Động tĩnh từ phía lầu trúc quả thực quá lớn. Bùi Tiền giật mình tỉnh giấc, lập tức khoác áo, giắt đao kiếm bên hông, tay lăm lăm trường côn lao ra khỏi cửa.
Thiếu nữ váy hồng chậm hơn nửa nhịp, cũng mở cửa phòng, thấy dáng người thoăn thoắt của Bùi Tiền đang lao nhanh ra sân, khí thế có chút bất thường. Nàng vội vàng lướt theo, quả nhiên thấy Bùi Tiền vẻ mặt nghiêm nghị, sát khí đằng đằng, vừa chạy vừa lẩm bẩm điều gì đó.
Thiếu nữ váy hồng vốn tường tận tâm tính Bùi Tiền, vội vàng khuyên nhủ:
- Đừng nóng vội. Mấy năm trước Lão gia luyện quyền trên núi vẫn luôn ồn ào như vậy mà.
Chẳng phải thiếu nữ váy hồng không xót xa cho Lão gia nhà mình, mà bởi nàng thấu hiểu lợi hại, không muốn Bùi Tiền phải chuốc lấy thua thiệt ở lầu trúc. Huống hồ Thôi lão tiên sinh quả thực không có ác ý với Lão gia.
Bùi Tiền cắm đầu chạy như điên, nắm chặt trường côn, thở hồng hộc nói:
- Lão rùa già này thật sự muốn tạo phản rồi! Ngọn núi này là của sư phụ ta, lầu trúc cũng là của sư phụ ta, vậy mà lão già kia lại mặt dày ngang nhiên chiếm cứ tầng hai. Hơn nữa sư phụ vừa mới lên núi đã bị mấy quyền đánh cho ngất xỉu, vừa tỉnh lại chỉ trò chuyện với chúng ta được một lát, chẳng bao lâu sau lại bị đánh, giờ vẫn còn tiếp tục. Sư phụ về quê là để hưởng phúc, chứ không phải để lão già kia ức hiếp!
Bùi Tiền càng nói càng nổi nóng, không ngừng lặp lại:
- Tức chết ta mất, thật là tức chết ta mất...
Thiếu nữ váy hồng dù sao cũng là yêu quái Hỏa Mãng đã bước vào trung kỳ Ngũ cảnh, nàng nhẹ nhàng lướt đi bên cạnh Bùi Tiền, khẽ khàng nói:
- Nếu Thôi lão tiên sinh thật sự muốn tạo phản, chúng ta cũng đành chịu thôi, đánh không lại lão đâu.
Bùi Tiền ngoảnh đầu nhổ toẹt một cái, bước chân vẫn không hề chậm lại, nghiến răng nghiến lợi nói:
- Vậy thì không đánh nhau, ta đi phân bua lẽ phải với lão rùa già kia. Ta không tin trên đời này lại có vị khách nào thiếu phúc hậu như vậy, thấy sư phụ ta hiền lành liền ra sức ức hiếp? Bùi Tiền ta cũng chẳng phải hạng dễ bắt nạt, ta là đại đệ tử khai sơn của sư phụ, là đại sư tỷ của Thôi Đông Sơn đấy!
Thiếu nữ váy hồng thối lui nửa bước, lững lờ lướt bên cạnh Bùi Tiền, liếc nhìn trường côn trong tay cô bé cùng với đao trúc kiếm trúc bên hông, định nói gì đó rồi lại thôi.
Gần nơi ở của Bùi Tiền, tiểu tử áo xanh ngồi vắt vẻo trên nóc nhà, uể oải ngáp một cái. Chút ồn ào này chẳng thấm tháp vào đâu, so với năm xưa hắn từng nhiều lần cõng một Trần Bình An mình đầy thương tích xuống lầu, thì màn “so tài” trên tầng hai lầu trúc hôm nay chỉ tựa như những vần thơ biên thùy uyển chuyển hàm súc, chẳng đáng để tâm. Tiểu nha đầu “than đen” Bùi Tiền này, xem ra kinh nghiệm xông pha giang hồ vẫn còn quá ít.
Trong viện, Trịnh Đại Phong và Chu Liễm đang đối ẩm dưới trăng. Họ tuyệt nhiên không nhắc đến Trần Bình An mà chỉ luận bàn về nữ nhân. Bằng không, hai gã đại trượng phu đêm hôm thanh vắng lại đi trò chuyện về một nam nhân thì thật quá đỗi kỳ quặc.
Chu Liễm nhắc đến Tùy Hữu Biên đã viễn du tới Đồng Diệp Châu xa xôi, nữ đạo sĩ Hoàng Đình của núi Thái Bình, lại nói về một cô gái quyến rũ tên là Diêu Cận Chi ở vương triều Đại Tuyền, thị nữ Kim Túc bên cạnh Quế phu nhân, và cả Phạm Tuấn Mậu với tính khí chẳng mấy ôn hòa.
Trịnh Đại Phong lại kể về Hạ Tiểu Lương đã rời bỏ Thần Cáo Tông, tiên tử Tô Giá của núi Chính Dương bất hạnh rơi vào vũng bùn thế tục, cùng vị nương nương trong cung Đại Ly tuy vóc người nhỏ nhắn nhưng cử chỉ lại vô cùng phong tình.
Tiếp nối mạch chuyện, Trịnh Đại Phong lại hồi tưởng về những nữ tử xuất chúng ở trấn nhỏ năm xưa, thời điểm hắn còn trấn thủ môn hộ tại Ly Châu Động Tiên. Trong đó có góa phụ họ Cố ở ngõ Nê Bình. Ngược dòng thời gian mấy chục năm về trước, còn có một vị phu nhân ở ngõ Hạnh Hoa, vài năm trước vừa mới thăng nhậm chức vị Hà Bá sông Long Tu. Sau khi trở thành thần linh sông núi, bà ta đã được cải lão hoàn đồng, khôi phục dung nhan thời thiếu nữ. Dáng vẻ quả thực không tệ, hiềm nỗi miệng lưỡi hơi cay nghiệt, công phu cãi vã còn lợi hại hơn chị dâu của hắn mấy phần.
Trịnh Đại Phong nhấp một ngụm rượu, chép miệng đầy vẻ tâm đắc, nói:
- Đêm trăng gió mát, chén tạc chén thù cùng tri kỷ, luận bàn về vưu vật mỹ phụ trên đời, đây mới đúng là cuộc sống thần tiên.
Bộ đồ rượu bằng sứ men xanh trên bàn đã nhuốm màu thời gian, chỉ cần nhìn qua là biết ngay cống phẩm do lò gốm trong trấn chế tác, phẩm chất gần như đạt đến độ hoàn mỹ.
Vốn là đồ ngự dụng của họ Tống nước Đại Ly, theo lệ thường, những hàng thứ phẩm dù chỉ có một tì vết nhỏ nhất cũng sẽ bị quan giám sát gốm sứ sàng lọc nghiêm ngặt, sau đó đập nát và vứt bỏ tại núi sứ cũ. Trịnh Đại Phong vốn ham rượu lại có đầu óc linh hoạt, nên đã lén lút thu gom được một ít đồ sứ vốn dĩ phải được đưa vào hoàng cung Đại Ly. Đối với những hành vi vụn vặt này của Trịnh Đại Phong, năm xưa Lão Dương ở tiệm thuốc có lẽ còn chẳng buồn động mí mắt.
Chu Liễm đang nhấc bình rót rượu vào chén không, chợt khựng lại, đặt bình xuống. Lão cầm chén rượu lên, áp sát bên tai, nghiêng đầu lắng nghe. Sau đó lão nheo mắt, khẽ giọng nói:
- Chốn phú quý môn đình, ngẫu nhiên nghe được tiếng đồ sứ rạn nứt, chẳng khác nào tiếng rao bán hoa hạnh nơi ngõ nhỏ thôn quê.
Chu Liễm đã nghe thấy tiếng vang nhỏ bé ấy, hai ngón tay kẹp lấy chén rượu, thủ thỉ:
- Vật nhỏ nứt lớn, tựa như thôn nữ chốn sơn dã mới biết yêu đương, như hoa lan cỏ thơm. Vật lớn nứt nhỏ, lại giống như mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành, thúc ngựa vung roi.
