Lão vượn già lướt tới áp sát thiếu nữ, nắm đấm vung lên, giáng mạnh xuống đỉnh đầu đối phương như thái sơn áp đỉnh.
Thiếu nữ nâng thanh trường đao vỏ xanh ngăn cản, lưỡi đao sắc lạnh nhắm thẳng vào cổ tay lão vượn. Cùng lúc đó, thanh kiếm trong tay còn lại đâm nhanh như chớp vào ngực đối phương, mũi kiếm chỉ thẳng vào yếu điểm nơi trái tim.
Nào ngờ cánh tay dài vốn đang giáng xuống đầy thô bạo của lão vượn đột nhiên biến chiêu, năm ngón tay xòe ra khéo léo chộp lấy lưỡi đao. Cùng lúc đó, bàn tay còn lại như đã dự tính từ trước, chuẩn xác nắm chặt lấy mũi kiếm.
Có thể thấy rõ, sát chiêu hùng hổ ban nãy chỉ là hư chiêu, dụ thiếu nữ liều lĩnh xuất kiếm mới là mục đích thực sự của lão.
Vượn Bàn Sơn vốn xuất thân từ thánh địa kiếm đạo của Đông Bảo Bình Châu, nhãn lực cực kỳ tinh đời, vừa nhìn đã nhận ra thanh kiếm này lai lịch bất phàm.
Chính vì thế, lão không ngần ngại vận dụng đến "nhị hựu khí".
Dẫu cho mũi kiếm đã đâm sâu vào da thịt nơi lồng ngực lão vượn, chỉ còn cách trái tim chưa đầy một tấc.
Ninh Diêu nhận thấy tình thế bất lợi, lập tức quyết đoán buông chuôi kiếm, dồn lực rút đao. Lưỡi đao trượt qua lòng bàn tay lão vượn, phát ra những tiếng rít chói tai như kim loại va chạm vào đá tảng.
Sau khi đoạt lại đao, thiếu nữ ngả người ra sau, đôi chân liên tục thối lui để hóa giải kình lực.
Quả nhiên, lão vượn già nghiêng người, cánh tay cầm mũi kiếm vung mạnh ra sau, thanh trường kiếm bị ném bay xa tới mấy chục trượng.
Ngay sau đó, lão tung một cú đá sấm sét về phía thiếu nữ.
Cánh tay phải vốn đang giơ lên của thiếu nữ bị lão vượn đạp trúng. Sau một tiếng nổ lớn, cả người nàng bị hất văng ra xa bảy tám trượng, lưng đập mạnh xuống đất. Nàng lăn lộn mấy vòng rồi mới kịp cắm đao xuống mặt đường sâu tới một thước, mượn lực ma sát để ngăn lại đà trượt dài.
May sao con đường nhỏ ven suối đất đai tơi xốp, sỏi đá rải rác cũng đều trơn nhẵn, không có cạnh sắc, nhờ thế mà tấm lưng của thiếu nữ mới không rơi vào cảnh máu thịt bét nhè.
Chẳng để đối phương kịp thở dốc, bóng hình hộ pháp to lớn kia đã lại từ trên không trung giáng xuống.
Lần này, thiếu nữ thậm chí không còn thời gian để rút thanh trường đao đang cắm sâu dưới đất, chỉ đành liên tục thối lui.
Lão vượn già cũng không vội truy sát, sau khi đáp xuống liền đứng yên tại chỗ, giơ chân đạp mạnh lên chuôi đao đang cắm trên mặt đường. Đến khi thiếu nữ quỳ một gối ngẩng đầu nhìn lại, lão vượn lại gia tăng lực chân, đạp lún cả thanh đao hẹp xuống lòng đất, khiến chuôi đao chỉ còn bằng phẳng với mặt đường.
Trên khuôn mặt lão vượn già, từng luồng khí tức tử kim chậm rãi lưu chuyển, giữa màn đêm u tối lại càng thêm chói mắt. Lão cười chế nhạo:
- Đao cũng luyện, kiếm cũng học, chẳng khác nào loài dở dở ương ương, kết cục chắc chắn sẽ vô cùng thảm hại!
Thiếu nữ gượng dậy, cố nén ngụm máu tanh ngọt nơi cổ họng:
- Ngươi chỉ có bấy nhiêu bản lĩnh thôi sao?
Lão vượn lắc đầu cười nhạt:
- Vừa rồi chẳng qua là lão phu nể tình cho ngươi thêm một cơ hội mà thôi.
Ninh Diêu hít sâu một hơi, trầm giọng nói:
- Tại quê hương ta, sinh tử chi chiến chưa bao giờ luận đến gia thế. Chỉ cần ngươi có bản lĩnh đường đường chính chính giết chết ta, đó là do ta tài nghệ không bằng người. Sau này cha mẹ ta biết chuyện, cùng lắm là đến Đông Bảo Bình Châu tìm ngươi đòi nợ máu, tuyệt đối không liên lụy đến núi Chính Dương. Thế nên ngươi cứ việc yên tâm mà ra tay...
Đây là lần đầu tiên lão vượn nghe thấy thiếu nữ nói nhiều như vậy, hoàn toàn khác hẳn với hình ảnh trầm mặc, lạnh lùng dưới lớp nón che mặt trong ký ức của lão.
Chính vì vậy, vào khoảnh khắc sau gáy chợt lạnh lẽo, lão đã lập tức nghiêng đầu né tránh.
Một dải bạch hồng lướt qua cổ, mũi kiếm rạch một đường máu không quá sâu.
Nếu không kịp tránh né, dù chẳng thể một nhát xuyên cổ, hẳn cũng đủ khiến lão trọng thương. Khi đó thật sự là lật thuyền trong mương, sai một li đi một dặm.
Nghĩ đến việc bản thân có thể vì chuyện này mà phải sớm hiển lộ chân thân pháp tướng, đánh mất thế chủ động về đạo nghĩa, chẳng còn tư cách mặc cả với Tề Tĩnh Xuân và Nguyễn sư, thậm chí còn liên lụy đến tiểu thư nhà mình, khiến nàng phải đơn độc đối mặt với muôn vàn hung hiểm giữa trời đất này, lão vượn núi Chính Dương rốt cuộc đã nổi trận lôi đình lần thứ ba.
Thanh phi kiếm kia không hề trở về vỏ, mà lại lượn vòng quanh thiếu nữ, xoay chuyển cực nhanh, tựa như đang tranh công nịnh hót chủ nhân.
Lão vượn thấy cảnh này thì giận quá hóa cười, ha hả thốt lên:
- Tốt, tốt lắm! Vừa hay trận chiến với Tống Trường Kính vẫn chưa đủ thỏa mãn, tiếp theo lão phu sẽ chơi đùa với ngươi một phen! Có điều, ngươi có biết tấm thân mảnh mai này của mình chịu được mấy đòn không?