Trần Bình An dẫn Ninh Diêu tới trước một pho tượng thần rực rỡ sắc màu, cao hơn tráng đinh chừng một cái đầu. Pho tượng này vốn có ba đôi tay, nhưng nay chỉ còn một cánh tay nắm chặt giơ cao, cùng một cánh tay đang “bắt tay” ở vị trí thấp. Sở dĩ nói là bắt tay, bởi mười ngón của tượng thần đan xen vào nhau, dù một bên cánh tay đã đứt lìa từ vai nhưng phần cổ tay và bàn tay vẫn còn lưu lại.
Tượng đất ngũ sắc tạc hình một vị thần tiên khoác giáp, râu dài quắc thước, giáp trụ sáng ngời với những lớp vảy nối liền nhau. Ven rìa phiến giáp còn khảm hai hàng ngọc châu nhỏ xíu, dày đặc tinh xảo. So với bộ giáp tổ truyền cũ nát xấu xí ở nhà Lưu Tiện Dương, chỉ xét riêng vẻ ngoài, sự chênh lệch quả thực như một trời một vực, chẳng khác nào Trĩ Khuê so với Mã bà bà.
Vị thần linh này đạp chân lên một bệ đá đen nhánh vuông vức. So với pho tượng không đầu mà hai người trú tạm đêm qua, pho tượng sơn màu này tuy tay chân sứt sẹo, màu sắc loang lổ, nhưng vẫn toát ra một luồng tinh khí thần rạng rỡ. Quan trọng nhất là ở phần eo của tượng đất, tư thế hai tay quấn quýt lấy nhau vô cùng kỳ quái.
Ninh Diêu vừa nhìn qua đã hiểu ngay vấn đề, biết vì sao Trần Bình An lại vội vã dẫn mình tới đây, nàng gật đầu nói:
- Quả thực có vài phần tương đồng với quyền giá trong Hám Sơn phổ, nhưng thủ ấn lại có điểm khác biệt.
Ninh Diêu trầm ngâm giây lát rồi hỏi:
- Có tìm thấy những cánh tay gãy ở quanh đây không?
Trần Bình An ngồi bệt xuống đất, vẻ mặt đầy tiếc nuối lắc đầu:
- Tìm rồi nhưng không thấy, đoán chừng đã sớm bị đám trẻ con tới đây chơi trò bịt mắt bắt dê đạp nát cả. Bao nhiêu năm qua, đám thần tiên Bồ Tát bằng đất này e là đã chịu đủ khổ sở. Cô nhìn nắm đấm giơ cao kia xem, chỗ cổ tay khuyết mất một mảng lớn, xung quanh chằng chịt vết nứt, rõ ràng là bị người ta dùng súng cao su hoặc đá ném hỏng.
- Đám trẻ trong trấn đều như thế cả, người lớn càng cấm đoán thì chúng càng thích lén lút tới đây bắt dế, đào rau dại. Nhất là mỗi năm vào mùa tuyết rơi, thường có mấy chục đứa tụ tập ở chỗ này chơi ném tuyết, náo nhiệt vô cùng. Một khi đã chơi đến hăng hái thì chẳng còn kiêng dè gì nữa. Hồi nhỏ chúng tôi còn thích leo trèo, so xem ai trèo cao hơn. Thậm chí có đứa còn trèo lên đỉnh đầu tượng thần mà đi tiểu, thi xem ai tiểu được xa hơn. Thế nên cô xem, qua bao nhiêu năm tháng, làm gì còn pho tượng đất nào được vẹn toàn.
- Thực ra khi tôi còn nhỏ, nơi này vẫn còn mấy pho tượng thần bằng gỗ. Sau đó nghe nói có kẻ lười biếng, ngại lên núi đốn củi quá vất vả nên đã nảy lòng tham với những pho tượng này. Vừa vào đông, hắn đã lén lút kéo về nhà chẻ thành củi đốt sạch.
Thiếu niên vẫn ngồi đó, nhỏ giọng kể, vẻ mặt có chút trầm lắng xót xa:
- Khi ấy tôi bị lão Diêu chê là không có thiên phú đốt lò, nên bị sai lên núi đốt than. Nếu lúc đó tôi ở trong trấn mà biết có người làm chuyện như vậy, nhất định sẽ khuyên nhủ một phen, nếu không được thì tôi có thể giúp hắn đốn củi. Tượng gỗ thần tiên, tượng đất Bồ Tát, tuy từ trước tới nay chưa từng hiển linh, nhưng dù sao cũng là thần tiên Bồ Tát, vậy mà lại bị chẻ ra làm củi đốt. Sao có thể làm chuyện thất đức như vậy được...
Lúc này, mối bận tâm của Ninh Diêu và Trần Bình An hoàn toàn khác biệt.
Ninh Diêu một tay xoa cằm, tay kia đỡ lấy khuỷu tay, đôi mắt lấp lánh, chậm rãi nói:
- Nếu ta không đoán sai, thủ ấn trong quyền phổ của ngươi chính là thoát thai từ đây. Nhưng không phải từ đôi tay mà ngươi nhìn thấy lúc này, mà là đôi tay chính giữa phía trước pho tượng Linh Quan Đạo giáo này, chính là thủ ấn do đôi tay đã mất bấm quyết mà thành. Mặc dù ta không biết vì sao người viết quyền phổ chỉ chọn một trong số đó, hơn nữa lại không chọn thủ thế hiện hữu, nhưng ta có thể khẳng định một điều, thủ ấn này, hay có thể gọi là ngón tay Linh Quan bấm quyết, không chừng còn phân ra lớn nhỏ.
Trần Bình An nghe mà như lọt vào màn sương mù, nhưng vẫn không quên phản bác:
- Quyền phổ là của Cố Xán, tôi chỉ giữ hộ mà thôi.
Ninh Diêu chẳng buồn tranh luận với cậu, nàng chỉ tay vào tư thế thủ ấn của pho tượng Linh Quan, giải thích: