Ngõ Kỵ Long chật hẹp vốn là một con dốc dài dằng dặc, nối tiếp bằng những bậc thềm đá hun hút. Tiệm Thảo Đầu tọa lạc phía dưới chân thềm, cùng với tiệm Áp Tuế kề bên, vốn là cơ nghiệp tổ tiên để lại của nhà cô bé Thạch Xuân Gia tóc thắt bím sừng dê. Năm ấy, tiểu nha đầu này không theo nhóm Lý Bảo Bình, Lý Hòe đến thư viện tại Đại Tùy du học, cũng chẳng ở lại trấn nhỏ như Đổng Thủy Tỉnh, mà theo gia tộc dời đến kinh đô Đại Ly, vì thế đã nhượng lại hai cửa tiệm. Sau đó, nhờ sự hỗ trợ của Nguyễn Cung, cơ ngơi này đã được sang tay cho Trần Bình An.
Mỗi bận Trần Bình An trở về cố hương, hắn vẫn thường hội ngộ Đổng Thủy Tỉnh. Riêng với Thạch Xuân Gia, kể từ buổi ly biệt năm nào, hai người vẫn bặt vô âm tín, chưa từng gặp lại.
Thuở trước, khi tiệm Thảo Đầu còn thuộc về Thạch gia, nơi đây chuyên doanh tạp hóa, trong đó không thiếu những món đồ cổ xưa, có thể coi là tiệm cầm đồ sơ khai nhất của động tiên Ly Châu. Ngày rời đi, Thạch gia chỉ chọn mang theo một số cổ vật quý giá vừa mắt, còn lại phân nửa vẫn lưu lại trong tiệm. Qua đó đủ thấy, dù có phải thiên di đến kinh thành, Thạch gia vẫn là một danh gia vọng tộc, gia thế vô cùng hiển hách.
Những ngày đầu tiếp quản cửa tiệm, khi nhận ra giá trị thực sự của những món đồ ấy, Trần Bình An không khỏi nảy sinh lòng áy náy, tâm thần chẳng yên. Hắn từng có ý định đóng cửa tiệm, đợi ngày người nhà họ Thạch về trấn thăm thân sẽ dựa theo giá gốc mà hoàn trả toàn bộ cửa tiệm lẫn vật phẩm bên trong. Tuy nhiên, khi đó Nguyễn Tú lại không tán thành, nàng cho rằng mua bán ra mua bán, nhân tình ra nhân tình, hai chuyện không thể đánh đồng. Trần Bình An tuy nghe theo, nhưng trong lòng chung quy vẫn canh cánh một nỗi niềm.
Đến nay, khi đã dạn dày sương gió, quen với việc giao thương trên đời, hắn không còn những suy nghĩ non nớt như vậy nữa. Song, nếu Thạch gia chẳng màng thể diện, phái người tới đòi lại cửa tiệm, Trần Bình An cũng sẽ chẳng khước từ. Có điều, kể từ giây phút đó, đôi bên sẽ đoạn tuyệt ân nghĩa, chẳng còn gì để nói. Dĩ nhiên, chút tình nghĩa của Trần Bình An hắn, liệu đáng giá được mấy đồng tiền?
Trong tiệm hiện chỉ có một người trông coi, là một bà lão tính tình hiền lành, chất phác. Nghe đâu thuở Nguyễn Tú còn quán xuyến nơi này, nàng cũng thường xuyên trò chuyện cùng bà.
Trần Bình An dĩ nhiên nhận ra bà lão, bà vốn là người ngõ Hạnh Hoa. Xét theo vai vế dây mơ rễ má trong trấn nhỏ, dù đôi bên chênh lệch tới gần bốn mươi tuổi, hắn cũng chỉ cần gọi một tiếng dì Trần, chẳng tính là thân thích ruột rà gì cho cam.
