Lúc này mưa trên đường mòn đã dần ngớt. Ninh Diêu ngoảnh lại nhìn Trần Bình An, thấy cậu hơi thở đã điều hòa, thần thái ung dung. Dù trong lòng nàng vốn chẳng ưa lão Dương, nhưng cũng phải thừa nhận lão nhân kia đích thực là một vị cao nhân lánh đời.
- Lão Dương không phải hạng người đơn giản.
Ninh Diêu khựng lại đôi chút, ngoảnh đầu nhìn tiệm thuốc họ Dương vốn chẳng có gì nổi bật. Mưa bụi giăng mắc khiến đường xá trơn trượt như mỡ, sau cơn mưa, đường nét của tiệm thuốc trở nên mềm mại hơn trong làn hơi nước mịt mờ. Thiếu nữ khẽ đính chính:
- Lão Dương thật sự không đơn giản.
Trần Bình An không phân biệt được sự khác nhau giữa hai câu nói ấy, chỉ "ừ" một tiếng rồi cười đáp:
- Trước kia tôi chỉ thấy Dương gia gia là người rất tốt, làm việc công bằng, giờ mới biết hóa ra lão nhân gia bấy lâu nay vẫn giấu nghề. Ninh cô nương, ông ấy chắc hẳn cũng là người tu hành đúng không?
Ninh Diêu buông một câu khiến Trần Bình An mờ mịt:
- Có phần giống nhưng thực chất lại không phải, chỉ là đối với ngươi thì chẳng có gì khác biệt cả.
Lúc này đã tới đầu phía nam cầu mái che, Trần Bình An vừa trải qua đại nạn không chết, lại nhìn thấy thiếu nữ áo xanh kia, tâm cảnh của thiếu niên đã chẳng còn như xưa.
Nghe thấy tiếng bước chân, nàng liền thẹn thùng đứng dậy mỉm cười. Thấy Trần Bình An và Ninh Diêu sóng vai đi tới, thiếu nữ tóc đuôi ngựa thoáng hiện vẻ lo âu bất an. Trần Bình An không dám xem cô nương tên gọi Nguyễn Tú trước mắt này như một thiếu nữ bình thường nữa, dĩ nhiên, ấn tượng sâu đậm nhất mà nàng để lại trong lòng cậu vẫn là bốn chữ "ngồi ăn núi lở".
Nguyễn Tú nhìn Ninh Diêu với vẻ mặt lạnh lùng, khí thế bức người, nên chẳng dám tiến lên chào hỏi.
Ninh Diêu liếc mắt nhìn thiếu nữ thanh tú, vóc dáng nhỏ nhắn linh động lại được nuông chiều từ bé kia, cũng chẳng buồn mở lời.
Ba người cùng bước xuống bậc thềm cầu mái che. Trần Bình An nhẹ giọng nói:
- Tôi nghe Tề tiên sinh bảo rằng Lưu Tiện Dương đã không sao rồi.
Nguyễn Tú gật đầu lia lịa:
- Tỉnh rồi, huynh ấy tỉnh rồi. Lão chưởng quỹ tiệm thuốc họ Dương xem xong liền bảo là Diêm Vương gia khai ân tha cho Lưu Tiện Dương một lần, mới nhặt lại được cái mạng này. Lão còn nói chỉ cần tỉnh lại thì coi như đã hoàn toàn bình phục. Ta sợ huynh nôn nóng nên định đi báo tin ngay cho huynh, nhưng cha lại không cho ta qua cầu mái che...
Thiếu nữ nói liên miên giống như một con chim sẻ líu ríu đầu cành, nói đến cuối lại thoáng hiện vẻ áy náy.
Thực ra có một số chuyện thiếu nữ không hề thổ lộ. Ngay khi Lưu Tiện Dương vừa tỉnh lại, nàng đã vội vã lao ra cửa, chạy thẳng về phía cầu mái che, tâm tâm niệm niệm muốn báo tin vui cho thiếu niên, đến mức quên bẵng lời dặn của phụ thân là không được tự ý vào trấn nhỏ. Thế nhưng, khi nàng vừa từ bậc thềm phía bắc chạy xuống cầu, phụ thân vốn dĩ thần xuất quỷ nhập đã hiện thân, xách tai nàng lôi ngược trở lại. Thiếu nữ phải khẩn khoản nài nỉ mãi, mới khiến phụ thân gật đầu đồng ý cho nàng ngồi chờ ở bậc thềm phía nam.
Đây chẳng phải là tâm tư của thiếu nữ mới chớm biết yêu, hay là quá nặng lòng với ái tình, mà đơn thuần là thiện niệm tự nhiên nảy nở trong lòng.
