Vị phu nhân vốn là Thái hậu Đại Ly tôn quý, dường như lúc này mới sực nhớ tới hoàng nhi Tống Hòa bên cạnh – cũng chính là tân đế Đại Ly, bèn mỉm cười nói:
- Trần công tử, đây là Tống Hòa, con trai ta. Hai người hẳn là lần đầu gặp mặt, hy vọng sau này có thể thường xuyên vãng lai. Trần công tử là nhân tài kiệt xuất mang theo võ vận của Đại Ly ta, mà vương triều ta vốn dùng võ lập quốc, cho dù là hoàng thúc hay Tống Hòa, đều nên đối đãi trọng hậu với công tử.
Vị hoàng đế trẻ tuổi hơi nghiêng người về phía trước, mỉm cười nói:
- Bái kiến Trần tiên sinh.
Chẳng hề có chút dáng vẻ uy nghiêm của bậc cửu ngũ chí tôn.
Chuyến này lên thuyền vốn là cải trang vi hành, kết giao với bậc cao nhân nơi lâm dã, thế nên có thể tạm gác lại lễ nghi thế tục.
Năm xưa Tống Hòa có thể nhận được sự tán tụng của văn võ bá quan, thanh danh trong ngoài triều đình đều cực tốt, ngoài việc nhờ vào sự dạy bảo của nương nương Đại Ly, bản thân hắn cũng là người có năng lực xuất chúng.
Trần Bình An gật đầu đáp:
- Nếu có cơ hội, nhất định sẽ đến kinh thành chiêm ngưỡng một chuyến.
Thái hậu lại cười nói:
- Triều đình đang dự tính thăng quận Long Tuyền lên thành châu, Ngô Diên cũng thuận thế thăng chức Thứ sử, vị trí Thái thú quận kia liền bị bỏ trống. Không biết trong lòng Trần công tử có nhân tuyển nào thích hợp không?
Trần Bình An mỉm cười:
- Chẳng lẽ không phải chọn một trong hai vị Viên huyện lệnh và Tào giám sát sao? Viên huyện lệnh tận tụy chính sự, thưởng phạt phân minh, quản lý một huyện đến mức thái bình thịnh trị, đường không nhặt của rơi. Tào giám sát lại gần gũi dân chúng, biết cương nhu tùy lúc, việc quản lý lò gốm nhìn thì lỏng lẻo nhưng thực chất lại vô cùng chặt chẽ, không hề có chút sơ suất. Cả hai đều là quan tốt, bất luận ai thăng chức, bách tính quận Long Tuyền chúng ta đều sẽ vui mừng.
Tân đế Tống Hòa thản nhiên liếc nhìn Trần Bình An, thần sắc không lộ chút gợn sóng.
Là thật sự ngây ngô hay đang giả vờ hồ đồ đây? Hai dòng họ Thượng trụ quốc Viên, Tào đấu đá trong triều chưa đủ, còn muốn tranh giành trên sa trường, đã đối chọi gay gắt bao nhiêu đời rồi? Chức quan Thái thú một quận tuy nói không lớn, nhưng nếu trao cho bất kỳ bên nào cũng giống như thiên vị bên này lạnh nhạt bên kia, làm mất mặt một vị Thượng trụ quốc, chuyện này tuyệt đối không phải việc nhỏ.
Nói lùi một bước, cho dù gia chủ hai nhà Viên, Tào đều chí công vô tư, thanh bạch liêm khiết, triều đình bảo sao nghe vậy, nhưng dòng chính và môn sinh dưới trướng họ sẽ nghĩ thế nào? Một bên đắc ý, một bên uất ức, khác nào triều đình đổ thêm dầu vào lửa, tự dẫn hỏa thiêu thân?
Thần sắc phu nhân vẫn tự nhiên như không, mỉm cười nói:
- Có lẽ Trần công tử vốn là người tu đạo trên núi, lại ưa thích chu du sơn thủy thiên hạ, nên ít khi qua lại với hai vị quan phụ mẫu tại địa phương, cũng chẳng có giao tình riêng biệt, vì thế mới không tiện mở lời. Nhưng có một chuyện, xét về tình về lý, Trần công tử cũng nên đưa ra đôi chút ý kiến. Đó là việc phong thần cho núi Lạc Phách năm xưa, triều đình đã không bàn bạc trước với Trần công tử mà tự ý chọn cựu Quan giám sát Tống Dục Chương. Tuy nói là phù hợp với lễ pháp, nhưng thực tế triều đình chúng ta... vẫn có phần thiếu sót trong đạo đối đãi. Lẽ ra nên thương lượng với Trần công tử trước rồi mới định đoạt.
- Vậy nên sau này khi Long Tuyền thăng cấp thành châu, tại các cấp châu, quận, huyện sẽ có thêm ba vị Thành hoàng mới. Trần công tử chớ nên câu nệ, cứ việc giúp Đại Ly chúng ta tìm kiếm một hai "viên ngọc quý" còn sót lại là được. Bản thân ta, cùng với con trai Tống Hòa và cả triều đình đều hết sức tin tưởng vào nhân phẩm cũng như nhãn quang của Trần công tử.
Bà lại tiếp tục khuyên giải:
- Lần này Trần công tử lại sắp đi xa, nhưng quận Long Tuyền chung quy vẫn là cố hương. Ngày thường nếu có được một hai người tâm phúc trông nom các ngọn núi, công tử ở bên ngoài bôn ba cũng có thể yên tâm phần nào.
Trần Bình An khẽ lắc đầu, vẻ mặt lộ rõ sự tiếc nuối:
- Tại hạ quả thực không mấy am tường về các vị sơn thủy thần linh hay Thành hoàng Thổ địa quanh động tiên Ly Châu, ngay cả những anh linh hưởng khói hương sau khi tạ thế cũng chẳng quen biết ai, mỗi lần đi về đều vội vã lên đường. Nếu không, tại hạ cũng thật sự có chút tư tâm, muốn thỉnh cầu triều đình phái một vị Thành hoàng lão gia có quan hệ thân thiết đến trấn giữ quận Long Tuyền.
- Trần Bình An ta vốn xuất thân nơi ngõ nhỏ thôn dã, chưa từng được đọc sách thánh hiền ngày nào, càng không am hiểu quy củ chốn quan trường. Có điều lăn lộn giang hồ đã lâu, cũng hiểu được một đạo lý thô thiển là "huyện quan không bằng hiện quản".
Tống Hòa thầm cười nhạt trong lòng. Lời này quả thực không ngoa, Trần Bình An đúng là chỉ quen biết mỗi vị Bắc Nhạc Thần quân Ngụy Bách, có điều quan hệ giữa hai người họ đã sớm thân thiết đến mức "mặc chung một quần" rồi.
Phu nhân cũng lộ vẻ tiếc nuối, khẽ nói:
- Nhân tuyển cho ba vị Thành Hoàng gia, bên phía Lễ bộ muốn sớm định đoạt. Thực ra hôm nay Công bộ cũng đang bàn bạc về vị trí của ba tòa Thành Hoàng miếu lớn nhỏ. Trần công tử bỏ lỡ cơ hội này, quả thực có chút đáng tiếc. Dù sao không giống như quan lại nha môn thường xuyên thay bậc đổi ngôi, thần linh hương hỏa vốn dĩ thọ cùng trời đất, một khi đã bén rễ vào núi sông, ít thì vài chục năm, nhiều thì hàng trăm năm cũng chẳng hề thay đổi.
Trần Bình An khẽ thở dài:
- Hảo ý của triều đình, ta xin ghi nhận. Chỉ là giang hồ đường xa, núi cao sông dài, hy vọng tương lai vẫn còn cơ hội tương phùng.
Phu nhân khoan thai đứng dậy, chỉ một cử chỉ đơn giản cũng toát lên vạn chủng phong tình, ưu nhã vô cùng, nàng nói:
- Vậy chúng ta không làm phiền Trần công tử lên đường tu hành nữa.
Trần Bình An cũng đứng dậy theo, khách khí đáp lời:
- Hiện tại ta không phải kiếm tu, cũng chẳng phải võ phu cảnh giới Viễn Du, đang ở trên tiên gia độ thuyền, không thể tiễn chân đi xa, mong phu nhân lượng thứ.
Phu nhân khẽ gật đầu, ra hiệu không sao, sau đó quay sang mỉm cười duyên dáng với Hứa Nhược, hỏi:
- Dù sao thuyền vẫn chưa rời khỏi cương vực Đông Bảo Bình Châu, ta và Hòa nhi quay về chắc hẳn sẽ bình an vô sự. Hứa tiên sinh vốn có quen biết với Trần công tử, hay là ở lại đây ôn lại chuyện cũ?
Hứa Nhược lắc đầu cười nói:
- Không cần.
Ngắn gọn súc tích, thậm chí chẳng đưa ra lý do.
Thế nhưng cả phu nhân và tân đế Tống Hòa đều không cảm thấy bị mạo phạm, dường như với "Hứa tiên sinh", thái độ như vậy mới là lẽ tự nhiên.
Cuối cùng, Trần Bình An tiễn ba người đến bên lan can thuyền. Gần chiếc độ thuyền Hài Cốt Than của Phi Ma tông này, có một chiếc thuyền khổng lồ sáu tầng đang bay song song. Thuyền của Phi Ma tông vốn đã hùng vĩ, nhưng so với chiếc thuyền kia lại có vẻ "nhỏ nhắn thon thả" hơn nhiều.
Giữa hai chiếc thuyền, không biết dùng thần thông gì mà dựng lên một dải "cầu mái che", sương mù màu xanh trải dài dưới chân, rộng hơn hai trượng, tiên khí lượn lờ. Thấp thoáng trên những hàng cột hành lang còn có tiên nữ thướt tha múa hát, tựa như tiên lộ của thiên đình thượng cổ. Ba người rảo bước bên trên như đi trên đất bằng, mỗi khi đế giày chạm vào con "đường đá xanh" kia, từng vòng hào quang ngũ sắc lại lan tỏa, gợn lên như sóng nước.
