Trần Bình An nhanh chóng trở thành một thợ học việc tạm thời tại lò rèn. Theo lời của Nguyễn sư phụ, cần phải có người thay thế Lưu Tiện Dương làm việc; từ đào giếng, dựng nhà cho đến khơi thông kênh rạch đều cần nhân lực, ông không có lý do gì để nuôi không một vị "Lưu đại gia" nhàn rỗi như thế.
Thế là Trần Bình An lại trở thành người bận rộn nhất trong lò rèn. Hễ là việc nặng nhọc tốn sức, thiếu niên giày cỏ chẳng hề thua kém bất kỳ thanh niên trai tráng nào. Những lúc được nghỉ ngơi giữa buổi, cậu lại tranh thủ đến thăm Lưu Tiện Dương.
Thiếu niên cao lớn ấy vừa dạo một vòng qua cửa tử, chẳng biết là do đại nạn không chết nên sinh lòng sợ hãi, hay vì một quyền kia của vượn già Bàn Sơn đã làm tổn thương nguyên khí tinh thần, mà hắn trở nên trầm mặc ít nói, dáng vẻ uể oải, thường nằm trên giường nhìn chằm chằm lên trần nhà đến xuất thần.
Ngoại trừ Trần Bình An có thể gợi chuyện đôi câu, Lưu Tiện Dương gần như chẳng buồn mở miệng với bất kỳ ai, khiến cậu cũng không biết phải làm sao. May mắn là tuy thương thế trầm trọng, nhưng vết thương trước ngực Lưu Tiện Dương lại khép miệng rất nhanh, tốc độ hồi phục còn vượt xa cánh tay trái của Trần Bình An.
Ninh Diêu vẫn lưu lại căn nhà cũ trong ngõ Nê Bình. Điều nằm ngoài dự liệu là người đàn ông được nàng gọi là Nguyễn sư kia lại đồng ý đúc kiếm cho nàng. Càng bất ngờ hơn, Nguyễn sư còn nói lần đúc kiếm này nếu vận khí tốt thì nửa năm có thể ra lò, bằng như không may thì dù đợi thêm mười năm cũng chưa chắc thành công. Ninh Diêu lại tỏ ra rất thản nhiên, mỉm cười nói rằng vận may của mình xưa nay vốn không tệ, chỉ cần chờ nửa năm là được.
Mặc dù hằng ngày Ninh Diêu đều ở lại căn nhà tổ của Trần Bình An, nhưng nàng lại mang cả ấm sắc thuốc đến lò rèn, tránh để cậu phải chạy đi chạy lại vất vả. Về phần Trần Bình An, cậu tạm thời tá túc tại nhà Lưu Tiện Dương, chủ yếu là vì lo sợ nhà cửa bị kẻ gian dòm ngó. Trước đó, có đêm Trần Bình An lại lặn lội ra khe suối mò đá, kết quả chẳng thu hoạch được gì, ngay cả hố sâu dưới chân Lưng Trâu Xanh cũng không tìm thấy một viên đá mật rắn nào nữa.
Theo lời Ninh Diêu, đá mật rắn cũng giống như con người, cần phải có "tinh khí thần". Nếu thiếu đi thứ đó, chúng chẳng qua chỉ là vật trang trí thanh nhã trong những gia đình quyền quý, cùng lắm là mài thành nghiên mực mà thôi. Nhưng một khi đã có tinh khí thần, chúng sẽ như bậc quân vương khoác lên mình long bào, sự chênh lệch giữa hai loại ấy thực sự là một trời một vực.
Điều này khiến Trần Bình An mỗi khi đi ngang qua khe suối đều không nén nổi tiếng thở dài sườn sượt.
Ninh Diêu trao cho Trần Bình An một xâu chìa khóa cũ kỹ, nói là có người ném vào trong sân. Nàng đã thử qua, quả nhiên là chìa khóa của nhà Tống Tập Tân bên cạnh, từ cổng viện, cửa chính cho đến cửa phòng đều có thể mở được.
Trần Bình An không đoán được dụng ý của Tống Tập Tân. Theo lý mà nói, với phong thái tiêu xài phóng khoáng của hắn, hẳn là không có ý nhờ cậu quét dọn nhà cửa. Dù sao với tính cách của Tống Tập Tân, e rằng dù nhà có sập xuống, hắn cũng chẳng muốn để người ngoài bước chân vào lãnh địa của mình.
Trần Bình An hiểu rõ Tống Tập Tân hơn bất cứ ai.
Tống Tập Tân là một kẻ rất hào phóng, không chỉ vung tiền cho bản thân, ngay cả với tỳ nữ Trĩ Khuê, trong túi có mười đồng hắn cũng dám vung ra cả mười. Nhưng đồng thời, hắn cũng là một kẻ vô cùng chi li, phàm là thứ hắn muốn chiếm hữu thì tuyệt đối không muốn chia sẻ với bất kỳ ai.
Nói một cách đơn giản, nếu Tống Tập Tân muốn ban tặng cho ai thứ gì, hắn sẽ vung tiền như rác, xem như chuyện nhỏ chẳng đáng bận tâm; nhưng khi người khác chủ động cầu xin, hắn nhất định sẽ khước từ. Lúc tâm tình tốt, hắn sẵn lòng "thêu hoa trên gấm" với bất kỳ ai, nhưng dù tâm tình tốt hay xấu, Tống Tập Tân cũng tuyệt đối không làm chuyện "tặng than trong tuyết".