Trần Bình An ướm hỏi:
- Là Nguyễn cô nương sao?
Ngụy Bách mỉm cười gật đầu xác nhận.
Trần Bình An lại hỏi:
- Chuyện này còn cần huynh đích thân tới nhắc nhở sao? Với tính cách của Nguyễn cô nương, hễ lên núi nhất định sẽ ghé qua lầu trúc này.
Ngụy Bách lộ vẻ đau khổ, tựa như lòng tốt bị coi thành gan phổi lừa lọc.
Trần Bình An dở khóc dở cười nói:
- Ta chỉ là gặp mặt Nguyễn cô nương mà thôi, tuy đương lúc đêm hôm nhưng dưới mắt bàn dân thiên hạ, các người cũng chẳng có trò hay gì để xem đâu. Huynh, vị Bắc Nhạc Thần quân này, chẳng lẽ đã nhàn rỗi đến mức này rồi sao?
Ngụy Bách dáng vẻ chính khí lẫm liệt, chỉ tay về phía sơn môn, rồi lại chỉ vào Trần Bình An, hùng hồn nói:
- Hiện nay địa bàn Bắc Nhạc của ta đã phân chia thành nội viện và ngoại viện. Hai vị đại địa chủ của nội viện hội ngộ, ta há có thể không quan tâm cho được?
Trần Bình An chẳng buồn để tâm tới Ngụy Bách nữa, đứng dậy chuẩn bị đi nghênh đón Nguyễn Tú.
Đã biết nàng lên núi thăm viếng, thân là sơn chủ núi Lạc Phách, chút lễ nghĩa tiếp khách tối thiểu vẫn phải có.
Ngụy Bách không đi theo, đứng nguyên tại chỗ lẩm bẩm:
- Thật sự không có chút tâm tư nào sao? Tên nhóc này trông vẻ ngoài có vẻ quang minh lỗi lạc, lòng dạ thản nhiên quá nhỉ.
Vừa nghe nói vị tỷ tỷ áo xanh vốn luôn dịu dàng với mình tới thăm, Bùi Tiền mừng rỡ hơn bất cứ ai, lập tức bật dậy, chân như bôi mỡ, chạy nhanh như bay. Nào ngờ nàng lại va phải một màn sóng gợn, lảo đảo một hồi, lúc định thần lại đã thấy mình trở về bên cạnh bàn đá. Nàng nhìn quanh quất, chỉ thấy bốn bề dâng lên những gợn sóng huyền diệu, biến hóa khôn lường, lớp sau đè lớp trước.
Bùi Tiền tức giận nói:
- Ngụy tiên sinh, ngài đường đường là một vị sơn thần cao cao tại thượng, vậy mà lại dùng thủ đoạn quỷ che mắt hèn mọn này, không thấy hổ thẹn sao?
Ngụy Bách bất lực đáp:
- Ngươi xen vào làm gì chứ? Ví như sư phụ ngươi mệt mỏi muốn đi ngủ, ngươi lại xách đèn lồng đi tới đi lui trong phòng, liệu có thích hợp không?
Bùi Tiền khoanh hai tay trước ngực, vươn hai ngón tay xoa cằm, lâm vào trầm tư. Một lúc sau, nàng nghiêm túc hỏi:
- Chưa cưới hỏi đàng hoàng, chưa kiệu tám người khiêng mà đã ngủ cùng nhau, đúng là không thích hợp thật. Ta nghe nói Nguyễn sư phụ hiện giờ tuổi tác đã cao, mắt mũi không còn tinh tường, nên mới không thích sư phụ ta ở cùng một chỗ với Nguyễn tỷ tỷ. Hay là Ngụy tiên sinh cùng ta đi dạo Long Tuyền Kiếm tông một vòng, kéo Nguyễn sư phụ ra ngoài hàn huyên tâm sự? Đợi đến sáng mai, gạo đã nấu thành cơm, chẳng phải nhị sư nương đã thành nhị sư nương thật rồi sao. Hì hì, sư nương và tiền bạc, quả nhiên là càng nhiều càng tốt...
Đây đương nhiên là lời bông đùa của Bùi Tiền. Dù sao sư phụ cũng không có mặt, Ngụy Bách lại chẳng phải hạng người nhàm chán thích đi mách lẻo, thế nên lời lẽ của Bùi Tiền chẳng chút kiêng dè, tùy ý phóng túng.
Có điều tại huyện Long Tuyền này, Bùi Tiền yêu quý Nguyễn Tú nhất, đó là sự thân cận xuất phát từ sâu thẳm tâm can, không chỉ đơn thuần vì nàng từng xem qua bức họa "Tuế nguyệt trường hà" của Thôi Đông Sơn. Sau khi đến núi Lạc Phách, lần đầu tiên nhìn thấy vị tỷ tỷ áo xanh buộc tóc đuôi ngựa kia, Bùi Tiền cảm thấy như mình đang nhìn vào một bức tranh vô cùng "nóng bỏng". Đó không phải là cảnh tượng khiến người ta lạnh thấu xương tủy như khi nhìn Thôi Đông Sơn, mà là cảnh tượng chưng hải chử hồ, đất trời sôi sục, hỏa quang mạn thiên, một màu đỏ rực rỡ đến chói mắt.
Nguyễn Tú tỷ tỷ với dung mạo mờ ảo kia, ngồi trên thần tọa cao vời vợi, một tay chống cằm nhìn xuống nhân gian. Tay còn lại nàng cầm một vầng thái dương, tựa như vừa hái xuống từ thiên mạc, nhẹ nhàng xoay vần, tựa như tinh túy hỏa nguyên đậm đặc nhất thế gian đang nở rộ muôn vàn tia sáng, chiếu rọi khắp mười phương tám hướng.
Mỗi khi nhìn Nguyễn Tú, lòng Bùi Tiền lại dâng lên niềm vui sướng khôn tả.
Có điều Bùi Tiền không hề tiết lộ bí mật này với bất kỳ ai, kể cả tiểu cô nương váy hồng, nàng chỉ muốn sau này khi chỉ có hai thầy trò ở riêng với nhau, mới đem chuyện này kể cho sư phụ nghe.
Ngụy Bách cảm thấy có chút đau đầu nhức óc.
Cũng may là ông lão họ Thôi đã bước ra khỏi lầu trúc. Bùi Tiền lập tức ngồi ngay ngắn lại trên ghế đá, quay đầu hỏi tiểu cô nương váy hồng xem có hạt dưa hay không. Tiểu cô nương váy hồng vội vàng lấy ra một nắm, đưa cho vị khai sơn đại đệ tử của tiên sinh. Quan hệ giữa hai người bọn họ vốn dĩ rất tốt.
Bùi Tiền cúi đầu cắn hạt dưa, trong lòng vẫn có vài phần sợ hãi ông lão chân trần kia. Nhất là sau khi nghe tiểu cô nương váy hồng kể lại những gì sư phụ từng trải qua năm xưa khi luyện quyền, Bùi Tiền suýt chút nữa đã gặp ác mộng. Thế nên nàng thà rằng suốt ngày rong chơi bên ngoài, chỉ sợ ông lão nhìn thấu mình là kỳ tài luyện võ ngàn năm khó gặp.
Ông lão liếc nhìn Bùi Tiền và tiểu cô nương váy hồng, hừ lạnh một tiếng:
- Còn không mau cút về ngủ đi?
Bùi Tiền đành phải dắt tay tiểu cô nương váy hồng rời đi. Cách lầu trúc không xa đã dựng lên mấy tòa phủ đệ quy mô nhỏ. Hai người bọn họ ở chung trong một viện, làm láng giềng sát vách.
Ông lão đưa mắt nhìn về phía sơn môn, cười nhạt nói:
- Dám đeo một thanh kiếm tới gặp ta, chứng tỏ tâm tính vẫn chưa thay đổi quá nhiều.
Ngụy Bách mỉm cười hỏi:
- Nếu Trần Bình An không dám đeo kiếm lên lầu, cứ sợ hãi rụt rè, liệu Thôi tiên sinh có cảm thấy thất vọng không?
Ông lão cười ha hả nói:
- Phiền muộn ư? Chỉ cần luyện quyền thêm vài bận là có thể tìm lại tâm tính của đứa trẻ năm xưa. Trên đời này làm gì có đạo lý nào mà nắm đấm nói không thông? Đạo lý vốn chỉ chia làm hai loại: một là loại ta dùng một quyền có thể giảng giải rõ ràng, hai là loại phải dùng đến quyền thứ hai mới khiến người ta thông suốt.
Ngụy Bách cười khổ:
- Thôi tiên sinh vốn xuất thân từ danh gia vọng tộc.