Trần Bình An vẫn đứng yên tại chỗ, ngước mắt nhìn lên. Trên chiếc thuyền đối diện, một lão tu sĩ áo trắng đội mũ cao lật nhẹ cổ tay, thu hồi chiếc cầu mái che kia vào lòng bàn tay. Vật ấy thu nhỏ lại như một con dấu, rồi được lão chậm rãi cất vào trong tay áo.
Bóng dáng hai mẹ con khuất dần nơi cầu thang mạn thuyền.
Hứa Nhược xoay người, tựa lưng vào lan can. Trần Bình An chắp tay từ biệt, đối phương cũng mỉm cười gật đầu đáp lễ.
Trần Bình An trở về phòng, không tiếp tục luyện quyền mà khép hờ đôi mắt. Cảnh tượng này tựa như năm xưa tại gian nhà nơi sơn môn đảo Thanh Hiệp thuộc hồ Thư Giản, khi hắn còn là một vị tiên sinh kế toán.
Hắn bắt đầu lặng lẽ suy tính.
Có những việc thoạt nhìn nhỏ nhặt, nhưng lại chẳng dễ dàng điều tra. Một khi động chạm, e rằng sẽ đánh rắn động cỏ, rút dây động rừng.
Tuy nhiên, lại có những đại sự, dù liên quan đến bí mật thâm sâu nhất của hoàng tộc họ Tống nước Đại Ly, Trần Bình An vẫn có thể thản nhiên hỏi Thôi Đông Sơn mà chẳng cần kiêng dè.
Chỉ là sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, vạn sự cũng chỉ gói gọn trong một chữ "đợi".
Trần Bình An mở mắt, ngón tay khẽ gõ nhịp lên hồ lô nuôi kiếm.
Hai mẹ con nọ thực chất hoàn toàn không cần thiết phải đích thân tới đây, lại còn chủ động bày tỏ ý thiện như thế.
Có lẽ vì mưu cầu lợi ích tối thượng, khi thời thế đổi thay, những ân oán năm xưa trong mắt vị phu nhân kia đã chẳng còn đáng để tâm.
Thử làm một phép tính, giết Trần Bình An phải tiêu tốn mười lượng bạc, nhưng nếu lôi kéo lại có thể thu về năm lượng. Một mất một còn, tính ra chính là một vụ làm ăn trị giá mười lăm lượng bạc.
Dĩ nhiên, đây cũng có thể là chướng nhãn pháp. Vị phu nhân ấy vốn đã quen thói "sư tử vồ thỏ cũng dùng toàn lực", bằng không năm xưa muốn hạ sát một Trần Bình An chỉ là võ phu nhị cảnh, bà ta cũng chẳng cần huy động cả một toán thích khách như vậy.
Hoặc giả đây là một đòn thăm dò, cốt để xác định nông sâu thực hư của Trần Bình An, và quan trọng hơn là thái độ của hắn đối với vụ ám sát năm ấy. Từ đó, triều đình Đại Ly mới đưa ra quyết sách cuối cùng.
Tâm trí Trần Bình An dần trôi xa.
Hắn nghĩ về rất nhiều chuyện.
Hắn chợt nhớ tới một cảnh tượng khiến bản thân từng vô cùng ngưỡng mộ thuở nhỏ. Từ đằng xa nhìn đám bạn đồng trang lứa tụ tập vui đùa nơi mộ tiên, chúng thích sắm vai người tốt kẻ xấu, phân định trắng đen rõ rệt. Đương nhiên cũng chẳng thiếu những trò bắt chước người lớn như giả làm phu thê, thường là bé trai nhà giàu làm tướng công, bé gái xinh xắn sắm vai cô vợ nhỏ, những đứa trẻ còn lại thì làm quản gia, gia nhân, tỳ nữ. Chúng mô phỏng y như thật, vô cùng náo nhiệt. Lại còn có đủ thứ đồ đạc mà lũ trẻ lén trộm từ trong nhà mang đi, cố gắng trang điểm cho "cô vợ nhỏ" thật lộng lẫy.
Đến khi trưởng thành, chợt ngoảnh đầu nhìn lại, chỉ cảm thấy đó là những thú vui ngây ngô thời thơ dại. Nhưng ngẫm kỹ lại, mọi chuyện dường như chẳng còn tốt đẹp như xưa. Có vẻ như ngay từ thuở còn để chỏm, đám trẻ nhỏ đã sớm học được những đạo lý mà sau này phải dùng cả đời để chiêm nghiệm.
Trần Bình An gỡ hồ lô nuôi kiếm xuống nhấp một ngụm rượu, sải bước về phía vọng cảnh đài.
Màn đêm u tịch, phi chu vừa lướt qua ngọn Bắc Nhạc cũ của Đại Ly, thấp thoáng có thể thấy thế núi dựng đứng hiểm trở, tựa như phong cách hành sự sấm vang chớp giật của vương triều này.