Thạch Nhu chợt đứng phắt dậy, ngước mắt nhìn lên. Từ tầng hai, lão nhân chân trần xách bổng Trần Bình An, đưa ra ngoài lan can rồi tùy ý ném xuống. Thạch Nhu kinh hãi, vội vàng vươn tay đỡ lấy.
Lão nhân hờ hững nói:
- Tên này tâm tư quá nặng, lại thiếu ngủ trầm trọng. Cứ để hắn ngủ một giấc thật say, trong thời gian này đừng ai tới quấy rầy.
Thạch Nhu cẩn trọng đặt Trần Bình An lên giường ở tầng trệt, sau đó lặng lẽ lui ra ngoài khép cửa lại, ngoan ngoãn ngồi trên chiếc ghế trúc trước hiên canh giữ.
Lão nhân bước xuống lầu trúc, đi tới mép vực thẳm. Hôm nay mây mù giăng lối, che khuất tầm mắt, khí tượng hùng vĩ như sóng triều cuộn dâng. Đứng trên đỉnh Lạc Phách sơn cao vút, cảm giác như đang lạc giữa biển hồ mênh mông. Phía bên trái có một ngọn núi kề cạnh, đơn độc vươn lên khỏi biển mây, tựa như vị tiên nhân đang đạp cà kheo. Lão nhân phất tay áo, mây mù tan biến, tựa như mở ra một cánh cửa lớn để chiêm ngưỡng vạn dặm giang sơn.
Cảnh tượng ấy khiến mí mắt Thạch Nhu khẽ giật, nàng vội vàng cúi gầm mặt xuống.
Nếu ống tay áo kia quất vào thân xác Tiên Nhân của nàng, chẳng biết hồn phách liệu có tan thành mây khói ngay tức khắc hay không.
Trước đây, Thôi Đông Sơn - kẻ mà nàng kiêng dè nhất - từng ghé qua Lạc Phách sơn và trú tại tầng hai. Thạch Nhu chưa bao giờ thấy hắn cung kính đến thế. Lão nhân ngồi trong phòng không ra ngoài, Thôi Đông Sơn chỉ dám ngồi ở hành lang ngoài cửa, nửa bước cũng không dám lấn tới, nhưng lại gọi lão nhân là ông nội.
Kể từ giây phút đó, Thạch Nhu đã biết mình nên đối đãi với lão nhân này ra sao. Rất đơn giản: cố gắng đừng bao giờ lọt vào tầm mắt của ông ta.
Lão nhân đứng chắp tay, phóng tầm mắt ra xa.
Một con hắc xà khổng lồ, bụng mang vân vàng, dưới bụng mọc ra bốn chân, đang men theo con đường núi rộng thênh thang từ sơn môn lao nhanh lên đỉnh. Khi đến gần lầu trúc, nó nhất quyết không chịu tiến thêm nửa bước. Bùi Tiền biết nó vốn giữ quy củ nên cũng không làm khó, liền nhảy xuống đất, khom người chạy vội về phía trước. Cô bé váy hồng bám sát theo sau, tựa như một cánh bướm hồng dập dờn, vô cùng đáng yêu. Thằng bé áo xanh thì mặt ủ mày chau, tuột xuống từ đuôi hắc xà, lững thững bước theo sau hai người. Sắp được gặp Trần Bình An, chẳng hiểu sao trong lòng hắn lại có chút chột dạ.
Bùi Tiền vừa tới lầu trúc, Thạch Nhu đã vội vàng thuật lại lời của lão nhân. Bùi Tiền vừa thất vọng vừa lo âu, rón rén tiến đến bên cửa lầu trúc, định qua khe hở của những thanh trúc xanh mà nhìn trộm tình hình bên trong, nhưng tất nhiên chẳng thu hoạch được gì. Nàng vẫn chưa từ bỏ ý định, đi quanh lầu trúc một vòng, cuối cùng mới ngồi xuống chiếc ghế trúc của Thạch Nhu, hai tay khoanh trước ngực, trong lòng không khỏi buồn bực. Sư phụ hồi hương, vậy mà người đầu tiên gặp lại không phải là nàng. Một vị khai sơn đại đệ tử gánh vác trọng trách như nàng, xem ra đã làm chưa tốt, không được sư phụ coi trọng rồi.
Bùi Tiền lén nháy mắt ra hiệu với cô bé váy hồng.
Cô bé váy hồng lập tức hiểu ý, chạy đến bên cạnh lão nhân chân trần, khẽ giọng hỏi:
- Thôi gia gia, lão gia nhà cháu vẫn ổn chứ ạ?
Lão nhân gật đầu nói:
- Có chút phiền phức, nhưng chưa đến mức không thể cứu vãn. Chờ hắn ngủ đủ giấc, lại cùng hắn luyện quyền một phen là có thể uốn nắn lại được.
Sắc mặt cô bé váy hồng chợt nhợt nhạt.
Luyện quyền?
Nàng đương nhiên biết rõ cảnh ngộ của lão gia năm xưa, đúng thật là chỉ có thể dùng một chữ "thảm" để hình dung.
Thằng bé áo xanh vẫn luôn vểnh tai nghe lén, vẻ mặt cũng đầy ưu tư lo lắng. Lão gia thật đáng thương, vừa mới về nhà đã lại nhảy vào hố lửa. Chẳng trách chuyến đi xa này phải bôn ba tận năm năm mới chịu trở về, nếu đổi lại là mình, e rằng năm mươi năm cũng chưa chắc đã dám vác mặt về.
Trần Bình An ngủ liền hai ngày một đêm mới tỉnh lại. Sau khi mở mắt, hắn lập tức bật dậy như cá chép vọt khỏi mặt nước. Bước ra khỏi phòng, hắn thấy Bùi Tiền và Chu Liễm đang gác đêm ngoài cửa, mỗi người ngồi trên một chiếc ghế trúc nhỏ. Bùi Tiền ngả nghiêng trên ghế, hai chân duỗi thẳng, đã ngủ say đến mức chảy cả nước miếng. Đối với nha đầu đen nhẻm này mà nói, đây gọi là có lòng mà lực bất tòng tâm.
Trần Bình An bước đi thật nhẹ, ngồi xuống nhìn ngắm Bùi Tiền. Một lát sau, cô bé giơ tay lau qua nước miếng, tiếp tục chìm vào giấc nồng, miệng còn lẩm bẩm nói mê, nghe không rõ chữ nào.
Trần Bình An đứng dậy, ra hiệu cho Chu Liễm đi theo. Hai người cùng nhau đi tới bên vách núi, nơi đó đã đặt sẵn một chiếc bàn đá khắc bàn cờ cùng bốn chiếc ghế đá cổ xưa chạm trổ hoa văn vân mây.
Chu Liễm thấp giọng cười nói:
- Nếu Bùi Tiền nhìn thấy dáng vẻ này của thiếu gia, chắc chắn sẽ đau lòng lắm.
Trần Bình An thở dài:
- Thế này đã là rất tốt rồi. Ban đầu ta đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, cứ ngỡ bảy tám năm cũng chẳng thể thoát khỏi hồ Thư Giản.
Chu Liễm khẽ gật đầu, trầm ngâm nói:
- Tuy không rõ căn nguyên cụ thể, trong thư từ qua lại lão nô cũng chẳng dám mạo muội hỏi han, nhưng có thể khiến thiếu gia phải trải qua những ngày tháng "độ nhật như niên" như vậy, e rằng sự tình vô cùng nan giải.
Trần Bình An lấy ra hai vò rượu Quạ Kêu từ hồ Thư Giản, đưa cho Chu Liễm một vò, hai người nhẹ nhàng chạm nhau. Hắn tựa nghiêng người vào bàn đá, một tay gác lên mặt bàn, nhấp một ngụm rượu rồi cảm thán:
- Chuyện cũ nhắc lại, thật là một lời khó nói hết.
- Thế nào là khí phách? Chẳng qua cũng chỉ là sự kiên cường khi bị ý trời mài giũa mà thôi.
Chu Liễm quay đầu, chăm chú quan sát gương mặt Trần Bình An, uống một hớp rượu nhỏ rồi thấp giọng khuyên nhủ:
- Dẫu dáng vẻ thiếu gia lúc này có phần tiều tụy, nhưng lão nô vốn là kẻ từng trải chốn phong trần, thừa biết dáng vẻ hiện giờ của ngài lại dễ khiến nữ nhân nảy sinh lòng trắc ẩn nhất. Sau này xuống núi, dù là tới trấn nhỏ hay quận thành, thiếu gia tốt nhất nên đội nón rộng vành để che giấu đôi chút. Nếu không, e rằng lại dẫm vào vết xe đổ ở Tử Dương phủ, chỉ cần bị nữ nhân trên đường nhìn trúng vài lần là lại vô duyên vô cớ rước lấy mấy món nợ phong lưu son phấn.
Đã lâu rồi hắn không nghe thấy những lời nịnh nọt kiểu này.
Trần Bình An đưa tay xoa má, cười hỏi:
- Ngươi xem ta là kẻ ngốc, hay cho rằng những cô gái kia đều mắt mù cả rồi?