng sợ nhất là vị phiên vương Đại Ly này tuổi đời vẫn còn rất trẻ. Thông thường, võ nhân đạt đến cảnh giới thứ tám, thứ chín, có ai không từ ngũ tuần, lục tuần trở lên, thậm chí bách tuế cũng chẳng coi là già. Vậy mà nếu ta nhớ không lầm, Tống Trường Kính chỉ mới xấp xỉ tứ tuần. Chẳng trách lúc trước người nọ lại cười bảo rằng “cần phải đè nén sự kiêu ngạo”.
Trần Tùng Phong khẽ giọng đáp lời:
- Sinh ra đúng thời, thiên mệnh ưu ái.
Tu sĩ Thượng Ngũ Cảnh tựa như thần long kiến thủ bất kiến vĩ, hành tung hư ảo khó tìm. Ngược lại, võ phu bát cảnh, cửu cảnh thường vang danh thiên hạ, có mối liên hệ mật thiết với các vương triều thế tục. Huống hồ, muốn tinh tiến võ đạo ắt phải kinh qua những trận đại chiến sinh tử, tôi luyện giữa lằn ranh tồn vong, từ đó mới có thể phá vỡ gông xiềng, đạt đến tâm cảnh siêu nhiên tương tự như "tự tại" của Phật gia hay "thanh tịnh" của Đạo gia.
Ngoại trừ việc hai vị đại tông sư so tài, võ phu bát cảnh, cửu cảnh vốn rất thích áp chế những luyện khí sĩ đứng đầu Trung Ngũ Cảnh. Đặc biệt là hạng người đứng trên đỉnh cao cửu cảnh như Tống Trường Kính, gần như có thể coi là vô địch dưới Thượng Ngũ Cảnh. Trong số các luyện khí sĩ, chỉ có kiếm tu mới đủ khả năng đánh một trận sòng phẳng với ông ta, nhưng cũng chỉ là nỗ lực để bản thân thua không quá thảm hại, giành lấy một kết quả bại vinh do hữu mà thôi.
Tuy nhiên, sự tình này vốn có nguyên nhân sâu xa, mới khiến cho cao thủ võ đạo cửu cảnh có thể không kiêng nể gì như vậy. Đó là bởi những đại tu sĩ ở tầng thứ mười – đỉnh cao của Trung Ngũ Cảnh, vốn đã không còn mặn mà với phân tranh thế tục, thậm chí chẳng màng đến sự tồn vong của gia tộc hay hưng suy của vương triều, tất cả tâm trí đều dồn vào hai chữ "đại đạo".
Lưu Bá Kiều vẫn còn chìm đắm trong suy tính của riêng mình:
- Tống Trường Kính muốn sau khi ta rời khỏi trấn nhỏ, phải dựa vào bản lĩnh bản thân mà đoạt lấy phù kiếm. Có nên đánh tiếng trước cho vườn Phong Lôi không nhỉ, bảo bọn họ sớm bày sẵn tiệc khánh công?
Trần Tùng Phong dở khóc dở cười, nhìn dòng nước róc rách sâu không quá đầu gối. Nghĩ đến Tống Trường Kính và vị thiếu niên phong lưu bên cạnh phiên vương kia, hắn lờ mờ cảm nhận được khí tượng đại thế đang ngưng tụ. Hắn hạ quyết tâm, chuyến này trở về bản gia họ Trần ở quận Long Vĩ, nhất định phải thuyết phục gia tộc đặt cược vào vương triều Đại Ly, cho dù không thể dốc toàn lực đánh cược một lần, cũng phải để con cháu họ Trần kịp thời hòa mình vào dòng chảy của triều đình Đại Ly.
Trần Tùng Phong rủ rỉ nói:
- Khí vận Đại Ly đã đến lúc thiên địa đồng lực, vì vậy họ Trần ta phải tính kế phò long, chứ không chỉ đơn thuần là tranh long.
Lưu Bá Kiều hỏi:
- Ngươi lầm bầm cái gì đó?
Trần Tùng Phong đứng dậy, phủi phủi tay áo, cười nói:
- Ta thấy huynh hình như rất hợp ý với thiếu niên ngõ Nê Bình kia.
Lưu Bá Kiều cũng đứng dậy theo, tùy ý đáp:
- Bình thủy tương phùng, hợp tan vô định, có trời mới biết sau này còn có cơ hội gặp lại hay không.