Giữa chốn mồ mả hoang vu, thấp thoáng bóng dáng thỏ cáo chạy qua, người đàn ông đeo kiếm đột nhiên dừng bước trước một tấm bia mộ. Y tiến đến bên cạnh một ngôi mộ không mấy nổi bật nằm trước gò đất nhỏ, ngồi xổm xuống, đưa tay gạt đi những dây leo chằng chịt quấn quanh bia đá, để lộ diện mạo thật sự của nó. Nét chữ trên đó đã mờ nhạt theo năm tháng, chỉ có thể loáng thoáng nhận ra chưa đầy một nửa văn tự.
Người đàn ông khẽ thở dài:
- Thần đạo sụp đổ, lễ nhạc hưng thịnh. Trăm nhà tranh tiếng, sắp bắt đầu rồi.
Sau khi y đứng dậy, thấy vị đồ đệ còn chưa chính thức bước vào núi Chân Vũ bái sư tế tổ lúc này vẫn đang ngoảnh đầu nhìn về hướng vừa đi tới. Khóe miệng, lỗ tai và mũi của thiếu niên đều đang rỉ máu, khiến gương mặt đen nhẻm kia trông vô cùng dữ tợn và đáng sợ. Thiếu niên giơ tay lau quẹt sơ sài, rồi lại tiếp tục nhìn đăm đăm về phía đó.
Người đàn ông lên tiếng:
- Mã Khổ Huyền, theo như lý do trước đó ngươi đưa ra, vì biết được thiếu nữ ngoại lai kia đã dùng phi kiếm thuật, hợp sức với hoàng tử và hoạn quan Đại Tùy giết chết vị sư phụ đầu tiên của ngươi trong ngõ nhỏ, nên trong lòng ngươi có tâm kết khó gỡ, nhất định phải báo thù trước khi rời trấn. Ta thấy chuyện này cũng hợp tình hợp lý nên không ngăn cản, để mặc ngươi tự sinh tự diệt. Dù sao người tu hành có thể gặp được đối thủ trên đại đạo như vậy, vừa là nguy cơ nhưng cũng chính là cơ duyên.
Nhưng giọng nói của y bỗng trở nên trầm xuống, không hề vì đệ tử trước mắt có thiên tư trác tuyệt mà thiên vị, nghiêm giọng nói:
- Thế nhưng, vì sao ngươi lại nhắm vào tên thiếu niên cùng lứa ở ngõ Nê Bình kia? Trước đó ta đã răn dạy, tu sĩ Binh gia núi Chân Vũ ta, đặc biệt là người đi theo kiếm đạo, tuyệt đối không được lạm sát kẻ vô tội.
Thiếu niên lại hỏi một đằng trả lời một nẻo:
- Tu sĩ Binh gia có phải là những kẻ ít quan tâm đến nhân quả báo ứng, khí số vận mạng nhất không?
Người đàn ông gật đầu đáp:
- Nhìn lại sử sách ngàn năm, những kẻ có thể dùng sức một người để ngăn cơn sóng dữ, xoay chuyển càn khôn, phần lớn đều là thánh nhân Binh gia chúng ta. Đây không phải là do ta là người trong môn phái mà cố ý ca tụng công đức của tiên hiền.
Y nhìn chằm chằm vào thiếu niên, không có ý định bỏ qua chuyện này một cách dễ dàng.
Nếu như Mã Khổ Huyền là kẻ hiếu sát thành tính, ỷ thế hiếp người, vậy y thu nhận loại đệ tử này về núi Chân Vũ để làm gì?
Tại các vương triều thế tục, tu sĩ Binh gia dựa vào việc chém giết trên sa trường để tôi luyện cảnh giới, vốn là những kẻ bước đi sát lằn ranh sinh tử nhất, một khi không giữ vững bản tâm thì rất dễ sa chân vào ma đạo. Thử nghĩ xem, một kẻ tu hành nắm giữ binh quyền trong tay, nếu nảy sinh ý định đồ thành diệt quốc thì sẽ dễ dàng đến nhường nào?
Binh gia và Nho gia vốn là hai cột trụ lớn chống đỡ thế đạo thái bình của các vương triều dưới núi. Khi một vị tu sĩ Binh gia được người đời sùng kính lại đứng về phía bất chính, thì tu vi người đó càng cao, địa vị trong triều đình càng lớn, sức ảnh hưởng đối với cả vương triều thế tục dĩ nhiên cũng sẽ càng thêm sâu sắc. Trong dòng chảy lịch sử, những vết xe đổ rõ ràng như vậy vốn chẳng hề hiếm thấy.
Đắc nhân tâm khó bao nhiêu thì thất nhân tâm lại dễ bấy nhiêu. Mặc dù lời này là do Thánh nhân Nho gia truyền lại, nhưng trong hàng ngũ tu sĩ Binh gia cũng không thiếu kẻ học rộng tài cao, hoàn toàn thấu hiểu và đồng tình với đạo lý này.
Có lẽ thiếu niên cũng cảm nhận được bầu không khí nghiêm túc lúc này, nhưng hắn không vội vàng biện bạch, chỉ vươn tay ra, lòng bàn tay khẽ ôm lấy vành tai. Khi chạm đến vết thương, hắn lập tức nghiến răng chịu đau, hít một hơi khí lạnh để trấn tĩnh lại.
Sau khi thu tay, hắn nhìn vết máu đỏ tươi trong lòng bàn tay, chậm rãi nói:
- Tên kia là Trần Bình An, phụ thân hắn mất từ khi hắn còn rất nhỏ. Người đàn ông kia lúc sinh thời là một thợ gốm có tiếng trong trấn nhỏ, tay nghề vô cùng tinh xảo, tính tình cũng hiền lành. Sau đó ông ấy đột ngột qua đời, ngay cả thi thể cũng không tìm thấy.
- Mặc dù bà nội tôi vẫn luôn không muốn thừa nhận, nhưng tôi vẫn nhớ rất rõ. Đó là một đêm mưa lớn, sấm chớp đùng đùng, tôi bị tiếng sét đánh thức, phát hiện bà nội không có bên cạnh bèn hé cửa nhìn ra ngoài. Lúc đó, tôi thấy cha mình lén lút chạy về, vẻ mặt vừa mừng rỡ vừa sợ hãi, dáng vẻ vô cùng kỳ quái. Mẹ tôi thì gắng sức vỗ lưng cha, cười đến mức không khép được miệng, dường như đang vô cùng cao hứng.
Thiếu niên bất giác nhíu mày, cố gắng lục tìm trong ký ức những mảnh vỡ u ám năm xưa:
- Chỉ có bà nội là không lên tiếng, trông bà không mấy vui vẻ, ngược lại còn nổi trận lôi đình với cha ta một hồi, mắng rằng: "Ngươi tưởng cha của đứa nhỏ kia chết rồi thì ngươi sẽ có cơ hội rước con ả đó về sao? Sao không soi gương lại xem đức hạnh của mình thế nào. Nhánh Trần gia ở ngõ Nê Bình mấy đời nay đều là độc đinh, ngươi không sợ hại chết kẻ cuối cùng sẽ khiến cả ba mạng người nhà họ không sống nổi sao? Đến lúc đó nhánh Trần gia này đoạn tử tuyệt tôn, ngươi không sợ âm hồn tổ tiên nhà người ta báo ứng à? Lùi một vạn bước mà nói, chẳng lẽ ngươi còn không rõ tính khí của cô gái kia, nàng ta đời nào chịu tái giá với hạng người như ngươi?"
- Lúc ấy cha ta vẫn cười đùa cợt nhả, có lẽ vì cảm thấy việc đã rồi, thù lao cũng sắp đến tay, nên chẳng buồn làm bộ làm tịch, giả vờ hối hận áy náy trước mặt người nhà nữa. Cuối cùng bà nội chỉ vào mũi mẹ ta mà mắng nhiếc, mẹ ta cũng chẳng phải hạng hiền lành gì, suýt chút nữa mẹ chồng nàng dâu đã lao vào ẩu đả ngay giữa gian nhà chính.