So với lúc truy sát Phạm Vân La trước đó, khi ngự kiếm quay về, Trần Bình An cố ý bay cao thêm mấy phần. Quả nhiên, quỷ vật Kim Đan cảnh trấn giữ trên danh nghĩa của thành Bạch Lung đã sớm rời đi.
Thực ra Trần Bình An cũng từng cân nhắc việc trả một cái giá nhất định để tìm cách tiêu diệt đối phương, hoặc ít nhất cũng phải kịch chiến một trận. Chuyến đi đến trấn Thanh Lư này, đám âm vật tản mác ở phía nam khe Quỷ Vực vốn là mục tiêu hàng đầu của hắn. Thế nhưng sự xuất hiện bất ngờ của thành chủ Bồ Nhương thành Bạch Lung đã khiến hắn phải thay đổi chủ ý.
Trong "Phóng Tâm Tập" có ghi chép rất nhiều về vị anh linh này, tác giả chẳng tiếc bút mực để thuật lại từng điển tích. Khi mới xem qua, Trần Bình An suýt chút nữa đã lầm tưởng vị tu sĩ chủ bút của Phi Ma tông viết cuốn sách này chính là kẻ ái mộ Bồ Nhương.
Những lời lẽ tán tụng trong sách dường như vẫn còn vương mùi máu tanh, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến quyết định của Trần Bình An. Thứ thực sự khiến hắn phải kiêng dè chỉ gói gọn trong bốn chữ: Nguyên Anh đỉnh phong. Đối phương đã đích thân lộ diện nhưng lại không chọn ra tay, Trần Bình An cũng thuận thế nhượng bộ một bước.
Hắn nhìn xuống mặt đất, nơi có không dưới hai mươi bộ bạch cốt lóng lánh như ngọc. Dưới sự vây sát của "Kiếm Tiên" cùng hai thanh phi kiếm Mùng Một và Mười Lăm, hồn phách của đám nữ quỷ thành Phu Nị đã sớm tan thành mây khói, hóa thành âm khí bản nguyên của tiểu thế giới này.
Hắn đang định thu những bộ bạch cốt này vào trong vật phẩm chứa đồ, chợt đôi mày nhíu chặt, điều khiển "Kiếm Tiên" định rời khỏi nơi đây. Nhưng sau một thoáng suy tính, hắn vẫn dừng lại chốc lát, thu hồi phần lớn xương trắng, chỉ để lại năm bộ rực rỡ nhất nằm rải rác trong rừng, lúc này mới ngự kiếm cấp tốc rời khỏi đỉnh Ô Nha.
Từ xa trông thấy hai bóng người trên con đường mòn quanh co, Trần Bình An mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. Tuy nhiên hắn vẫn không lơ là cảnh giác, thu kiếm vào vỏ, đội nón lá lên rồi đáp xuống một nơi thanh tĩnh. Sau đó, hắn tiến ra mặt đường, đứng yên tại chỗ, lặng lẽ chờ đợi đôi đạo lữ kia đi tới.
Bọn họ cũng đã thấy Trần Bình An, định bụng như cũ, muốn rẽ khỏi đường mòn, giả vờ tìm kiếm linh thảo khoáng thạch để đổi lấy tiền tài. Thế nhưng bọn họ lại phát hiện vị du hiệp trẻ tuổi kia chỉ tháo nón lá xuống, chân vẫn đứng yên không dời. Đôi phu thê nhìn nhau, lòng đầy bất đắc dĩ, đành phải cắn răng quay lại đường cũ. Nam tử đi trước, nữ tử theo sau, cùng tiến về phía Trần Bình An. Họa phúc khôn lường, tránh cũng không khỏi, trong lòng bọn họ thầm cầu khẩn Tam Thanh gia hộ.
Khi đôi đạo lữ kia đến gần, Trần Bình An một tay cầm nón lá, tay kia chỉ về phía rừng rậm sau lưng, bình thản nói:
- Vừa rồi tại đỉnh Ô Nha phía trước, ta có giao thủ với một đám ác quỷ. Tuy thắng hiểm nhưng quỷ vật tẩu thoát không ít, xem như đã kết oán sâu nặng, sau này e rằng khó tránh khỏi một trận chém giết. Nếu các vị không sợ bị ta liên lụy mà vẫn muốn tiếp tục đi về phía bắc, nhất định phải cẩn trọng thêm vài phần.
Đôi đạo lữ đưa mắt nhìn nhau, nét mặt không giấu được vẻ sầu thảm.
Phí qua đường tại cổng vòm là năm đồng tiền hoa tuyết mỗi người, chuyện này còn dễ tính toán. Thế nhưng bọn họ vốn là dã tu cảnh giới thứ năm, tựa như lục bình không rễ, lại chẳng phải hạng luyện khí sĩ tinh thông quỷ đạo thuật pháp. Một khi dấn thân vào khe Quỷ Vực, mỗi hơi thở đều tiêu hao linh khí, cả tâm trí lẫn thể xác đều chịu áp lực nặng nề.
Cũng chính vì lẽ đó, bọn họ đã cắn răng mua một bình linh dược giá trị không nhỏ, hy vọng có thể tiến sâu vào khe Quỷ Vực, tìm đến những nơi hẻo lánh ít người qua lại, mong chờ vào những cơ duyên bất ngờ để bù đắp tổn thất. Bằng không, nếu chỉ cầu an ổn, bọn họ đã chọn con đường mòn dẫn đến trấn Lan Xạ mà tiền nhân thường đi.
Phàm là kẻ có thể trở thành tu sĩ, bước chân lên con đường trường sinh, nào có mấy ai là kẻ ngu ngơ? Nhất là hạng dã tu bôn ba kiếm tiền, có thể nói là vắt kiệt tâm trí, dùng đủ mọi mưu kế, ví von như vậy cũng chẳng hề quá lời.
Sắc mặt đôi phu thê nhợt nhạt hẳn đi. Nữ tử trẻ tuổi khẽ kéo tay áo nam tử, nghẹn ngào:
- Thôi bỏ đi, số mệnh đã định như vậy, tu hành chậm một chút vẫn tốt hơn là đâm đầu vào chỗ chết.
Nam tử lắc đầu, xoay tay nắm chặt lấy bàn tay nàng, khẽ giọng nói:
- Nàng không thể chờ thêm được nữa. Nước đầy tất tràn, trăng tròn tất khuyết, nếu còn kéo dài chỉ e sẽ hại đến nàng, chuyện tốt lại hóa thành tai ương.
Nam tử buông tay cô gái ra, nhìn về phía Trần Bình An, ánh mắt kiên nghị, ôm quyền cảm tạ:
- Trên con đường tu hành vốn nhiều phong ba trắc trở, phu thê chúng ta cảnh giới thấp kém, chỉ có thể phó mặc cho ý trời, tuyệt đối không dám trách cứ công tử. Ta và nhà ta vẫn muốn đa tạ công tử đã có lòng tốt nhắc nhở.
Trần Bình An hỏi:
- Vị phu nhân này sắp bước vào Động Phủ cảnh, nhưng lại gặp khó khăn vì căn cơ bất ổn, buộc phải dựa vào tiền thần tiên và pháp khí để tăng thêm cơ hội đột phá cảnh giới sao?
Cô gái khẽ thở dài. Nam tử gật đầu đáp:
- Công tử quả nhiên tinh tường, sự tình đúng là như vậy.
Trần Bình An hỏi:
- Mạo muội hỏi một câu, lỗ hổng đó lớn đến mức nào?
Nam tử bất đắc dĩ nói:
- Đối với phu thê chúng ta, đó là một con số khổng lồ, bằng không cũng chẳng đến mức phải dấn thân vào khe Quỷ Vực này, thật sự là cắn răng xông vào cửa tử rồi.
