Năm xưa rặng núi lớn phía tây vốn dĩ thưa thớt dấu chân người, chỉ có tiều phu đốt than và thợ gốm đào đất qua lại, nay từng tòa phủ đệ tiên gia đã mọc lên san sát, chiếm cứ các ngọn núi. Lại thêm bến thuyền tiên gia tại núi Ngưu Giác, Trần Bình An đã không ít lần nhìn thấy đám trẻ nhỏ trong trấn, cùng nhau bưng bát cơm ngồi trên đầu tường, ngửa cổ chờ đợi thuyền bay đi ngang qua. Nếu tình cờ bắt gặp, chúng liền hò reo ầm ĩ, nhảy nhót không thôi.
Lần này trên đường trở về núi Lạc Phách, Trần Bình An và Bùi Tiền đã bắt gặp một đoàn xe tiên sư đang tiến về phía đỉnh Y Đới.
Muốn đặt chân chốn này để khai sơn lập phủ, có một điều bất tiện, đó là Nguyễn Cung đã định ra quy củ, nghiêm cấm bất kỳ tu sĩ nào tùy ý ngự phong đi xa.
Nhưng theo thời gian trôi qua, sau khi Nguyễn Cung sáng lập Long Tuyền kiếm tông, ông không chỉ là Thánh nhân trấn giữ một phương mà còn là tông chủ một phái, muốn khai chi tán diệp thì không thể thiếu việc nhân tình qua lại. Vì vậy, ông bắt đầu nới lỏng cấm lệnh, giao cho đệ tử đích truyền là địa tiên Kim Đan Đổng Cốc phụ trách sàng lọc, vạch ra mấy tuyến đường ngự phong trên không trung. Chỉ cần xin được lệnh bài "thông hành" có hình dạng thanh kiếm sắt nhỏ từ Long Tuyền kiếm tông, là có thể tự do ra vào phúc địa Ly Châu.
Có điều cho đến tận bây giờ, trong số mười mấy thế lực tiên gia đang trú đóng tại quận Long Tuyền, rất ít kẻ có thể lấy được thanh kiếm sắt nhỏ nhắn xinh xắn kia. Chẳng phải do Long Tuyền kiếm tông nhãn giới quá cao, mà bởi người đúc kiếm không phải Nguyễn Cung, cũng chẳng phải mấy vị đệ tử đích truyền, mà lại là ái nữ duy nhất của Nguyễn Cung – Nguyễn Tú. Tốc độ xuất lò của Tú Tú cô nương vô cùng chậm chạp, một năm mới miễn cưỡng đúc được một thanh.
Nhưng có ai lại mặt dày đến mức tìm tới tận cửa thúc giục? Cho dù có mặt dày như thế, cũng chưa chắc đã có gan làm vậy. Hiện nay trên núi đang lưu truyền một tin đồn, rằng vài năm trước có một nhóm Niêm Can Lang tinh nhuệ của Đại Ly, do Lang trung sở Thanh Lại thuộc Lễ bộ đích thân dẫn đội, xuôi nam đến hồ Thư Giản để "nói lý". Kết quả là Tú Tú cô nương gần như chỉ bằng vào sức một mình đã giải quyết êm xuôi tất cả.
Môn phái tiên gia năm xưa dùng tiền đồng Kim Tinh mua lại đỉnh Y Đới vốn có Tổ sư đường đặt tại nước Mộng Lương, nơi có núi Vân Hà, thuộc hàng thế lực nhị lưu hạng bét ở Đông Bảo Bình Châu. Ban đầu khi kỵ binh Đại Ly lâm vào tình thế bất lợi, chẳng phải môn phái này không muốn di dời, mà là vì tiếc nuối khoản tiền thần tiên khổng lồ đã bỏ ra để khai khẩn phủ đệ kia.
Huống hồ trong Tổ sư đường có một vị lão tổ sư, vốn là một trong số ít Địa tiên Kim Đan còn sót lại của tông môn, hiện đang dựng thảo am tu hành trên đỉnh Y Đới, bên người chỉ mang theo hơn mười đồ đệ cùng một ít nô bộc tỳ nữ. Vị lão tu sĩ này vốn có hiềm khích với sơn chủ, môn phái làm vậy cũng là muốn đưa vị tổ sư gia tính tình cố chấp này ra ngoài, tránh việc ngày ngày ở Tổ sư đường ra vẻ bề trên, thổi râu trừng mắt khiến đám vãn bối cảm thấy gò bó không yên.
Trần Bình An bước đi không nhanh, mà xe ngựa của đám tiên sư lại chẳng hề chậm. Cậu liền kéo Bùi Tiền tránh sang bên đường nhường lối, không ngờ đoàn xe kia cũng dừng lại theo.
Đoàn xe gồm hai cỗ mã xa, hơn hai mươi người. Thực tế, tu sĩ có tên trong gia phả chỉ có ba người, còn lại đều là tạp dịch tùy tùng trên núi.
Một nam tử trẻ tuổi cùng hai nữ tu xinh đẹp bước xuống xe. Trong đó có một nàng còn ôm một con tiểu bạch hồ đang lười nhác cuộn mình.
Vị tu sĩ trẻ tuổi kia chính là một trong số ít đệ tử đích truyền của lão tổ sư trên đỉnh Y Đới. Hắn tiến đến bên cạnh Trần Bình An, chủ động chào hỏi, cười nói:
- Trần sơn chủ, ta là Tống Viên của đỉnh Y Đới. Trước đây sư phụ từng dẫn ta đến bái phỏng núi Lạc Phách, lúc đó ta đứng ở hàng sau, có lẽ Trần sơn chủ không có ấn tượng gì.
Lời nói này vừa khéo léo lại chẳng hề giả tạo, vô cùng tinh tế.
Trần Bình An nhận ra Tống Viên. Trí nhớ của cậu vốn rất tốt, hơn nữa trước giờ cũng không phải hạng người mắt cao hơn đầu. Ngay cả Thúy Oánh ở Thanh Phù phường năm xưa cậu còn nhớ rõ, huống chi là đệ tử đích truyền của một vị Địa tiên Kim Đan ở ngọn núi lân cận.
Trên thực tế, ngày Địa tiên đỉnh Y Đới đến thăm núi Lạc Phách, chỉ có mấy vị sư huynh sư tỷ là đứng ở hàng sau, còn Tống Viên lại đứng ngay sát cạnh sư phụ. Dù sao hắn cũng là đệ tử út được sủng ái nhất, "con út được thương" vốn là lẽ thường tình.
Trần Bình An ôm quyền đáp lễ, mỉm cười hỏi:
- Tiểu Tống tiên sư vừa từ nơi khác trở về sao?
Tống Viên hơi kinh ngạc. Trên đỉnh Y Đới còn có một vị sư thúc cũng họ Tống, cho nên vị sơn chủ núi Lạc Phách này gọi mình là "tiểu Tống tiên sư", quả là một cách xưng hô đáng để nghiền ngẫm.
Tống Viên gật đầu đáp:
- Ta và Lưu sư muội vừa từ núi Vân Hà phó lễ trở về. Có một vị bằng hữu cũng tham dự điển lễ ở đó, nghe danh Ly Châu chúng ta là vùng đất linh thiêng sinh ra nhiều nhân kiệt, hiếm thấy trong một châu, nên muốn đến du ngoạn quận Long Tuyền, thế là đi cùng ta và Lưu sư muội về đây.