Trịnh Đại Phong nghe những lời lẽ chua loét của đám văn nhân này, lại chẳng hề thấy trúc trắc khó lọt tai, ngược lại còn tỏ vẻ hưởng thụ giống như Chu Liễm. Theo lý mà nói, một lão đầu bếp và một gã canh cổng, chỉ nên tán gẫu về những chuyện lông gà vỏ tỏi mới đúng.
Trăng sáng ngời ngời, gió mát hiu hiu.
Hai người đối diện, tâm đầu ý hợp.
Chuyện tốt đẹp trên đời, cũng chỉ đến thế mà thôi.
Trịnh Đại Phong cười nói:
- Chu Liễm, ngươi hãy nói thật lòng cho ta nghe. Những năm tháng bôn ba ngang dọc ở Ngẫu Hoa phúc địa, ngươi đã từng thật lòng yêu thích cô gái nào chưa?
Chu Liễm nhẹ nhàng đặt chén rượu xuống, cảm khái:
- Lúc thích nữ nhân, lẽ nào lại không thật lòng, sao có thể không dụng tâm cho được. Có điều giang hồ phong ba, mọi sự đều chẳng thể do mình làm chủ. Thuở trẻ tâm cao khí ngạo, luôn cảm thấy tình ái nam nữ, dù phong lưu đến tột cùng cũng chỉ là chuyện nhỏ. Còn như liên kết thế lực, công trạng lẫy lừng, xoay chuyển càn khôn, lưu danh thanh sử... năm xưa nhìn thấy những từ ngữ này trong sách, giống như là...
Trịnh Đại Phong thuận miệng tiếp lời:
- Giống như một gã cô độc giữa thâm sơn cùng cốc, chợt nhìn thấy hình bóng mỹ nhân tắm gội, trong thoáng chốc khí huyết sục sôi.
Chu Liễm vội vàng rót đầy rượu cho cả hai, bảo rằng chỉ riêng câu này thôi đã đáng để cạn một ly.
Hai người nhẹ nhàng cụng chén. Chu Liễm uống cạn sạch sành sanh, lau miệng cười nói:
- Tiếng cụng chén với tri kỷ, còn khiến lòng người rung động hơn cả tiếng y phục của tiểu thư danh gia vọng tộc rơi xuống khi tắm rửa.
Trịnh Đại Phong hỏi:
- Thiên lại chi âm như vậy, ngươi thật sự đã nghe qua rồi sao?
Chu Liễm gật đầu:
- Quá nhãn vân yên, thảy đều là chuyện cũ năm xưa cả rồi.
Trịnh Đại Phong thực lòng khâm phục, giơ ngón tay cái lên tán thưởng:
- Cao nhân.
Thiếu niên áo xanh trợn trắng mắt. Hắn thật sự không hiểu nổi, vì sao hai gã võ phu này hễ ở cạnh nhau là chẳng màng bàn luận võ học, cũng không chén chú chén anh, mà cứ mãi lải nhải về hạng nữ nhân vốn chẳng thể giúp ích được gì, lại còn tiêu tốn tiền của nhất? Nữ nhân dung mạo xinh đẹp thì đã sao? Nếu chỉ là người phàm, dù có như hoa như ngọc thì rực rỡ được bao lâu? Hoa tàn bướm thưa chẳng qua cũng chỉ vài năm ngắn ngủi. Cho dù là nữ tu trên núi, nhan sắc có thể thay cơm ăn sao? Có thể biến thành tiền thần tiên để mua sắm pháp bảo được chăng?
Hắn cảm thấy chốn giang hồ của hai kẻ này thật dung tục, tẻ nhạt vô cùng.
Cái chính là, bất luận Trịnh Đại Phong hay Chu Liễm, rõ ràng đều là những võ phu thuần túy xuất chúng bậc nhất Đông Bảo Bình Châu, vậy mà lại say mê nhan sắc nữ nhân, trong khi bên cạnh chẳng có lấy một bóng hồng giai nhân nào.
Chốn giang hồ thế tục, những kẻ được xưng tụng là tông sư, dẫu chỉ ở cảnh giới thứ sáu thứ bảy, muốn có nữ sắc kề cận chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao?
Thiếu niên áo xanh ngả người ra sau, hai tay gối đầu. Hắn không sao hiểu nổi vì sao Trần Bình An lại có thể kết giao với bọn họ, hơn nữa còn là tâm giao thực sự.
Phía lầu trúc, Bùi Tiền đã trông thấy ông lão chân trần đang đứng nơi hành lang tầng hai.
Ông lão mỉm cười hỏi:
- Sao đây, muốn đòi lại công đạo cho sư phụ ngươi à?
Bùi Tiền chớp chớp mắt, hỏi:
- Lão tiên sinh, chúng ta đều là anh hùng hảo hán bôn ba giang hồ, đã vậy phải trọng đạo nghĩa, biết báo đáp ân tình, có đúng không?
Ông lão im lặng không đáp.
Ông cúi nhìn con bé đen nhẻm, dù nhìn thế nào cũng thấy đây là một hạt giống võ vận hiếm có, trong lòng không khỏi nảy sinh nghi hoặc. Tên Trần Bình An kia, dẫu chưa bàn đến những mặt khác, nhưng nhãn lực hẳn phải có, lẽ ra phải nhìn thấu căn cốt thiên tư của Bùi Tiền mới đúng, tại sao lại không dốc lòng mài giũa khối ngọc thô tuyệt thế này? Lại để mặc cho con nhóc sợ đau này lười biếng, chẳng chịu khổ luyện võ nghệ, suốt ngày chỉ mơ mộng một đêm ngộ ra kiếm thuật tuyệt thế, hai ngày đạt đến thiên hạ vô địch?
Tuy nhiên, tiểu nha đầu đã bái Trần Bình An làm thầy, lại còn là cam tâm tình nguyện, ông lão cũng chẳng tiện can thiệp, đây mới chính là đạo nghĩa giang hồ. Dẫu cho "cục than nhỏ" này hằng ngày rong chơi lêu lổng, phí hoài của trời, ông cũng phải đợi đến khi Trần Bình An trở về núi Lạc Phách mới có thể trao đổi đôi câu. Còn việc cuối cùng Trần Bình An truyền thụ võ học cho Bùi Tiền ra sao, đó vẫn là chuyện nội bộ của thầy trò bọn họ.
Ông lão im hơi lặng tiếng, khiến Bùi Tiền càng cảm thấy bất lực. Đánh thì chắc chắn không lại, mà có gọi lão đầu bếp tới cũng vô dụng. Chỉ trách bộ Phong Ma kiếm pháp của nàng quá khó luyện thành, nếu không sao có thể để lão rùa già này hung hăng ngang ngược như vậy, nàng đã sớm đánh cho lão phải quỳ xuống dập đầu, nhận sai với sư phụ mình rồi.
Thế nhưng hôm nay gan dạ của Bùi Tiền lại lớn khác thường, không hề có ý định quay đầu rời đi.
Thiếu nữ váy hồng kéo kéo tay áo Bùi Tiền, ra hiệu cho nàng biết điều mà dừng lại.
Bùi Tiền nhẹ nhàng gạt tay thiếu nữ váy hồng ra, ngẩng đầu ưỡn ngực, lớn tiếng nói:
- Lão tiên sinh, chúng ta đánh một ván cờ năm quân, quy củ do ta định đoạt, ai thắng thì nghe theo người đó, ông có dám không?
Ông lão mặt không chút biểu cảm, đáp lại:
- Không dám.
Bùi Tiền ngẩn người tại chỗ.
Ông lão đột nhiên lên tiếng:
- Có phải đợi đến một ngày nào đó, sư phụ ngươi bị người ta đánh chết rồi, ngươi mới chịu chuyên tâm luyện võ? Sau đó luyện được dăm ba ngày, lại cảm thấy chịu không nổi cực khổ, dứt khoát vứt bỏ hết thảy. Chỉ cần mỗi năm siêng năng ân cần như đi tảo mộ cho cha mẹ sư phụ ngươi, là có thể yên tâm thoải mái rồi phải không?
Bùi Tiền nước mắt lưng tròng, nàng mím chặt môi, đưa tay nắm lấy chuôi đao bên hông.
Ngay lúc này, một bóng áo xanh bước chân loạng choạng đi ra khỏi phòng, tựa người vào lan can, vẫy vẫy tay với Bùi Tiền:
- Trở về ngủ đi, đừng nghe ông ấy nói bừa, sư phụ mạng lớn, chưa chết được đâu.