Tuy tuổi tác đã cao, nhưng nhờ cả đời dãi dầu sương gió nơi đồng ruộng, gân cốt bà cụ vẫn còn dẻo dai lắm. Nay con cái đều đã dời đến quận thành Long Tuyền, bà cũng từng sang đó ở vài lần, nhưng bên ấy nhà cao cửa rộng lại quạnh quẽ tiêu điều, muốn tìm một người quen để đấu khẩu cũng chẳng có, thế là bà lại quay về trấn nhỏ.
Con cái hiếu thuận cũng đành bất lực. Chỉ nghe nói nàng dâu có vài lời oán thán, chê mẹ chồng ở bên này làm mất mặt gia môn, nói rằng nay trong nhà đã mua mấy nha hoàn hầu hạ, hà tất để mẹ chồng tuổi cao sức yếu phải bươn chải kiếm vài đồng bạc lẻ. Huống hồ, chủ nhân cửa tiệm kia còn là một vãn bối, năm xưa vốn là kẻ nghèo xơ nghèo xác nhất ở ngõ Nê Bình.
Trần Bình An dẫn Bùi Tiền bước vào cửa tiệm, vừa thấy bà cụ đã cất tiếng gọi dì Trần, ân cần hỏi thăm sức khỏe, rồi lại hỏi những năm qua ruộng vườn cày cấy ra sao, thu hoạch thế nào.
Hai người hàn huyên hồi lâu, đều dùng khẩu âm địa phương của trấn nhỏ. Bà lão vốn khéo ăn nói, nhắc lại chuyện cũ năm xưa, lại thấy Trần Bình An nay đã công thành danh toại, tâm tình khó lòng kiềm chế, khóe mắt rưng rưng. Bà bùi ngùi bảo, giá như mẹ của Trần Bình An nhìn thấy cảnh tượng hôm nay thì tốt biết bao, cả đời bà ấy chịu khổ đủ đường, chẳng được hưởng phúc ngày nào, năm cuối đời còn không thể xuống giường, ngay cả mùa đông năm ấy cũng chẳng thể vượt qua, đúng là ông trời không có mắt.
Chạm đến nỗi đau, bà lại quay sang oán trách cha của Trần Bình An, nói rằng người tốt thì ích gì, chỉ là kẻ gây nghiệp, nói đi là đi, liên lụy vợ con phải chịu khổ cực suốt bao nhiêu năm.
Nhưng sau cùng, bà lão lại nhẹ nhàng vỗ về mu bàn tay Trần Bình An, khuyên nhủ:
- Cũng đừng trách cha ngươi, cứ xem như tiền kiếp hai mẹ con ngươi nợ ông ấy, kiếp này trả hết nợ là xong, đó cũng là chuyện tốt. Biết đâu kiếp sau lại đoàn viên, cùng nhau hưởng phúc.
Trần Bình An ngoan ngoãn ngồi trên băng ghế dài cùng dì Trần, nắm lấy bàn tay nhăn nheo của bà cụ, lắng nghe lời quở trách mà chẳng dám nửa lời phản bác.
Bùi Tiền kéo một chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi cách đó không xa, khẽ cắn hạt dưa, lặng lẽ quan sát vị sư phụ có phần xa lạ này.
Cô bé vốn có thiên phú ngôn ngữ, học tiếng các nơi rất nhanh, sớm đã thông thạo phương ngôn quận Long Tuyền, cho nên cuộc trò chuyện của hai người cô đều nghe hiểu tường tận.
Sư phụ trò chuyện cùng bà cụ, dường như trong lòng vừa có nỗi bi thương, lại vừa mang theo niềm hoan hỷ.
Thêm vào đó, Bùi Tiền cũng cảm thấy vô cùng khó hiểu. Sư phụ vốn là người có bản lĩnh phi phàm, bất luận đối mặt với ai, dường như chưa bao giờ... cung kính đến nhường này? Cứ như thể bà lão kia nói gì cũng đúng, sư phụ đều cẩn thận lắng nghe, từng câu từng chữ đều ghi tạc trong lòng. Hơn nữa, tâm cảnh hiện tại của sư phụ lại tĩnh lặng như mặt hồ, hài hòa lạ thường.
