Phủ đệ quan giám sát đón tiếp hai vị khách đường xa phong trần mệt mỏi. Cả hai đều chừng nhị tuần, dáng vẻ tuấn tú tiêu sái, ngọc thụ lâm phong, tướng mạo thuộc hàng xuất trần. Gia nhân canh cửa vừa nghe danh tính người tới là tìm Thôi tiên sinh, chẳng màng hỏi han thân phận đã vội vàng dẫn vào trong. Sau khi đưa đến biệt viện nơi Thôi tiên sinh tạm trú, gã giúp gõ cửa rồi cung kính cáo lui.
Người ra mở cửa chính là vị quân tử Nho gia đến đây để thu hồi trấn vật. Thuở thiếu thời, y đã sớm thành danh với mỹ hiệu "Hà Bút Nhân", luôn được xem là ứng cử viên hàng đầu cho chức vị Sơn chủ đời kế tiếp của thư viện Quan Hồ. Vừa thấy hai người trẻ tuổi, y không khỏi vừa mừng vừa kinh ngạc, đưa mắt nhìn nam tử đang tựa nghiêng vào cánh cửa, mỉm cười hỏi:
- Bá Kiều, vị bằng hữu bên cạnh ngươi là ai vậy?
Thanh niên tên Bá Kiều cười cợt đáp:
- Vị này chính là hậu duệ Trần thị ở quận Long Vĩ thuộc vương triều Đại Ung, Thôi huynh cứ gọi hắn là Tùng Phong là được. Tên này bình sinh không màng sắc dục rượu ngon, chỉ duy nhất đam mê đá làm nghiên mực. Nghe danh khê giản nơi trấn nhỏ này có mấy "lão khanh" lâu đời, nên muốn đến đây thử vận may một chút.
- Hắn còn một vị viễn thân đi cùng chúng ta, nếu không phải vì nàng, ta và Tùng Phong cũng chẳng trì hoãn đến tận bây giờ mới vào trấn, lẽ ra đã tới sớm được hai ngày rồi. Nàng không thích giao thiệp với người ngoài, nên đã một mình đi dạo trong trấn nhỏ.
- Chao ôi, thật đáng tiếc, thật đáng tiếc! Trên đường tới đây nghe phong phanh có vị hoàng tử Đại Tùy đã đoạt được cơ duyên cực lớn, bắt được một con Kim lân long lý, tương lai đầy hy vọng vượt vũ môn hóa rồng, khiến ta thèm thuồng đến đỏ mắt. Thôi huynh nhìn xem, mắt ta đã vằn đầy tia máu rồi đúng không?
Lưu Bá Kiều ghé sát mặt về phía vị quân tử Nho gia, đối phương mỉm cười dùng ngón tay đẩy đầu hắn ra, nhắc nhở:
- Lưu Bá Kiều, đã chậm trễ hành trình thì mau lo việc chính đi, còn đến chỗ ta phí thời gian làm gì? Từ bao giờ phong cách hành sự của vườn Phong Lôi lại lề mề như vậy?
Hậu duệ Trần thị quận Long Vĩ lộ vẻ áy náy, cười khổ phân trần:
- Trên đường tới đây xảy ra một biến cố bất ngờ, Bá Kiều huynh bị thương tổn đến tạng phủ khiếu huyệt vốn dùng làm kiếm thất, đành phải mạo hiểm dời bản mệnh kiếm đến huyệt Minh Đường. Nếu không phải do tu vi của ta nông cạn, trở thành gánh nặng, thì cũng không đến mức khiến Bá Kiều huynh bị thương.
Lưu Bá Kiều cười sảng khoái nói:
- Chỉ là mấy tên tu sĩ ngang ngược lén lút mà thôi, dựa vào chút tà môn ngoại đạo mới may mắn khiến bản công tử bị thương. Có điều bọn chúng đều đã thành vong hồn dưới kiếm của ta, chẳng đáng để nhắc tới.
- Nếu không phải đang vội vã lên đường, bản công tử còn định lập mấy ngôi mộ di vật cho bọn chúng, dựng một tấm bia đá, khắc rõ ngày tháng năm nào bọn chúng đã tạ thế dưới kiếm của Lưu Bá Kiều ta. Tương lai khi ta trở thành đệ nhất nhân trong kiếm đạo, biết đâu nơi đó lại chẳng thành danh lam thắng cảnh, đúng không?
Vị quân tử Nho gia và thiên tài kiếm tu của vườn Phong Lôi này vốn đã quen biết từ lâu, hiểu rõ tính khí thích đùa cợt bẩm sinh của đối phương, bèn dẫn hai người vào trong viện.
Lưu Bá Kiều đột nhiên hạ thấp giọng:
- Thôi huynh, huynh nói thật cho ta biết, có phải vùng trời đất này sắp sụp đổ rồi không? Vị Tề tiên sinh của thư viện Sơn Nhai kia bị đày đến đây, thật sự định khăng khăng làm chuyện nghịch thiên sao?
Người đọc sách họ Thôi làm ngơ như không nghe thấy.
Lưu Bá Kiều hì hì cười, chỉ tay vào vị Thôi tiên sinh này:
- Ta hiểu rồi.
Vị quân tử Nho gia kia tỏ vẻ hờ hững nói:
- Tùng Phong, trước đây ta có đến học đường thăm Tề tiên sinh. Lúc tiên sinh luận về việc tu thân, từng cảm khái rằng “thời gian không chờ đợi người”.
Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ, hạt giống Thánh nhân đến từ họ Thôi này lại chỉ nhắc đến “tu thân” rồi ngừng lại.
Ban đầu Trần Tùng Phong chỉ nghĩ đây là lời chào hỏi khách sáo của kẻ sĩ, nhưng khi chạm phải ánh mắt của đối phương, tâm trí hắn chợt lóe sáng, lập tức hiểu ra thâm ý, bèn chắp tay nói:
- Thôi tiên sinh, ta đi tìm người chị họ xa bên nội một chút, sau khi quay lại sẽ xin lĩnh giáo tài thao lược trị quốc của tiên sinh.
Trong lời nói của Trần Tùng Phong, không biết là vô tình hay cố ý mà bỏ qua phân đoạn “tề gia”, chỉ nhắc đến trị quốc.
Trần Tùng Phong vội vã rời đi.
Người đọc sách họ Thôi thở dài, cùng Lưu Bá Kiều ngồi xuống bên bàn đá trong viện nhỏ.
Lưu Bá Kiều gác chéo chân, nói thẳng:
- Tên Trần Tùng Phong này thông minh thì có thông minh, trong nháy mắt đã hiểu ra vấn đề, nhưng phong thái lại có phần xốc nổi quá. Dù sao cũng nên ngồi lại hàn huyên với huynh vài câu rồi đi cũng chưa muộn, việc gì phải vội vàng đi cầu xin lá hòe tổ tiên phù hộ như vậy?
- Ta thấy chẳng cần thiết. Đông Bảo Bình Châu ngày nay, ngoại trừ Trần thị quận Long Vĩ, còn mấy gia tộc môn phiệt đủ tư cách ngồi chung chiếu? Những lá hòe kia nếu không an phận chui vào túi Trần Tùng Phong, chẳng lẽ lại rơi trúng đầu đám phàm phu tục tử sinh trưởng nơi trấn nhỏ này sao?
Trần thị tại Đông Bảo Bình Châu lấy quận Long Vĩ làm tông chủ, tuy đã trầm mặc từ lâu nhưng "lạc đà gầy vẫn lớn hơn ngựa", thanh thế dù không còn lẫy lừng như xưa song vẫn là thế gia ngàn năm, tổ tiên từng xuất hiện không ít bậc kiêu hùng nhân kiệt. Chính vì thế, ngay cả một tông môn cường thịnh như Phong Lôi Viên của Lưu Bá Kiều cũng không dám xem nhẹ. Ngay cả hạng người cao ngạo như Lưu Bá Kiều cũng sẵn lòng kết giao với đối phương, xem như nửa phần bằng hữu.