Khi sắp đến trấn nhỏ, vị tu sĩ Binh gia của núi Chân Vũ buông vai Mã Khổ Huyền ra. Hắn cảm thấy đầu váng mắt hoa, bèn lắc mạnh đầu cho tỉnh táo rồi hỏi:
- Có biết là ai gặp chuyện không? Chẳng lẽ là cha hay đại bác của tôi, bảo vật trong nhà bị kẻ ngoại lai nhòm ngó, một bên không chịu buông, một bên cưỡng ép đoạt lấy, cuối cùng lại rước họa vào thân như Lưu Tiện Dương?
Nam tử đeo kiếm dẫn theo Mã Khổ Huyền sải bước về phía trước, lắc đầu đáp:
- Sở dĩ lão vượn Bàn Sơn của núi Chính Dương ngang nhiên ra tay, chẳng tiếc phá hỏng quy củ, một phần là vì bộ Kiếm Kinh kia vô cùng quý giá, nhưng nguyên nhân chủ chốt vẫn là mối thâm thù đại hận năm xưa giữa núi Chính Dương và vườn Phong Lôi. Nếu không phải người của vườn Phong Lôi cùng Trần Tùng Phong lần lượt xuất hiện tại trấn nhỏ, lão vượn kia cũng chẳng đến mức hành xử hung bạo như vậy. Thế nên mới nói, ở nơi này, kẻ tu hành dù có ra tay cũng chẳng dám quá mức càn rỡ, dẫu sao vẫn còn Tề tiên sinh trấn giữ...
Y đột nhiên ngừng lời, đưa mắt nhìn về phía mái nhà trên con đường xa xa. Nơi đó có một con mèo hoang toàn thân đen tuyền như mực đang ngồi chễm chệ, vừa thấy Mã Khổ Huyền liền cất tiếng kêu thảm thiết. Đợi đến khi thiếu niên phát hiện ra mình, con mèo đen lập tức thoăn thoắt lao đi, hướng thẳng về phía ngõ Hạnh Hoa.
Trong phút chốc, sắc mặt Mã Khổ Huyền tái nhợt không còn giọt máu, hắn như phát điên đuổi theo bóng dáng con mèo hoang trên mái nhà.
Nam tử đeo kiếm thầm hiểu ra điểm mấu chốt, khẽ thở dài một tiếng, ung dung rảo bước theo sau thiếu niên, từ đầu chí cuối vẫn không để hắn bỏ xa mình.
Mã Khổ Huyền chạy thẳng vào con ngõ quen thuộc, nhưng khi nhìn thấy cánh cửa viện đang mở toang, thiếu niên vốn dĩ gan to bằng trời bỗng khựng lại, không dám bước qua ngưỡng cửa.
Hắn biết rõ, cửa viện nhà mình quanh năm suốt tháng chẳng mấy khi mở rộng lâu đến thế. Bởi lẽ bà nội thường răn dạy một đạo lý: ngõ Hạnh Hoa này tập trung quá nhiều kẻ bần hàn chí đoản, người nghèo thì lòng dạ hẹp hòi, cảnh túng thiếu dễ khiến tinh thần sa sút, mà gia cảnh nhà mình lại dễ làm người ta đỏ mắt ghen tị, thế nên phải luôn nhớ đóng cửa cài then, bằng không sẽ bị phường trộm cắp dòm ngó.
Mã Khổ Huyền đôi mắt vằn tia máu bước vào trong sân, thấy cửa chính gian nhà giữa cũng đang để ngỏ.
Hắn trông thấy một thân ảnh gầy gò quen thuộc đang nằm sóng soài trên mặt đất.
Con mèo đen kia ngồi phục trên ngưỡng cửa, cất tiếng kêu gào thảm thiết, nghe mà rợn người.
- Đừng qua đó!
Người đàn ông đeo kiếm đặt tay lên vai thiếu niên, trầm giọng dặn dò:
— Chuyện đã đến nước này, nhất định phải giữ vững tâm thần!
