Vị phu nhân chuyên gây rắc rối kia vừa đi, không còn cảnh tượng phong tình để thưởng lãm, gia nhân trong tiệm thuốc họ Dương cũng nhanh chóng tản đi.
Trịnh Đại Phong rụt đầu rụt cổ chạy đến dưới mái hiên gian nhà chính, ngồi xổm ở phía xa, không dám tiến lại quá gần lão Dương.
Cùng là đồ đệ, nhưng đãi ngộ của hắn và Lý Nhị trước mặt vị sư phụ này lại khác biệt một trời một vực.
Trịnh Đại Phong cũng oán trách sư phụ thiên vị, nhưng có những chuyện đúng là chỉ đành ngậm ngùi chấp nhận.
Trịnh Đại Phong rụt rè hỏi:
- Sư phụ, nếu Tề Tĩnh Xuân nhất quyết không tuân theo quy củ, đến lúc đó chúng ta phải làm thế nào?
Ông lão không đáp lời, chỉ rít một hơi thuốc lào. Một con mèo đen không biết từ lúc nào đã lẻn đến, ngồi xuống cách chân ông lão không xa, khẽ rùng mình giũ sạch nước mưa trên bộ lông.
Trịnh Đại Phong ưu sầu lo lắng nói:
- Kẻ đến từ núi Chân Vũ kia lại dùng phép thỉnh thần xuống núi, liệu có gây ra phiền toái gì không? Dù sao hiện giờ cũng có vô số ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào nơi này.
Ông lão vẫn giữ im lặng.
Trịnh Đại Phong đã quen với sự trầm mặc kiệm lời của sư phụ nên cũng không thấy lúng túng. Hắn nghĩ ngợi mông lung, lại nhớ tới Tề Tĩnh Xuân, bèn thấp giọng mắng chửi:
- Mẹ kiếp, Tề Tĩnh Xuân ngươi đã nhẫn nhục làm cháu ngoan suốt năm mươi chín năm rồi, chỉ còn thiếu vài ngày nữa thôi mà cũng không đợi được sao? Đám người đọc sách các ngươi đúng là cố chấp ngang ngạnh!
Ông lão cuối cùng cũng lên tiếng:
- Ngươi không đọc sách thì cũng chẳng khác gì.
Trịnh Đại Phong không chút ngượng ngùng, quay đầu nịnh nọt:
- Có cần đồ nhi xoa vai bóp chân cho sư phụ không?
Ông lão hờ hững đáp:
- Ta chẳng có chút tiền quan tài nào đâu, ngươi mau dẹp cái ý nghĩ đó đi.
Trịnh Đại Phong ngượng nghịu nói:
- Sư phụ nói vậy thật khiến lòng người đau xót. Đồ nhi tuy bản lĩnh không cao nhưng tâm địa lại rất hiếu thuận, nào dám tơ tưởng đến những thứ đó, con đâu phải hạng người như mụ vợ của Lý Nhị.
Ông lão hừ lạnh một tiếng:
- Ngươi còn chẳng bằng một góc của cô ta.
Sắc mặt Trịnh Đại Phong tối sầm lại, ủ rũ cúi đầu như quả cà dầm mưa, chẳng còn chút tinh khí thần nào.
Nhưng đột nhiên vẻ mặt hắn lại chuyển sang kinh ngạc vui mừng, nhận ra sư phụ hôm nay tuy lời lẽ vẫn khó nghe, nhưng dù sao cũng nói nhiều hơn hẳn bình thường, quả là chuyện hiếm thấy. Nghĩ thầm lát nữa trở về gian phòng phía đông, nhất định phải uống một vò rượu ăn mừng mới được.
Tâm tình Trịnh Đại Phong phấn chấn thêm đôi chút, thuận miệng hỏi:
- Sư huynh liệu có ngăn được kẻ kia không?
Lần này không đợi ông lão kịp buông lời châm chọc, Trịnh Đại Phong đã tự tát mình một cái, cười hì hì nói:
- Sư huynh không ngăn được mới có hy vọng, nếu thật sự ngăn được, sau này e là phải hớp gió Tây Bắc mà sống rồi.
Lão Dương hỏi một câu đầy thâm ý:
- Trịnh Đại Phong, ngươi có biết vì sao bản thân lại chẳng có chút tiền đồ nào không?
Trịnh Đại Phong ngẩn người tại chỗ.
Hắn thầm nghĩ vấn đề này của sư phụ hẳn chứa đựng nhiều huyền cơ, bản thân nhất định phải thận trọng đáp lời, cân nhắc cho kỹ mới được.
Nào ngờ lão Dương đã thản nhiên thốt ra đáp án:
- Vì dung mạo quá xấu.