Dĩ nhiên, tiền đề là bản tính của Trần Bình An không khiến nàng chán ghét, ngược lại còn có đôi chút thiện cảm, hay đúng hơn là sự đồng cảm dành cho cậu.
Tất thảy những điều này đều là phúc báo mà Trần Bình An đã tích góp từng chút một. Lần đầu gặp gỡ tại Lưng Trâu Xanh, thiếu niên ấy sẵn lòng lội nước mò cá giúp người, dù thương thế nơi tay trái đau đến mức phải hít hà khí lạnh cũng chẳng hề hối tiếc. Đến khi Lưu Tiện Dương gặp đại nạn, thiếu niên lại dũng cảm đứng ra, gánh vác những trách nhiệm mà mình nên gánh vác.
Đó vốn là sự kiên trì bấy lâu nay của thiếu niên Trần Bình An, chỉ là tình cờ lọt vào mắt thiếu nữ Nguyễn Tú mà thôi. Thực tế, Trần Bình An đã bỏ lỡ rất nhiều thứ, như con cá chép vàng trong giỏ, con cá chạch tặng cho Cố Xán, hay con rắn mối kia, và cả những chiếc lá hòe rụng xuống ngay trước mắt... Những phúc duyên và cơ duyên đã vuột mất ấy, sẽ không vì Trần Bình An là người biết trân trọng hiện tại mà quay trở lại trong tay cậu.
Ba người Trần Bình An, Ninh Diêu và Nguyễn Tú cùng bước xuống cầu mái che. Cả thiếu niên lẫn thiếu nữ đều không nhận ra, những giọt nước cao thấp khác nhau đang lặng lẽ nhỏ xuống dòng suối.
Những giọt nước ấy vốn đọng lại dưới mái hiên cầu, khi thì tụ lại trên lan can, lúc lại nằm trong những hốc nhỏ ven rìa hành lang, mỗi giọt mỗi vẻ.
Cuối cùng, tất cả đều rơi vào khe suối nhỏ, tan hòa vào dòng nước chảy xiết.
Cùng lúc đó, tại tiệm thuốc họ Dương, nước đọng đầy sân sau như một mặt ao nhỏ, gợn lên từng đợt sóng lăn tăn, rồi lại trở về vẻ bùn lầy đục ngầu như bao sân vườn khác trên thế gian. Trên mặt nước, một bóng hình mờ ảo bao phủ trong làn khói xám đang đứng lặng, lờ mờ nhận ra đó là một bà lão lưng còng, dung mạo hư ảo khó phân.
Lão Dương chẳng hề ngạc nhiên trước cảnh tượng này, lão lại rít một hơi thuốc lá, trầm giọng hỏi:
- Ngươi đã nhìn thấy những gì?
Bóng dáng kia tựa như cánh bèo không tự chủ được, dập dềnh theo làn nước, cất giọng khàn khàn:
- Con bé kia dù sao cũng là ái nữ duy nhất của vị Thánh nhân kế nhiệm nơi đây, thân phận cao quý biết bao, sao cứ nhất quyết nặng lòng với một thiếu niên ngõ hẹp như thế?
Lão Dương cười nhạo một tiếng:
- Chỉ có thế thôi sao?
Bà lão trên mặt nước run rẩy sợ hãi, không dám hé răng thêm nửa lời.
Ông lão chậm rãi nói:
- Ngươi hôm nay đã đi tới bước này, có một vài quy củ cũng nên nói rõ cho ngươi biết, tránh để sau này thân chết đạo tiêu mà vẫn không rõ căn nguyên, lại còn cảm thấy mình chịu oan ức.
Ông lão dường như đang sắp xếp lại thiên cơ trong đầu, không vội vã lên tiếng ngay.
Sau khi cơn mưa dứt hẳn, nước đọng trong sân dần vơi đi, bóng dáng bà lão càng thêm phần mờ ảo, bà đáng thương thốt lên:
- Đại tiên, lão thân chỉ muốn nhìn cháu trai thêm vài lần nữa thôi.
Lão Dương bị cắt ngang dòng suy nghĩ, lộ vẻ mất kiên nhẫn:
- Ngươi muốn thế nào là chuyện của ngươi, ta chẳng buồn quản mấy việc vụn vặt đó.
Nói đến đây, ánh mắt ông lão có chút xuất thần, lẩm bẩm:
- Xem như ngươi còn may mắn, nếu rơi vào tay Tam giáo, có được kiếp sau hay không còn khó nói, làm sao giữ được trạng thái như lúc này. Phật gia có thuyết "hàng phục kỳ tâm", xem trọng nhất là hai chữ "tâm niệm" và "nguyện vọng". Nho gia thì nhẹ nhàng hơn một chút, không khắt khe đến vậy, chỉ tận tình khuyên bảo, dạy dỗ môn đồ phải biết "thận độc", ý bảo chớ nên miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo.