Việc tại tiệm cháo và tiệm thuốc đã thu xếp ổn thỏa, Mã Đốc Nghi cùng Tăng Dịch vốn tưởng rằng sẽ như trước đây, tiếp tục lên đường tới biên cảnh nước Thạch Hào. Bởi lẽ có hai vong linh xuất thân từ biên quân, di nguyện của họ đều gắn liền với nơi ấy; người đã chẳng thể lá rụng về cội, chút tâm nguyện cuối cùng đành gửi gắm lại quê nhà.
Thế nhưng Trần Bình An lại nán lại thêm một ngày. Mãi đến tận hoàng hôn hôm nay, hắn mới dừng bước nơi cổng thành, từ xa dõi mắt tiễn một thiếu niên đen nhẻm gầy gò rời khỏi quận thành. Sau đó, hắn lại ghé qua tiệm thịt chó trong ngõ hẹp đã đóng cửa im lìm. Hai bên tường ngoài cửa dán hình môn thần Viên và Tào của Đại Ly, vị quan văn tay cầm thẻ ngọc, vị tướng võ tay cầm giản đồng. Cuối cùng, hắn mới lững thững trở về quán trọ.
Trước đó tại cổng thành, Trần Bình An tình cờ gặp lại Quan Ế Nhiên, một tu sĩ trong quân đội Đại Ly. Vị này chủ động để binh sĩ tùy tùng lùi lại, sải bước đến bên cạnh Trần Bình An đang đứng lẻ loi, hạ thấp giọng hỏi:
- Là muốn thả dây dài câu cá lớn, tạm thời thả hổ về rừng để dò xét nơi đắc đạo của tiểu yêu này, tìm kiếm một hai món tiên vật cơ duyên? Hay là cứ mặc cho nó đi xa, xem như kết một đoạn thiện duyên?
Yêu quái nơi sông núi nếu có thể biến hóa thành hình người, ắt hẳn mang trong mình phúc duyên to lớn. Một là vô tình lạc vào động phủ tiên gia hoang phế, hai là đã nuốt được linh chi thần dược ngưng tụ linh khí trời đất một phương. Trường hợp đầu thì tìm hiểu ngọn nguồn để tầm bảo, còn trường hợp sau thì trực tiếp luyện hóa yêu quái kia. Bất kể là loại nào, đó cũng là một khoản tài lộc không nhỏ.
Trần Bình An mỉm cười đáp:
- Là vế sau.
Quan Ế Nhiên tỏ vẻ tiếc nuối:
- Thật đáng tiếc. Nếu ngươi không lộ diện, hai gã đồng liêu của ta vốn ngày ngày kêu gào đói khát đã sớm nhắm vào tiểu yêu trong tiệm thịt chó này rồi. Tuy nhiên, vì ngươi đã nhúng tay vào, ta sẽ thuyết phục bọn họ từ bỏ. Vốn dĩ đây chỉ là một món lợi lộc thêm thắt, thực tế chúng ta vẫn còn quân vụ trên người. Đương nhiên nếu ngươi chọn vế trước, chúng ta có thể cùng nhau hành động.
Trần Bình An hỏi:
- Ta chen ngang một chân như vậy, chẳng phải đã làm giảm bớt lợi nhuận của đồng liêu ngươi sao? Liệu có khiến ngươi khó xử?
Quan Ế Nhiên mỉm cười nói:
- Ta và hai vị bằng hữu kia tuy là người tu hành, nhưng thực chất vẫn mang nặng cốt cách quân ngũ Đại Ly. Vậy nên, chỉ cần ngươi có tâm ý như vậy là đủ rồi. Nơi đất khách quê người, hiếm hoi lắm mới gặp được đồng hương, không cần phải câu nệ hư lễ. Chuyện khách sáo, có thì tốt, không có cũng chẳng sao. Chỉ là sau này nếu gặp lại, chúng ta vẫn sẽ coi như không quen biết, hết thảy đều phải tuân theo quân pháp và quy củ của Đại Ly.
Trần Bình An gật đầu tán thành:
- Đúng là nên như vậy.
Quan Ế Nhiên hào sảng cười lớn:
- Thật vui vì ở nơi cách xa quê nhà mười vạn tám ngàn dặm này, lại có thể gặp được một người anh em có tiền đồ như ngươi.
Trần Bình An chắp tay ôm quyền:
- Hôm nay tại hạ bất tiện tiết lộ thân phận, nhưng tương lai nếu có cơ hội, nhất định sẽ tìm Quan huynh uống rượu.
Quan Ế Nhiên nắm chặt tay thành quyền, gõ nhẹ vào tấm hộ tâm phiến trước ngực, nghiêm mặt nói:
- Vậy ta sẽ ghi nhớ lời này. Nói trước cho rõ, trên sa trường huynh đệ được ta cứu mạng, có nợ ta một mạng cũng không sao, nhưng nếu nợ rượu của Quan Ế Nhiên này, thì dù là Thiên Vương lão tử cũng không xong đâu.
Cuộc gặp gỡ giữa những người đồng hương nơi đất khách, bình thủy tương phùng, lúc đến hay lúc đi đều vô cùng vui vẻ.
Khi thanh niên mặc áo bông xanh nọ đã đi xa khỏi cổng thành, có hai tu sĩ quân đội mặc khinh giáp đặc chế từ vũ khố Đại Ly chậm rãi tiến lại gần. Đó là một nam tử cường tráng và một thiếu nữ nhỏ nhắn.
Thiếu nữ thấy Quan Ế Nhiên dường như vẫn còn ý do vị tận, tò mò hỏi:
- Ế Nhiên, năm nay vừa mới đầu xuân mà ngươi đã ném đi nhiều tiền thần tiên như vậy, e rằng không phải điềm lành, sao trông ngươi vẫn vui vẻ thế?