Trịnh Đại Phong hai tay ôm đầu, nhìn nước mưa bắn tung tóe trong sân, một gã nam tử hán đại trượng phu mà lúc này lại khóc không ra nước mắt.
Quản sự dinh quan vốn là kẻ khéo léo, chẳng cần đợi người khác ra hiệu cũng biết mình không nên tiếp tục nán lại, bèn tùy tiện tìm một lý do để cáo lui khỏi phòng.
Trần Tùng Phong tiếp tục vùi đầu tra cứu hồ sơ. So với dáng vẻ nơm nớp lo sợ khi có mặt Trần Đối, lúc này hắn đã khôi phục được vài phần phong thái tiêu sái của con cháu thế gia. Nhưng càng thấy vậy, Lưu Bá Kiều ngồi bên cạnh quan sát lại càng thêm bực bội, một bụng uất ức không nói ra được khiến hắn vô cùng khó chịu. Có điều, tính tình cương trực là một chuyện, còn nói năng tùy tiện lại là chuyện khác. Lưu Bá Kiều cũng muốn ra ngoài đi dạo, mắt không thấy thì tâm không phiền.
Trần Tùng Phong đột ngột ngẩng đầu cười nói:
- Bá Kiều, rốt cuộc cũng không ngồi yên được nữa sao?
Lưu Bá Kiều vừa nhấc mông lên khỏi ghế, nghe vậy lại ngồi phịch xuống, vừa bực vừa buồn cười đáp:
- Ôi chao, vẫn còn tâm trí trêu chọc ta, lòng dạ khí phách của tiểu tử ngươi cũng khá đấy.
Trần Tùng Phong đặt quyển thư tịch cũ kỹ trong tay xuống, cười khổ:
- Để huynh chê cười rồi. Ban nãy huynh lên tiếng bênh vực, ta cũng không phải kẻ không biết tốt xấu, chỉ là...
Lưu Bá Kiều sợ nhất là nghe người khác kể khổ hay thổ lộ tâm tình, vội vàng xua tay cắt ngang:
- Đừng, đừng, đừng! Ta vốn dĩ chướng mắt kẻ bà con xa kia của ngươi cậy thế bắt nạt người khác, mắng cô ta vài câu cũng chỉ vì cái miệng này không giữ được mà thôi, Trần Tùng Phong ngươi không cần phải mang ơn đại đức gì đâu.
Trần Tùng Phong ngả người ra sau, khẽ tựa lưng vào ghế, thở hắt ra một hơi dài.
Nếu đây là tại Trần gia quận Long Vĩ, chỉ riêng tư thế ngồi lười nhác này, một khi bị bề trên phát hiện, dù là con vợ lẽ hay trẻ nhỏ đều sẽ bị trách phạt, còn người trưởng thành chắc chắn sẽ bị giáo huấn nghiêm khắc.
Kẻ sĩ chốn hào môn thế gia tuy thường bị hạng võ biền châm chọc là đạo mạo trang nghiêm, ra vẻ nề nếp, nhưng quy củ rốt cuộc vẫn là quy củ. Từ lúc lọt lòng mẹ đã bước đi trên con đường được định sẵn, con cháu trong tộc bất kể lớn nhỏ đều không ngoại lệ, từ bé đã tai nghe mắt thấy thành quen.
Tất nhiên cũng có ngoại lệ như nước Nam Giản, nơi sản sinh ra không ít danh sĩ thanh đàm và những kẻ phóng túng hoang đường, ngôn hành nổi danh là không câu nệ lễ pháp.
Lưu Bá Kiều lên tiếng hỏi:
- Ngươi và Trần Đối rốt cuộc có quan hệ thế nào mà lại kiêng dè cô ta đến vậy? Nếu liên quan đến bí mật gia tộc thì cứ coi như ta chưa hỏi.
Trần Tùng Phong đứng dậy khép cửa phòng, ngồi xuống vị trí của quản sự lúc nãy, hạ thấp giọng hỏi ngược lại:
- Danh phận người mua sứ của thiếu niên họ Lưu nhiều lần chuyển đổi, cuối cùng lại rơi vào tay họ Trần quận Long Vĩ chúng ta, huynh không cảm thấy kỳ lạ sao?
Lưu Bá Kiều gật đầu.
Có lẽ lão vượn Bàn Sơn kia nghĩ nát óc cũng không ra, đối thủ cạnh tranh bộ Kiếm Kinh vừa nghe tin đã lập tức hành động, chẳng phải là tử địch vườn Phong Lôi, mà lại là họ Trần quận Long Vĩ đột ngột xuất hiện.