Trần Bình An thử dò hỏi:
- Còn thiếu bao nhiêu tiền thần tiên?
Nam tử do dự trong thoáng chốc, vẻ mặt khổ sở nói:
- Thật không dám giấu giếm, vài năm trước phu thê chúng ta đã bôn ba qua mười mấy quốc gia, chọn lựa kỹ càng, mới nhìn trúng một món vật bản mệnh tại một cửa tiệm thần tiên phía tây Hài Cốt Than, rất thích hợp để thê tử của ta luyện hóa. Giá cả xem như hợp lý, nhưng vẫn cần tới tám trăm đồng tiền hoa tuyết.
- Cũng nhờ vị chủ tiệm kia lòng dạ từ bi, chịu giữ lại món linh khí vốn không lo thiếu người mua đó. Chỉ cần trong vòng năm năm phu thê chúng ta gom đủ ngân lượng, có thể tùy lúc đến mua. Chúng ta đều là tán tu Hạ Ngũ Cảnh, những năm qua bôn ba dân gian, việc gì cũng làm để kiếm tiền, tiếc rằng bản lĩnh có hạn, hiện tại vẫn còn thiếu năm trăm đồng tiền hoa tuyết.
Cô gái trong lòng chua xót. Thực ra phu quân của nàng còn có mấy lời chưa nói ra, quả thật là khó mở lời. Lần này vì muốn tiến vào khe Quỷ Vực kiếm năm trăm đồng tiền hoa tuyết, chỉ riêng đan dược bổ khí đã tiêu tốn hơn một trăm đồng tiền hoa tuyết. Vừa rồi phu thê bọn họ đi suốt một quãng đường, thu hoạch được còn chưa tới một đồng tiền hoa tuyết. Tài bảo nơi khe Quỷ Vực này, nào có dễ dàng đoạt lấy như vậy.
Bọn họ thấy vị du hiệp trẻ tuổi đeo kiếm kia đưa tay ấn vào bầu rượu màu đỏ thẫm bên hông, dường như đang cân nhắc điều gì, liền không dám nhắc lại chuyện cũ, tránh hiềm nghi kể khổ. Trên con đường tu hành, tu sĩ hoang dã khi gặp phải thần tiên có cảnh giới cao hơn, đôi bên có thể chung sống hòa bình đã là vạn hạnh, chẳng dám xa cầu gì thêm. Nhiều năm bôn ba giang hồ dưới núi, đôi đạo lữ này đã quá quen với cảnh tu sĩ hoang dã đột tử, trong lòng sớm đã chẳng còn chút cảm khái thỏ chết cáo buồn nào.
Khi vị du hiệp trẻ tuổi kia ngẩng đầu lên, đôi phu thê nọ không khỏi cảm thấy căng thẳng trong lòng.
Trần Bình An hỏi:
- Lần này ta tiến vào khe Quỷ Vực vốn là để rèn luyện tâm tính, ban đầu không có ý định kiếm tìm tài vật, nên chẳng mang theo vật dụng chứa đồ. Không ngờ lúc trước ở đỉnh Ô Nha lại đột nhiên bị ác quỷ vây công, tuy rằng hậu hoạn khôn lường, nhưng cũng xem như có chút thu hoạch.
- Ngươi thấy thế này có được không, hai vợ chồng các ngươi vừa vặn mang theo rương lớn, coi như giúp ta mang đi mấy bộ xương trắng này. Ta đoán dù thế nào cũng có thể bán được mấy đồng tiền tiểu thử. Các ngươi có thể mang đến chợ Nại Hà Quan bán trước, sau đó chờ ta một tháng. Nếu chờ được ta, các ngươi sẽ được chia hai thành lợi nhuận. Còn nếu ta không xuất hiện, các ngươi cũng không cần đợi nữa, bất kể bán được bao nhiêu tiền thần tiên, thảy đều thuộc về hai vợ chồng các ngươi.