Kiếm tu trẻ tuổi của vườn Phong Lôi vừa nhìn thấy đôi thiếu niên thiếu nữ, lập tức thần thái rạng rỡ. Câu đầu tiên hắn nói với Ninh Diêu chính là:
- Tiểu cô nương, đợi cô lớn thêm vài tuổi nữa, nhất định sẽ không hề thua kém Tô tiên tử nhà chúng ta.
Đây có lẽ là lời tán dương cao nhất của vị kiếm tu trẻ tuổi này dành cho nữ tử trên thế gian.
Sắc mặt Ninh Diêu đương nhiên chẳng mấy vui vẻ. Nhưng không đợi nàng kịp lên tiếng, Lưu Bá Kiều vốn đã thông thạo tiếng địa phương của trấn nhỏ liền quay đầu lại, giơ ngón tay cái về phía Trần Bình An. Ánh mắt của vị thiên tài kiếm tu vườn Phong Lôi vô cùng trong trẻo, hắn lên tiếng:
- Chỉ với thân xác phàm trần mà dám khiêu chiến với hộ sơn linh viên của núi Chính Dương, hơn nữa còn có thể sống sót, đúng là một kỳ tích.
Lưu Bá Kiều thật sự hiếu kỳ, thiếu niên đi giày cỏ trước mắt thoạt nhìn gầy gò nhỏ bé, rốt cuộc làm thế nào mà trong cơ thể lại ẩn chứa sức bộc phát kinh người đến vậy?
Lưu Bá Kiều thu ngón tay lại, không đi cùng Trần Đối và Trần Tùng Phong ở phía trước mà lại chọn đi bên cạnh Trần Bình An. Hắn quay đầu cười nói:
- Tuy núi Chính Dương kia chỉ là một môn phái nhỏ, ẩn náu một lũ rùa rụt cổ hữu danh vô thực, nhưng con vượn hộ sơn kia quả thực hung danh hiển hách, danh hiệu đó là dùng nắm đấm mà đánh ra được. Nhất là sau khi khai sơn lão tổ của núi Chính Dương tạ thế, trong suốt hai trăm năm trước khi núi Chính Dương mở ra ngọn núi thứ ba, gần như đều dựa vào con vượn già này che chở mới không bị các thế lực xung quanh thôn tính.
- Đương nhiên, khi đó núi Chính Dương chỉ là một môn phái nhỏ không đáng nhắc tới, kẻ địch phải đối mặt cũng chẳng mạnh mẽ gì. Nếu lúc ấy bọn chúng dám chọc vào vườn Phong Lôi chúng ta, hừ, chẳng có gì đáng nói cả. Chỉ cần lão tổ hạ lệnh một tiếng, ban cho ta một tấm ngự kiếm bài, ta có thể một mình ngự kiếm đến phía trên núi Chính Dương, tùy tay ném xuống Lôi Trì kiếm trận của chúng ta. Sau khi trận mưa kiếm ấy trút xuống, núi Chính Dương xem như tiêu tùng.
Lưu Bá Kiều vừa nói vừa làm động tác như thể tùy tay vứt bỏ một thứ gì đó xuống đất.
Ninh Diêu chẳng hề nể nang, trực tiếp vạch trần:
- Núi Chính Dương không kém cỏi như ngươi nói, mà vườn Phong Lôi cũng chẳng mạnh mẽ đến mức đó đâu.
Lưu Bá Kiều chẳng chút lúng túng, dùng tốc độ sét đánh không kịp bưng tai chuyển đổi đề tài, thần thần bí bí nói với Trần Bình An:
- Nghe bảo tiền thân của cây cầu mái che này vốn là một nhịp cầu vòm đá, bên dưới treo một thanh kiếm cũ rỉ sét để trấn áp giao long ra khỏi nước đúng không? Thông thường mà nói, mấy thứ đồ cổ trông chẳng có gì nổi bật này nhất định không phải vật tầm thường, biết đâu lại là linh bảo thần vật khiến thiên địa kinh động, quỷ thần khiếp sợ.
Lưu Bá Kiều mạnh bạo giậm chân xuống sàn gỗ hành lang, than vãn:
- Thế nhưng vừa rồi ta nằm bò ra đất gõ tới gõ lui nửa ngày trời mà chẳng tìm thấy chút manh mối nào, lẽ nào vật này vô duyên với ta sao? Theo lý mà nói thì không thể nào, một thiên tài kiếm đạo hiếm có trên đời như ta, thanh kiếm cũ kia nếu thật là thần binh lợi khí, cho dù không tự mình bay đến nhận chủ thì cũng phải có chút cảm ứng cộng hưởng chứ? Chẳng lẽ thanh kiếm kia thật sự chỉ là một mẩu sắt vụn lâu năm thôi sao? Ái chà, thật là đáng tiếc, đáng tiếc quá đi mất.
Trần Bình An đứng bên cạnh hơi ngẩn người. Đối phương trông có vẻ vô cùng nghiêm túc, chẳng giống đang nói đùa chút nào, tuy rằng lời lẽ nghe qua chẳng hề có chút "căn cứ xác đáng" nào, nhưng lại khiến người ta không thể nói hắn hoàn toàn là kẻ ăn ốc nói mò.
Lưu Bá Kiều cũng chẳng màng Trần Bình An có thấy phiền nhiễu hay không, cứ thế thao thao bất tuyệt kể về những chuyện lạ hiếm thấy trong trấn nhỏ. Chẳng hạn như có kẻ nào đó đạt được cơ duyên khiến người ta đỏ mắt ghen tị, rút được cả sợi xích sắt trong giếng Thiết Tỏa lên khỏi lòng giếng sâu thẳm.
Lại có kẻ đi dạo suốt mấy ngày trời chẳng tìm thấy cơ duyên gì, cuối cùng rẽ vào một con ngõ nhỏ hoang tàn, vô tình ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện trên vách tường phía trên đại môn có khảm một chiếc gương đồng nhỏ. Người nọ ôm tâm lý "ngựa chết còn thử chạy chữa", bắc thang lên xem xét, chao ôi, đó lại là bậc lão tổ tông trong đám kính chiếu yêu, hoa văn vân lôi liên hồ, bên trên khắc tám chữ nhỏ "nhật nguyệt quang minh, thiên hạ đại minh". Vị huynh đệ kia vui mừng khôn xiết, đứng ngay trên thang mà gào khóc thảm thiết.
Lại còn có vị thiên kim tiểu thư xuất thân từ kỵ binh Hải Triều, trong họa đắc phúc, kết giao được với Thôi công tử của thư viện Quan Hồ, hai người vừa gặp đã như quen biết từ lâu...