Quan Ế Nhiên cười ha hả:
- Ta vui chứ, ngàn vàng khó mua được niềm vui mà.
Nam tử cường tráng trầm ngâm:
- Một tu sĩ trẻ tuổi có thể tùy ý tặng ra một đồng Tiểu Thử tiền, lại hoàn toàn không có mưu đồ gì với tiểu yêu kia, thậm chí còn đích thân tiễn đến cổng thành. Thêm vào đó, việc hắn mở quán cháo và tiệm thuốc trong thành, theo tình báo thì không chỉ ở một nơi mà là khắp mọi nơi đều như thế. Nếu là kẻ khác, ta tuyệt đối không tin trên đời lại có tu sĩ mang lòng dạ Bồ Tát như vậy. Nhưng nếu là người này, nhìn vào ngôn hành cử chỉ của hắn, mọi chuyện lại trở nên hợp tình hợp lý.
Y nói tiếp:
- Ta cảm thấy Ế Nhiên không làm sai. Đã là người cùng quê, lại có thể kết giao được một bằng hữu đáng để chúng ta dốc bầu tâm sự, dù thế nào cũng không thiệt thòi.
Thiếu nữ dáng người uyển chuyển nhưng lại đeo một thanh đại kiếm sau lưng, oán trách nói:
- Đàn ông các người đều một giuộc điệu bộ như thế, hễ gặp được kẻ hợp ý là lại thích phùng má giả làm người mập, có cần thiết phải vậy không?
Quan Ế Nhiên nghiêm mặt đáp:
- Thích cô nương, cô nói cánh đàn ông chúng tôi như vậy là tôi không vui đâu. Tôi giàu hơn Ngu Sơn Phòng nhiều, cần gì phải phùng má giả mập? Năm đó là ai nói loại con em hào môn thế gia như tôi, đến cái rắm cũng nặc mùi tiền ấy nhỉ?
- Đúng là miệng chó không mọc được ngà voi!
Thiếu nữ có thân hình mềm mại như liễu rủ ngày xuân, vung tay đấm vào vai Quan Ế Nhiên một cái, khiến hắn lảo đảo lùi về sau mấy bước. Sau đó, nàng xoay người trở lại phía đầu thành.
Quan Ế Nhiên nhăn mặt nhăn mũi, đưa tay xoa vai, đau thật chứ chẳng đùa, chỉ đành cười khổ. Gã nam tử vạm vỡ tên Ngu Sơn Phòng thì lại tỏ vẻ hả hê trước nỗi đau của bằng hữu.
Thiếu nữ kia vốn là một tu sĩ Binh gia đến từ miếu Phong Tuyết. Khác với các tu sĩ núi Chân Vũ thường đảm nhận chức vụ võ quan trung và cao tầng trong thiết kỵ Đại Ly, nàng tuy có cơ hội gia nhập nhưng lại chọn một con đường quan lộ khác. Thực tế, biên quân Đại Ly cũng chẳng lạ lẫm gì với điều này, bởi tu sĩ Binh gia của miếu Phong Tuyết đa phần đều như vậy, sau khi xuống núi thường thích làm du hiệp độc hành. Thỉnh thoảng cũng có người giống như nàng, đảm nhiệm vai trò tùy tùng bên cạnh các võ tướng trọng yếu.
Ngu Sơn Phòng khoác vai Quan Ế Nhiên, hạ thấp giọng:
- Ế Nhiên, ta quen biết ngươi cũng đã bảy tám năm, cứ ngỡ ngươi là con em tướng lĩnh từ kinh thành tới, thuộc hạng gia cảnh "cao không tới, thấp không thông". Nếu không thì năm xưa cũng chẳng đến mức bị gia tộc ném tới nơi khỉ ho cò gáy này, ở lỳ gần ba năm trời mà vẫn chỉ là một tu sĩ tầng thấp nhất trong biên quân chúng ta.
- Thế mà Thích Kỳ mới quen ngươi chưa đầy hai năm, lần này cùng nhau xuôi nam, lại là người duy nhất nhìn thấu gia thế của ngươi, khăng khăng bảo thằng nhóc ngươi là con cháu hào phiệt, tại sao chứ? Đám huynh đệ chúng ta từng cùng nhau đi đại tiện, lạnh cóng cả mông giữa trời tuyết lớn, nghe vậy đều chẳng ai tin. Chẳng lẽ hai người các ngươi đã...
Sau khi Quan Ế Nhiên vùng ra khỏi cái khoác vai, Ngu Sơn Phòng liền giơ hai ngón tay cái lên, nháy mắt đầy ẩn ý với đối phương.
Quan Ế Nhiên bất đắc dĩ nói:
- Ai mà chẳng biết vị Thích Kỳ này từ lâu đã ngưỡng mộ tiểu sư thúc tổ Ngụy Tấn, vị Kiếm Tiên thuộc một nhánh khác của miếu Phong Tuyết.
Hắn thở dài:
- Vả lại ta cũng đã sớm có hôn ước, chẳng giấu gì ngươi, nàng là thiên kim của một đại thế gia tại kinh thành, chỉ là ta chưa từng gặp mặt. Nghĩ lại cũng thật nực cười, tương lai thành thân, e rằng phải đợi đến ngày vén khăn che mặt mới biết được dung mạo thê tử mình ra sao.
Ngu Sơn Phòng tò mò hỏi:
- Rốt cuộc là khuê nữ nhà ai mà bạc phận như thế, lại va phải một tên lính biên thùy thô kệch như ngươi?
- Chẳng có ai lại hạ thấp huynh đệ mình như ngươi cả.