Kỳ thực, trước khi sư phụ xuống núi tìm tới cửa tiệm, Bùi Tiền vẫn luôn cảm thấy bản thân phải chịu nỗi uất ức khôn cùng. Chỉ là sư phụ còn bận luyện quyền trên núi Lạc Phách, cô bé không tiện quấy rầy. Bởi vậy, nàng đành thẫn thờ ở lại tiệm Áp Tuế, đứng trên chiếc ghế đẩu nhỏ mà ngẩn người, lòng dạ phiền muộn không vui, chẳng còn chút tâm trí nào để ra ngoài rong chơi như trước. Vừa nghĩ tới mấy con ngỗng trắng hung hăng trong trấn, chắc hẳn lại đang bắt nạt khách bộ hành, trong lòng nàng lại càng thêm bực bội.
Nguyên nhân là bởi mấy ngày trước, nàng đã nghe được không ít lời đàm tiếu thị phi từ dân chúng trong trấn nhỏ.
Thực ra từ vài năm trước, Bùi Tiền đã nghe qua những lời ấy, có điều khi đó nàng tự nhủ mình đã là người trong giang hồ, cần phải có phong thái độ lượng, thế nên mới không ra tay trừng trị bọn họ ngay tại chỗ. Nàng chỉ lén lút ghi chép lại vào một cuốn sổ nhỏ, rõ ràng ngày tháng địa điểm, đã nghe được những lời xằng bậy nào từ đám nhóc con hay mấy mụ đàn bà lắm chuyện, sau đó lặng lẽ giấu kỹ dưới đáy hòm trúc.
Thế nhưng dạo gần đây, sau khi sư phụ trở về núi Lạc Phách, những lời đàm tiếu ác ý lại càng rộ lên. Trong số đó, không ít gã đàn ông nhàn cư vi bất thiện, lại thêm những kẻ đồng trang lứa quen biết năm xưa và mấy mụ đàn bà lắm chuyện, thường xuyên tụ tập nơi góc ngõ, cùng nhau thêu dệt đủ điều. Phần lớn câu chuyện xoay quanh những việc cũ tại ngõ Nê Bình, cùng những lời đồn thổi từ thuở Trần Bình An còn làm học đồ ở lò gốm. Bọn họ thích đem cảnh ngộ khốn khó của sư phụ lúc nhỏ ra làm trò cười cho thiên hạ.
Nếu chỉ có thế thì chưa gọi là quá quắt, đằng này lại có những lời lẽ càng khiến người ta chán ghét hơn. Từ bằng hữu Lưu Tiện Dương, hàng xóm Tống Tập Tân cùng tỳ nữ Trĩ Khuê, cho đến góa phụ họ Cố - mẹ của Cố Xán, thậm chí ngay cả Nguyễn Tú tỷ tỷ cũng bị bọn họ lôi vào thêu dệt. Kẻ thì bảo năm xưa sư phụ nhờ nịnh bợ Nguyễn Tú mới có được vinh hiển như ngày nay; kẻ lại nói sư phụ có quan hệ mập mờ với mẹ Cố Xán nên mới năm lần bảy lượt giúp đỡ góa phụ kia, hay thường xuyên vay tiền Tống Tập Tân mà không trả... Những lời bẩn thỉu ấy nhiều không kể xiết. Bùi Tiền đều ghi nhớ kỹ càng, mỗi khi trở về tiệm Áp Tuế, tránh mặt Thạch Nhu, nàng lại lấy quyển sổ giấu dưới đáy hòm ra. Mỗi lần đặt bút, nàng đều nghiến răng căm hận, khiến nét mực hằn sâu trên giấy. Nếu không phải vì sư phụ đang ở núi Lạc Phách, Bùi Tiền đã sớm ra tay dạy dỗ bọn họ, chẳng cần màng tới đối phương là đứa trẻ lên ba hay hạng đàn bà, bà lão đã quá nửa đời người.