Trần Bình An và Ninh Diêu từ biệt nhau tại miếu thờ Thập Nhị Triết, mỗi người một ngả. Cậu rảo bước về phía ngõ Nê Bình, dừng trước một cánh cổng gỗ rồi cất tiếng gọi:
- Tống Tập Tân có nhà không?
Bên trong, thiếu nữ đang ở trong bếp dùng gáo bầu múc nước uống, tiếng nấc cụt liên hồi rốt cuộc cũng dứt, tinh thần theo đó mà sảng khoái hơn nhiều. Nàng đặt gáo xuống, lững thững bước ra khỏi gian bếp, chạy tới mở cửa viện. Thấy người đứng đó, nàng có chút ngạc nhiên nhưng vẫn đáp lời đúng mực:
- Công tử không có nhà. Trần Bình An, sao hôm nay ngươi lại khách sáo gõ cửa thế này? Chẳng phải trước kia ngươi vẫn thường đứng bên sân nhà mình nói vọng sang sao?
Trần Bình An đứng cách một cánh cửa, trầm giọng đáp:
- Ta có chút việc.
Trĩ Khuê mở toang cửa, không quên trêu chọc:
- Thật là khách quý hiếm hoi, khách quý hiếm hoi nha.
Nàng quan sát sắc mặt của cậu, hỏi:
- Tìm công tử nhà ta có việc gì? Nếu không gấp, đợi công tử về ta sẽ chuyển lời giúp. Còn nếu là chuyện hệ trọng, e rằng ngươi phải tới dinh quan giám sát một chuyến rồi. Lúc trước ngươi cũng thấy đấy, quan hệ giữa công tử nhà ta và vị Tống đại nhân mới nhậm chức kia xem ra rất tốt.
Thấy hai chân Trần Bình An vẫn đứng im lìm tựa hồ mọc rễ tại chỗ, nàng lườm mắt trách khéo:
- Vào đi chứ, đứng ngây ra đó làm gì? Nhà ta có phải đầm rồng hang hổ đâu, hay ngươi sợ vào uống chén nước sẽ bị ta thu một lượng bạc?
Nói đoạn, thiếu nữ che miệng cười duyên:
- Với hạng người như ngươi, chắc vế sau mới là đáng sợ nhất.
Trần Bình An khẽ nhếch khóe môi, cười gượng gạo rồi nhỏ giọng nói:
- Kỳ thực ta tới là để tìm cô, sở dĩ gọi tên Tống Tập Tân trước là vì sợ hắn hiểu lầm.
Trĩ Khuê lộ vẻ hiểu ý, mỉm cười hỏi:
- Vậy cứ nói đi, có chuyện gì? Nhưng phải nói trước, hàng xóm láng giềng, bằng hữu tâm giao thì cũng thôi đi, ta dù sao cũng chỉ là một nha hoàn nhỏ bé ăn nhờ ở đậu tại ngõ Nê Bình này, vai không thể gánh, tay không thể bưng, chẳng giúp được gì nhiều đâu. Có điều, nếu Trần Bình An ngươi muốn mượn tiền, mà vấn đề lại có thể giải quyết bằng tiền, thì coi như ngươi gặp may rồi, ta vẫn còn chút biện pháp.
Trần Bình An cười khổ:
- Không phải chuyện tiền bạc. Ta nói thẳng vậy, Lưu Tiện Dương bị người ta đánh trọng thương ở chỗ cầu mái che, Dương lão bản của tiệm thuốc đã đến xem qua nhưng cũng lực bất tòng tâm.
Gương mặt Trĩ Khuê thoáng hiện vẻ ngỡ ngàng:
- Sao ta lại không nghe thấy tin tức gì nhỉ? Lưu Tiện Dương rốt cuộc đã đắc tội với ai?
Trần Bình An bất đắc dĩ đáp:
- Là một kẻ ngoại lai, nghe nói đến từ nơi gọi là núi Chính Dương.
Trĩ Khuê ướm lời dò hỏi:
- Vậy là ngươi muốn cậy nhờ quan hệ, tìm cho Lưu Tiện Dương một mảnh đất phong thủy tốt để an táng sao? Chuyện này cũng chẳng khó gì, ta có thể bảo công tử nhà mình đánh tiếng với dinh quan giám sát, lại nhờ một vị quản sự hay gác cổng nào đó ra mặt, đến ngõ Đào Diệp xin lão đầu họ Ngụy tìm cho một nơi. Chỉ cần không phải là những ngọn núi bị triều đình niêm phong, chắc hẳn sẽ không gặp trở ngại.
Gương mặt vốn đã sạm đen vì nắng gió của Trần Bình An, lúc này lại càng thêm u ám.
Dường như Trĩ Khuê cũng nhận ra mình đã nghĩ sai hướng, nàng theo thói quen nhe răng cười, để lộ hàm răng đều tăm tắp trắng muốt như tuyết. Nàng tựa lưng vào đôi câu đối xuân dán trên vách tường, nghiêng đầu mỉm cười suy nghĩ, rồi hỏi:
- Trần Bình An, ngươi muốn ta báo đáp ơn cứu mạng năm xưa sao? Nhưng ta chỉ là phận tỳ nữ, ngay cả lão bản tiệm thuốc họ Dương còn bó tay hết cách, ta thì có thể làm được gì?