- Từng là gia chủ họ Thôi thì đã sao? Lẽ nào ta đọc sách đến mức trở thành Thánh nhân của thư viện rồi à? Bản thân đọc sách chẳng ra gì, chẳng lẽ lại có thể dạy dỗ ra hạng con cháu thánh hiền sao?
Ông lão tự giễu cợt:
- Cho nên ta hiểu rõ người đọc sách đối nhân xử thế chẳng hề dễ dàng, lại càng thấu rõ những thói hư tật xấu của hạng người đó.
Ngụy Bách im lặng không đáp.
Vị sơn thần đang nhận được nhiều sự chú ý nhất của châu Đông Bảo Bình hiện giờ đang đứng bên vách núi, phong tư tuấn lãng, tà áo trắng tinh khôi bay bổng, khí chất thoát tục tựa như một gốc linh chi bằng bạch ngọc mọc giữa vách đá cheo leo.
Ông lão hỏi:
- Vì sao Nguyễn Cung lại đột ngột thay đổi ý định, không thu hồi bến thuyền tiên gia mà Bao Phục cục ở núi Ngưu Giác để lại? Tại sao lại nhường miếng mồi béo bở như vậy cho ngươi và Trần Bình An?
Ngụy Bách đáp:
- Vốn tưởng rằng Thôi tiên sinh sẽ không bận tâm đến những chuyện thế tục này.
Khóe miệng ông lão khẽ nhếch lên:
- Gã lưu manh vô lại Chu Liễm kia, lúc đánh cờ ngũ tử với mấy đứa trẻ ở đây đã cố ý nhắc tới, lải nhải không biết chán. Ta đã mấy bận suýt không nhịn được, muốn tung một quyền đánh văng hắn xuống vách núi cho rảnh nợ.
Ngụy Bách và Chu Liễm vốn đàm đạo tâm đầu ý hợp, chỉ hận không thể tương phùng sớm hơn.
Chu Liễm lợi hại đến mức nào? Lợi hại đến mức khiến Ngụy Bách phải thừa nhận từ tận đáy lòng rằng, nếu quen biết Chu Liễm sớm hơn vài năm, y đã có thể hóa giải nút thắt trong lòng sớm hơn. Vào lần cuối cùng trên con đường nhỏ ở núi Kỳ Đôn, y sẽ không chỉ lướt qua vai cô nương kia mà chẳng dám ngoảnh lại nhìn lấy một lần.
Y nên sớm rời khỏi núi Kỳ Đôn để đi tìm nàng. Dẫu cho mệnh số đã an bài hai người đời đời kiếp kiếp không thể ở bên nhau, nhưng y đã là thần linh núi sông, thọ ngang tiên nhân, mỗi đời mỗi kiếp nên ở gần nàng thêm một chút, chứng kiến những bi hoan ly hợp, hỉ nộ ái ố của nàng. Chứ không phải trốn tránh ở núi Kỳ Đôn mà than ngắn thở dài từ năm này qua năm khác.
Còn về việc tại sao Chu Liễm không muốn học quyền với Thôi lão tiên sinh, Ngụy Bách chưa bao giờ gặng hỏi.
Lúc này Ngụy Bách giải thích:
- Về việc mua núi, ta từng hai lần mật đàm với Nguyễn Thánh nhân. Một mặt, Nguyễn Thánh nhân đã thuê mấy ngọn núi của Trần Bình An trong vòng mấy trăm năm, khi đó đôi bên cùng có lợi. Trần Bình An chỉ giữ lại núi Lạc Phách và núi Chân Châu, danh tiếng không quá lớn, tránh được không ít ánh mắt dòm ngó đố kỵ từ kinh thành Đại Ly và tu sĩ ngoại lai. Nguyễn Thánh nhân cũng nhờ đó mà mở rộng được cương vực sơn môn.
- Nhưng sau đó Trần Bình An quật khởi thần tốc, đã đủ sức tự bảo vệ mình. Nguyễn Thánh nhân liền nảy sinh băn khoăn, cảm thấy khế ước năm xưa vốn xuất phát từ thiện ý, nay lại khiến Trần Bình An chịu thiệt. Vì vậy ông ấy mới quyết định thu hồi bến thuyền, sau đó sang tay nhượng lại. Cộng thêm ta đứng ra điều đình, như vậy triều đình Đại Ly, nhà Bao Phục núi Ngưu Giác và Trần Bình An, cả ba bên đều giữ được thể diện.