Núi Lạc Phách vốn là một trong những đỉnh cao nhất của động tiên Ly Châu, là thắng cảnh tuyệt mỹ để thưởng nguyệt.
Thôi Đông Sơn vận bạch y, khẽ khàng khép lại cánh cửa trúc nơi tầng trệt. Khi thiếu niên tiên phong đạo cốt, dung mạo tuấn mỹ ấy đứng lặng, tựa như ánh trăng thanh khiết cùng mây trắng bồng bềnh đều hội tụ về đây.
Hắn nhẹ bước lên tầng hai. Lão nhân Thôi Thành đã đứng ngoài hành lang, ánh trăng bàng bạc như nước gột rửa lan can. Thôi Đông Sơn khẽ gọi một tiếng "ông nội", lão nhân mỉm cười gật đầu.
Lão nhân chắp tay sau lưng, còn Thôi Đông Sơn thì tì người lên lan can, hai ống tay áo rộng thùng thình buông thõng ra bên ngoài.
Thôi Thành vốn chẳng mặn mà chuyện trò với Thôi Sàm. Nhưng đối với "Thôi Đông Sơn" - mảnh phân hồn này, có lẽ vì tìm thấy bóng dáng hài tử trong ký ức năm xưa nên lão có phần thân thiết hơn đôi chút.
Thôi Thành hỏi:
- Sao lại quay về rồi?
Thôi Đông Sơn khẽ đáp:
- Du ngoạn bên ngoài mãi cũng thấy vô vị. Đến gần thư viện Quan Hồ, nghĩ tới việc phải đối mặt với đám hủ nho kia, nói năng chẳng ăn nhập, trong lòng cảm thấy phiền muộn nên lén lút quay về.
Thôi Thành cười bảo:
- Đã làm đại sự không thẹn với bản tâm thì phải có lòng kiên định, chớ nên lúc nào cũng cân nhắc chuyện thú vị hay không.
Thôi Đông Sơn tì cằm lên lan can, cọ qua cọ lại như dùng làm khăn lau, uể oải đáp:
- Cháu biết rồi.
Thôi Thành hỏi:
- Đêm nay sẽ đi sao?
Thôi Đông Sơn gật đầu:
- Chính sự vẫn cần phải lo liệu, lão rùa già kia vốn thích làm việc quy củ. Cháu đã chọn cúi đầu trước y, nguyện thua cuộc thì dĩ nhiên sẽ không làm hỏng đại nghiệp của y. Cháu nhất định sẽ cần mẫn tận tụy, quy củ nề nếp, giống như thuở nhỏ trả bài cho tiên sinh dạy học vậy.
Thôi Thành cũng không nói thêm, lão tự thấy mình chẳng còn tư cách để giáo huấn bọn họ. Năm xưa cũng bởi lão quá đỗi bảo thủ, truyền thụ đạo lý cứng nhắc lại hay lên mặt dạy đời, khiến tiểu tử kia uất ức mà bỏ nhà đi biệt xứ. Một mạch rời khỏi Đông Bảo Bình Châu, tìm đến tận Trung Thổ Thần Châu, lại còn bái một lão Tú Tài hủ lậu làm thầy. Những chuyện này đều nằm ngoài dự liệu của lão nhân.
Thuở trước, mỗi bận Thôi Sàm gửi thư về nhà xin tiền, ông lão vừa nổi trận lôi đình lại vừa xót xa khôn xiết. Đường đường là đích tôn nhà họ Thôi, lại đến chốn ngõ nhỏ hẻm sâu kia cầu học, thì có thể tiếp thụ được bao nhiêu đại học vấn? Chuyện đó cũng đành thôi, nhưng đã nhận lỗi với gia tộc, lại còn mở miệng xin xỏ, mà mỗi tháng chỉ cần bấy nhiêu tiền bạc, chẳng lẽ không thấy hổ thẹn sao? Chừng ấy tiền thì mua được mấy quyển sách thánh hiền? E rằng cho dù một năm không ăn không uống, tích góp lại cũng chẳng đủ mua một bộ văn phòng tứ bảo đặt trong thư phòng.
Tất nhiên, mãi về sau này ông lão mới thấu hiểu, học vấn của vị lão tú tài kia cao thâm tới mức nào, quả thực như mặt trời ban trưa, rạng rỡ khôn cùng.
Thôi Thành lên tiếng:
- Vừa rồi Thôi Sàm đã tìm gặp Trần Bình An, chắc hẳn đã nói rõ mọi chuyện rồi.
Thôi Đông Sơn "ừ" một tiếng, chẳng lấy làm lạ. Thôi Sàm hiểu rõ y, mà thực ra y cũng thấu triệt Thôi Sàm không kém, dù sao hai người vốn dĩ cũng từng là một.
Y quay đầu hỏi:
- Hay là, cháu khởi hành muộn một chút?
Thôi Thành cười nói:
- Ngươi đi sớm hay muộn, ta có thể ngăn cản được sao? Ngoại trừ lúc nhỏ bị ta nhốt trong tàng thư lâu không thể chạy thoát, có bận nào ngươi chịu nghe lời ông nội?
Thôi Đông Sơn đáp:
- Lần này cháu sẽ nghe lời ông.
Thôi Thành bảo:
- Được rồi, sau này nếu hắn có nhắc đến, ngươi cứ đẩy hết mọi chuyện lên đầu ta là được.
Thôi Đông Sơn cười rạng rỡ, động tác thành thạo leo lên lan can, lộn người nhảy xuống tầng trệt, nghênh ngang đi về phía dãy phòng của Chu Liễm.
Đầu tiên y tìm đến viện của Bùi Tiền, phát ra một chuỗi âm thanh quái dị, trợn mắt lè lưỡi, nhe nanh múa vuốt, khiến Bùi Tiền đang lờ mờ tỉnh giấc bị dọa cho giật bắn mình.
Bùi Tiền dùng thế sét đánh không kịp bưng tai, rút một tấm bùa chú giấy vàng dán lên trán, sau đó cũng chẳng kịp xỏ giày, tay cầm gậy trúc chạy như bay về phía bệ cửa sổ, nhắm mắt thi triển một bộ Phong Ma kiếm pháp, miệng hét lớn:
- Đi mau, đi mau! Tha cho ngươi một con đường sống!
Thôi Đông Sơn bực bội quát lên:
- Gõ hỏng cửa sổ của tiên sinh nhà ta, ngươi lấy tiền đâu mà đền?
Bùi Tiền ngẩn người tại chỗ, vươn hai ngón tay nhẹ nhàng đè lên tấm bùa trên trán để phòng nó rơi mất. Trong lòng cô bé thầm nghĩ, lỡ như yêu ma quỷ quái cố ý biến hóa thành hình dáng của Thôi Đông Sơn thì sao, tuyệt đối không thể khinh suất.