Mã Khổ Huyền cố kìm nén nước mắt, hít thở thật sâu, bước chân dần chậm lại, khẽ gọi:
— Bà nội?
Vị kiếm tu Binh gia lướt tới trước, đi đến bên cạnh bà lão, khép hai ngón tay thăm dò hơi thở dưới mũi, nhận ra bà đã tắt thở từ lâu.
Con mèo đen kia kinh hãi, vội vàng chạy tọt vào trong nhà, thoáng chốc đã biến mất tăm.
Người đàn ông đeo kiếm trầm ngâm một lát, rồi ngẩng đầu nói với Mã Khổ Huyền đang đứng ngoài cửa:
— Dừng lại! Dương khí bẩm sinh trên người ngươi cực nặng, nếu còn tiến thêm bước nữa, cho dù hồn phách bà nội ngươi có còn vương vấn trong nhà, cũng sẽ bị ngươi làm cho tan thành tro bụi!
Gương mặt đen nhẻm của thiếu niên nhăn nhúm lại, hắn cố gắng cắn răng để không bật ra tiếng khóc.
Người đàn ông hạ quyết tâm, nắm lấy miếng hổ phù bên hông, trầm giọng nói:
— Tề tiên sinh, chuyện này hệ trọng, không thể xem thường. Ngài có quy củ của ngài, ta cũng có nỗi khổ riêng, hy vọng lát nữa Tề tiên sinh đừng nhúng tay vào.
Dứt lời, khí thế của y hoàn toàn biến đổi, tay áo phần phật, mái tóc tung bay. Y lẩm nhẩm một chuỗi khẩu quyết huyền bí, cuối cùng kết thúc bằng năm chữ:
— Núi Chân Vũ kính mời!
Mã Khổ Huyền ngơ ngác quay đầu lại nhìn.
Chỉ thấy một vị thần tướng giáp vàng cao hơn một trượng từ trên trời giáng xuống, hai nắm tay nện mạnh vào nhau trước ngực, tiếng vang rền như sấm:
— Hậu duệ Chân Vũ, có gì sai bảo?
— Nơi này cấm tuyệt pháp thuật, ta lại không am hiểu thuật câu hồn trói phách, nên xin mời ngài tuần tra quanh ngôi nhà này. Nếu phát hiện hồn phách bà lão đang phiêu dạt thì hãy thu lại, nhớ kỹ không được làm tổn hại đến căn cơ.
Vị thần tướng giáp vàng im lặng giây lát, cuối cùng gật đầu nói:
— Tuân lệnh!
Kim quang tan đi, bóng dáng thần tướng cũng biến mất.
Tại một gian phòng rộng rãi trong dinh quan Giám sát lò gốm, hậu duệ nhà họ Trần ở quận Long Vĩ là Trần Tùng Phong đang vùi đầu lật xem hồ sơ. Bên chân hắn đặt một chiếc hòm gỗ sơn đỏ, bên trong chứa hơn phân nửa là những cuốn sách cổ đã ố vàng. Thiếu nữ Trần Đối tiện tay rút một quyển từ trong hòm, đứng bên cửa sổ cách đó không xa, chậm rãi lật xem từng trang.
Lão quản sự của dinh quan đang ngồi trên ghế bành nhâm nhi trà, còn kiếm tu của vườn Phong Lôi là Lưu Bá Kiều thì ngồi đối diện, đang khách sáo hỏi han lão.
Lão quản sự tuy tuổi tác đã cao nhưng tinh thần vẫn quắc thước, cười nói:
- Cũng thật đúng dịp, Lý Hồng bên phía Lý gia đích thân đến quan thự của chúng ta, ngỏ ý muốn mượn hồ sơ của mấy nhánh họ Trần trong trấn, hơn nữa chỉ cần sổ hộ tịch trong khoảng ba bốn trăm năm gần đây mà thôi.