Thiếu niên giày cỏ vừa rời khỏi phòng không lâu, thiếu nữ áo xanh đã giậm chân định đuổi theo. Thế nhưng, người đàn ông trung niên vốn được gọi là Nguyễn sư, nay đã trở thành Nguyễn sư phụ, liền cất tiếng gọi nàng lại. Ông nghiêm mặt cảnh báo:
— Tú Tú! Nếu lúc này con can thiệp vào, không những chẳng giúp được gì, mà còn khiến Trần Bình An kia lâm vào cảnh vạn kiếp bất phục.
Nguyễn Tú không quay người, chỉ đột ngột ngoảnh đầu lại, mái tóc đuôi ngựa đen nhánh vạch nên một đường cong tuyệt đẹp giữa không trung. Ánh mắt thiếu nữ sắc lạnh, giọng nói mang theo vài phần trách móc:
— Cha, chuyện của Lưu Tiện Dương cha cũng không mảy may can thiệp, kết quả rốt cuộc ra sao?
Người đàn ông định nói lại thôi, cuối cùng vẫn kìm nén được ý định tiết lộ thiên cơ, trầm giọng bảo:
— Tin cha đi, lúc này sự giúp đỡ lớn nhất mà con có thể dành cho thiếu niên kia chính là tìm cách tiết lộ cho hắn đôi chút bí mật và quy củ của mảnh động tiên này, dặn hắn phải hành sự trong khuôn khổ cho phép. Thiên thời, địa lợi, nhân hòa, có thể tranh thủ được điều nào thì hay điều nấy.
Nguyễn Tú nửa hiểu nửa không, lòng còn do dự. Người đàn ông vẫy vẫy tay, nhẫn nại dặn dò thêm:
— Rút dây động rừng. Con là con gái của Nguyễn Cung ta, thiếu niên ngõ Nê Bình kia dù có ném đá tảng xuống hồ sâu, bọt nước bắn lên cũng chỉ có hạn, chẳng thể quấy nhiễu tới lão quy dưới đáy hồ, như vậy mọi chuyện vẫn còn đường cứu vãn. Nhưng Nguyễn Tú con thì khác. Hãy nhớ kỹ, gặp đại sự phải có tĩnh khí, bảo con đọc sách nhiều vào thì không chịu nghe! Tâm tính thế này còn chẳng bằng một thiếu niên nơi ngõ hẹp, uổng công con là người tu hành.
Thực ra, vừa dứt lời cuối, người đàn ông đã cảm thấy hối hận. Chẳng còn cách nào khác, hễ cứ đụng đến chuyện của ái nữ, ông lại không kìm được mà thốt ra những lời làm hỏng bầu không khí. May sao lần này thiếu nữ không hề cảm thấy tủi thân, chỉ vội vàng chạy ra khỏi phòng, để lại người đàn ông với tâm trạng đầy phức tạp.
Người đàn ông tên thật Nguyễn Cung kéo một chiếc ghế ngồi xuống, nắm lấy cổ tay thiếu niên cao lớn. Cảm nhận mạch tượng hỗn loạn, tình trạng cực kỳ tồi tệ, tâm trạng vốn đã chẳng mấy vui vẻ của ông lại càng thêm âm trầm. Ông bực dọc lẩm bẩm:
- Tề Tĩnh Xuân này cũng thật là... Núi Chính Dương thừa cơ gây hấn như thế, dù không thể theo quy củ mà trục xuất kẻ kia, thì cũng nên ra tay dạy dỗ một phen để giết gà dọa khỉ chứ? Không giết được thì đánh cho một trận có làm sao? Nếu không, sắp tới kẻ ngoại lai lũ lượt kéo vào vùng trời đất này, rồng rắn lẫn lộn, chẳng phải sẽ loạn thành một đoàn sao? Thế nào, tưởng rằng dăm ba ngày nữa là từ chức, nên định để lại cho ta một đống hỗn độn này à? Đám người đọc sách các ngươi, nói thì hay lắm, nhưng đến khi làm thì...
Lão thầy lang vườn ngồi một bên hổ thẹn cúi đầu, chẳng dám hé răng nửa lời vì sợ rước họa vào thân. Lão chỉ dám oán thầm trong bụng: "Vừa rồi là vị nào mới nói gặp chuyện đại sự phải có tĩnh khí cơ chứ?"
Nguyễn Cung oán trách xong, cuối cùng thở dài một tiếng:
- Tề Tĩnh Xuân, ngươi bị bó tay bó chân như vậy cũng là chuyện bất đắc dĩ. Những lời vừa rồi ngươi cứ coi như gió thoảng bên tai, nhưng câu này thì nhất định phải nghe cho kỹ.
Thực ra lão chưởng quỹ tiệm thuốc họ Dương vẫn luôn vểnh tai nghe lén, nghe đến đây không khỏi bái phục sát đất, thầm nghĩ không hổ là vị Thánh nhân trấn giữ động tiên đời kế tiếp, da mặt này phỏng chừng có thể chặn được cả phi kiếm rồi.
Nguyễn Cung bỗng quay sang nhìn lão già, hỏi:
- Chỉ nghe nói con gái gả đi như bát nước đổ ra ngoài, giờ thì hay rồi, còn chưa gả đi mà khuỷu tay đã hướng về người ngoài rồi sao?
Lão già thật sự đã kìm nén quá lâu, không nhịn được muốn nói mấy câu thật lòng, nếu không sẽ thấy có lỗi với khí tiết kiên cường bấy lâu của mình. Lão lấy hết can đảm thốt lên:
- Nguyễn sư, có phải do lão hủ già lòa mắt quáng rồi không? Sao lão cứ cảm thấy thiếu niên kia hình như chẳng mấy mặn mà với Tú Tú nhà ông vậy?
Nguyễn Cung nhìn lão bằng ánh mắt đầy thương hại, khẳng định chắc như đinh đóng cột:
- Không cần hoài nghi gì nữa, ngươi đúng là già lòa mắt quáng thật rồi!