Trần Bình An đấu tranh tư tưởng một hồi, sau đó mới chậm rãi lên tiếng:
- Vương Chu, ta biết cô không phải là người bình thường. Năm ấy trời đổ tuyết lớn, khoảnh khắc nhìn thấy cô ở trước hiên nhà, ta đã biết cô không giống với chúng ta. Về sau, cô cũng là người đầu tiên nhận ra những viên xà đảm thạch kia có điều khác lạ. Giờ đây ngẫm lại, ánh mắt cô nhìn hàng xóm láng giềng chúng ta năm đó, về bản chất chẳng khác gì đám người ngoại lai lúc này.
Thiếu nữ khẽ nhếch môi cười:
- Quả thực là có.
"Ta không chỉ coi thường hạng phàm phu tục tử các ngươi, mà ngay cả đám tu sĩ tiên gia kia cũng chẳng để vào mắt."
Có điều, Trĩ Khuê không nói ra lời này.
Có những đạo lý, với nàng là lẽ đương nhiên, nhưng trong mắt kẻ khác lại thành kiêu căng ngạo mạn, coi trời bằng vung.
Trần Bình An hỏi:
- Ta tìm cô là muốn hỏi xem, rốt cuộc có cách nào cứu được Lưu Tiện Dương không? Ta đã dùng hết một chiếc lá hòe, nhưng cũng chỉ giữ lại được hơi tàn cuối cùng cho huynh ấy, tuy hiệu quả không lớn nhưng ít nhiều cũng có tác dụng. Vì vậy ta muốn hỏi xem chỗ cô có lá hòe hay không, nhất là những chiếc lá hòe không dùng tới ấy?
Thiếu nữ chỉ vào mũi mình, hỏi ngược lại:
- Ngươi muốn hỏi công tử Tống Tập Tân nhà ta có lá hòe hay không, hay là đang hỏi ta - một kẻ tỳ nữ thấp kém, tứ cố vô thân?
Trần Bình An nhìn sâu vào mắt thiếu nữ, dứt khoát đáp:
- Cho dù Tống Tập Tân có, hắn cũng tuyệt đối không cho ta. Ta đang hỏi cô đấy Vương Chu, nếu có, cô có bằng lòng cho ta mượn không? Còn nếu không có, vậy cô có biết cách nào khác để cứu mạng Lưu Tiện Dương không?
Thiếu nữ vốn mang danh Vương Chu một tay xoa cằm, một tay khẽ vuốt bụng, lắc đầu nguầy nguậy:
- Không có, thật sự không có. Chẳng gạt ngươi làm gì, nếu ngươi tới sớm hơn một chút, họa may vẫn còn dư lại vài lá. Còn về những biện pháp khác thì đương nhiên càng không, ta đâu phải thần tiên phương nào, làm sao biết được thuật cải tử hoàn sinh, khiến xương trắng mọc thịt? Trần Bình An, ngươi cũng đừng làm khó ta. Ôi, xem ra ta đã nhìn lầm ngươi rồi, cứ ngỡ ngươi khác biệt với đám người kia, chẳng phải hạng lấy chút ân huệ mọn ra để cưỡng cầu báo đáp.
Trần Bình An tựa hồ vẫn chưa cam lòng, gặng hỏi:
- Thật sự không còn cách nào sao? Bất luận ta có làm được hay không, cô cứ nói ra thử xem.
Trĩ Khuê lắc đầu, giọng điệu chém đinh chặt sắt:
- Dù sao ta cũng không có.
Trần Bình An khẽ mỉm cười:
- Ta hiểu rồi.
Thiếu niên xoay người rời đi, bóng dáng gầy guộc nhanh chóng khuất dạng nơi cuối ngõ Nê Bình.
Thiếu nữ đứng giữa con ngõ nhỏ trước hiên nhà, dõi mắt theo bóng lưng thiếu niên đang xa dần, thần sắc vô cùng phức tạp, dường như vừa xót xa cho nghịch cảnh của hắn, lại vừa căm giận cái tính chẳng chịu tranh giành, bực dọc lẩm bẩm:
- Lá hòe vất vả lắm mới kiếm được, vậy mà lại bị ngươi phung phí như thế? Nếu vậy ngươi cứ đi theo Lưu Tiện Dương mà chết cho rồi, dẫu sao chết sớm đầu thai sớm, nếu may mắn kiếp sau lại tiếp tục làm đôi bằng hữu hàn vi. Dù gì cũng còn tốt hơn mấy kẻ đáng thương đến cả kiếp sau cũng chẳng có.
Thiếu nữ bước vào trong sân, lúc đi qua ngưỡng cửa bỗng khẽ nấc lên một tiếng, nàng tự giễu:
- Hơi no rồi.
Nàng đột ngột sải bước nhanh về phía trước, một chân giẫm mạnh xuống đất, rồi chậm rãi ngồi xổm xuống, nhìn chằm chằm vào con thạch sùng màu vàng đất mọc sừng kia, nghiêm giọng răn đe: