Tại trạch đệ họ Mã ở ngõ Hạnh Hoa, vị kim giáp thần nhân vừa tuần du khắp trấn nhỏ đã quay trở về. Điều kỳ quái là một vị chân thần cao lớn như vậy đi lại giữa nhân gian mà chẳng một ai hay biết.
Thiếu niên Mã Khổ Huyền ngồi trên bậc thềm trước cửa, vừa thấy kim giáp thần nhân hiện thân, ánh mắt liền tràn đầy vẻ mong cầu. Vị tu sĩ Binh gia núi Chân Vũ lên tiếng hỏi:
- Kết quả thế nào?
Vị thần tướng khoác kim giáp uy nghi lẫm liệt, chỉ thấy đôi môi khẽ động. Mã Khổ Huyền lại chẳng nghe thấy bất kỳ thanh âm nào, bèn lo lắng nhìn về phía vị kiếm tu đang đứng trong nhà. Vị kiếm tu nọ thở dài, trầm giọng nói:
- Ngài ấy nói bà nội ngươi khi còn sống tạo nghiệt quá sâu, trước lúc lâm chung tam hồn thất phách cùng với nhục thân đều như ngọn đèn cạn dầu, thế nên sau khi tạ thế, mệnh hồn cũng theo đó mà tiêu tán. Trấn nhỏ này vốn khác biệt với thế gian, trời sinh khắc chế tà mị quỷ vật, bởi vậy ngài ấy không thể tìm thấy tàn hồn của bà nội ngươi.
Sắc mặt Mã Khổ Huyền trở nên vặn vẹo, hắn ngẩng đầu gầm lên với vị thần tướng kia:
- Ta không cần biết ông dùng thủ đoạn gì, mau tìm hồn phách bà nội về đây cho ta!
Sắc mặt vị kiếm tu núi Chân Vũ đại biến, chỉ sợ Mã Khổ Huyền sẽ chọc giận vị chân thần họ Ân này. Ngay khi ông định lên tiếng ngăn cản thiếu niên, chẳng rõ vì cớ gì mà vị kim giáp thần nhân lại dùng nhã ngôn của Đông Bảo Bình Châu mà đáp rằng:
- Chẳng phải không muốn, mà là không thể.
Dứt lời, vị thần tướng uy nghiêm tắm mình trong hào quang rực rỡ đưa mắt nhìn về phía kiếm tu núi Chân Vũ. Vị kiếm tu nọ hít sâu một hơi, hai tay kết ấn dâng hương, hướng về phía thần tướng giữa sân vái ba vái. Mỗi lần bái xuống, lại có một luồng khí tức màu vàng nhạt thanh mảnh như sợi tóc từ trong huyệt Nê Hoàn của vị kiếm tu bay ra, bị kim giáp thần nhân nhẹ nhàng hít vào trong mũi.
Sau ba lần bái, vị thần nhân kia liền bay vút lên không trung, hóa thành một đạo hào quang rực rỡ rời khỏi phương thiên địa này.
Sắc mặt vị kiếm tu núi Chân Vũ tái nhợt, ông kéo một chiếc ghế ngồi xuống, khẽ thổ ra một ngụm trọc khí.
Đây chính là căn nguyên thực sự của câu tục ngữ dân gian: "Thỉnh thần thì dễ, tống thần mới khó".
Sắc mặt Mã Khổ Huyền trở nên lãnh đạm, hắn dời mắt, xoay người đi vào trong nhà, ngồi xuống bên cạnh di hài lạnh lẽo nọ. Hắn đưa tay nắm lấy bàn tay gầy guộc của bà lão, lặng lẽ nhìn chăm chú vào gương mặt bà, thật lâu không nói lời nào.
Vị kiếm khách tháo miếng hổ phù bên hông xuống, thấy sắc màu đã có phần lu mờ hơn trước, bèn chậm rãi cất vào trong ống tay áo.
Y nghỉ ngơi giây lát, cũng không tiến lại gần thiếu niên, chỉ ngồi nơi ngưỡng cửa, quay lưng về phía cậu mà chậm rãi nói:
- Bà nội của ngươi hẳn là khi đứng ở cửa đã bị kẻ nào đó giáng cho một tát. Sức lực cực lớn, khiến cả người bà bay ngược vào trong nhà dẫn đến tử vong. Những lời tiếp theo có lẽ ngươi không muốn nghe, nhưng ít nhất ngươi nên biết rõ thực hư. Kẻ ra tay có lẽ là một Luyện khí sĩ, hành sự không biết nặng nhẹ, cộng thêm thân thể bà nội ngươi vốn đã già yếu, cho nên mới không qua khỏi.
- Nếu là Luyện khí sĩ ra tay, vậy nhiều khả năng có liên quan đến Trần Bình An ở ngõ Nê Bình và thiếu nữ ngoại lai kia, hoặc là cô gái trẻ lúc trước ở cầu mái che bị ngươi cố ý phá vỡ Thủy Quan tâm cảnh, vì căm phẫn mà ra tay báo thù. Khả năng đầu tiên rất thấp, còn khả năng thứ hai lại rất lớn. Cho nên việc ngươi đến loạn táng cương giết Trần Bình An, vốn xuất phát từ lòng hiếu thuận với bà nội, muốn đi chấm dứt nhân quả. Nhưng ngươi hoàn toàn không ngờ tới, lần này ngươi vừa rời khỏi cửa, lại đúng lúc có kẻ tìm đến nhà gây hấn.
Mã Khổ Huyền run rẩy vươn một tay ra, dùng mu bàn tay nhẹ nhàng chạm vào gò má bà nội, nơi đó đã sưng tấy, hiện rõ một mảng xanh đen bầm tím.
Thiếu niên khẽ giọng hỏi:
- Cho nên... là ta đã hại chết bà nội mình, đúng không?
Người đàn ông đeo kiếm đáp:
- Dưới nhãn quan thế tục, đúng mà cũng không phải đúng. Còn nếu xét theo...
Mã Khổ Huyền không muốn nghe y nói tiếp, đứng phắt dậy cười gằn:
- Không được đồ thành diệt quốc, không được lạm sát kẻ vô tội, chuyện này không thể làm, chuyện kia cũng không xong! Vậy rốt cuộc có thể giết người báo thù hay không?
Không đợi người đàn ông trả lời, Mã Khổ Huyền đã gằn giọng tiếp lời:
- Nếu ngay cả chuyện này cũng không được làm, vậy ta làm tu sĩ Binh gia còn có ích gì? Tại sao không dứt khoát trở thành đại ma đầu, muốn làm gì thì làm? Tại sao lúc trước ta không nhận lời đôi đạo sĩ đạo cô kia, gia nhập cái tông môn gì đó cho xong?
Người đàn ông do dự một thoáng, trầm mặc nói:
- Chỉ cần bản thân ngươi có thể gánh chịu mọi hậu quả là được, giống như ngày hôm nay vậy.
- Thêm nữa, thực ra có vài lời trước đó ta chưa nói rõ, chẳng hạn như chuyện sát sinh này, mỗi người đều có một lằn ranh riêng. Số người ngươi có thể giết và số người ta có thể giết hoàn toàn khác biệt. Điều này không chỉ bởi ta có thực lực mạnh hơn, cảnh giới cao hơn ngươi, mà tâm tính của một người cũng vô cùng trọng yếu. Có thể ta giết một trăm người đều là kẻ đáng tội chết, còn ngươi chỉ giết hai ba người, trong đó lại có kẻ không nên giết.