Trần Bình An không lập tức trở lại nhà Lưu Tiện Dương mà trước tiên quay về ngõ Nê Bình, đem dự định của bằng hữu thuật lại một lượt cho Ninh Diêu nghe.
Ninh Diêu nghe xong chẳng mảy may dao động, chỉ hờ hững đáp rằng đây vốn là chuyện của hai người bọn họ, nàng vốn chỉ "nhận tiền của người, giúp người giải nạn". Nếu Lưu Tiện Dương không cần nàng ra tay mà vẫn có thể tự mình hóa giải kiếp nạn, nàng sẽ hoàn trả đủ ba túi Kim Tinh tiền kia.
Trần Bình An phân trần rằng đây không phải vấn đề tiền bạc, nào ngờ Ninh Diêu lại lạnh lùng buông một câu: "Vậy là ngươi muốn nói chuyện tình cảm với ta? Hai ta đã thân thiết đến mức đó rồi sao?" Câu nói ấy khiến Trần Bình An nghẹn họng trân trối, chỉ biết ngồi xổm bên ngưỡng cửa mà vò đầu bứt tai.
Ánh mắt Ninh Diêu lướt qua đĩa bánh ngọt trên bàn do Trần Bình An mang về. Trong đó có bánh táo gạo nếp thanh đạm rẻ tiền, lại có cả viên sen ngọc vốn là món xa xỉ, rõ ràng thiếu niên đã dốc hết tâm tư để vẹn toàn đạo đãi khách. Lần đầu tiên thiếu nữ cảm thấy mủi lòng và áy náy, tự thấy bản thân có chút bạc bẽo. Ăn của người ta, ở nhà người ta, khi đối phương lâm vào cảnh khốn cùng, dù không giúp được nhiều thì cũng chẳng nên thêm dầu vào lửa.
Nàng bèn hỏi:
- Có phải Lưu Tiện Dương ở tiệm rèn bị kẻ khác dùng vũ lực uy hiếp, nên mới buộc phải bán đi bộ bảo giáp đen tuyền kia không? Chẳng hạn như trong tiệm có tay sai của bốn họ mười tộc ẩn nấp, âm thầm ra tay giáo huấn hắn một trận?
Trần Bình An ngẫm nghĩ một hồi rồi lắc đầu:
- Chắc là không đâu. Lưu Tiện Dương tuyệt đối không phải hạng người thấy bị uy hiếp mà cúi đầu nhận thua. Năm đó khi tôi mới gặp hắn, dù bị đám người ở đường Phúc Lộc đánh đến hộc máu, hắn cũng chẳng thèm mở miệng nhận sai nửa lời, cứ thế mà cắn răng chịu đựng, suýt chút nữa đã mất mạng dưới tay bọn chúng. Bao nhiêu năm qua, tính khí của hắn vẫn chẳng hề thay đổi.
Ninh Diêu lại hỏi:
- Tinh thần dồi dào, dũng cảm khí phách, trọng lời hứa, xem nhẹ sống chết... thực ra những hiệp khách xuất thân nơi ngõ hẹp như vậy trước giờ không thiếu, trên đường đi ta đã tận mắt thấy qua không ít. Nhưng một khi lợi ích to lớn bày ra trước mắt, đổi thành một loại cám dỗ khác, liệu Lưu Tiện Dương hắn có thể giữ vững bản tâm hay không?
Trần Bình An lại trầm tư hồi lâu, cuối cùng ánh mắt kiên định nói:
- Lưu Tiện Dương sẽ không vì lợi lộc bên ngoài mà làm kẻ phá gia chi tử, hắn rất kính trọng ông nội mình. Trừ khi thật sự như lời hắn nói, trước khi lâm chung ông nội đã dặn dò, bảo giáp có thể bán nhưng không được bán tống bán tháo, còn bộ Kiếm Kinh kia nhất định phải giữ lại cho Lưu gia, truyền lại cho đời sau.
Ninh Diêu nói:
- Theo những gì ta biết, bộ giáp vảy rồng kia phẩm chất tuy không tầm thường, nhưng cũng chưa đến mức quá quý hiếm. Còn bộ Kiếm Kinh kia có thể khiến núi Chính Dương dòm ngó từ lâu, lại không tiếc điều động hai người tới đây tầm bảo, tuyên bố đã là vật trong túi, vậy thì nhất định là đồ tốt. Cho nên quyết định bán bảo giáp giữ Kiếm Kinh này cũng có thể hiểu được.
Trần Bình An gật đầu.
Ninh Diêu vuốt ve vỏ đao xanh biếc, ánh mắt lạnh lùng:
- Để cẩn thận, ta sẽ cùng ngươi đến nhà Lưu Tiện Dương, trước tiên đuổi mụ phu nhân kia đi. Nếu Lưu Tiện Dương chính miệng nói là muốn bán, vậy cứ để họ mang rương đựng bảo giáp đi, sau đó ta sẽ cùng ngươi đến tiệm rèn họ Nguyễn gặp hắn một lần, hỏi cho rõ rốt cuộc hắn nghĩ thế nào.
- Nếu quả thật đó là di huấn lúc lâm chung của ông nội hắn, ngươi và ta không cần nhúng tay vào nữa, mỗi nhà đều có nỗi khổ riêng, không phải việc của mình thì đừng xen vào lung tung. Còn nếu không phải, chỉ cần hắn nói ra nỗi khổ tâm, ta sẽ đi đoạt lại chiếc rương kia cho hắn!
Trần Bình An lo lắng hỏi:
- Ninh cô nương, thương thế của cô không sao chứ?
Ninh Diêu cười lạnh nói:
- Nếu đối phó với con vượn già Bàn Sơn của núi Chính Dương, nhất định sẽ rất vất vả. Nhưng nếu chỉ là mụ đàn bà kia, trong trấn nhỏ này ta chỉ dùng một tay là đủ rồi.
Trần Bình An tò mò hỏi:
- Vượn Bàn Sơn?
Ninh Diêu hờ hững giải thích:
- Đó là nghiệt chủng còn sót lại của một loại hung thú thượng cổ trong thiên hạ, chân thân là một con vượn lớn như núi. Theo lời đồn, một khi lộ ra bản thể, nó có thể nhổ tận gốc một ngọn núi cao, vác trên lưng mà đi. Có điều đây chỉ là lời đồn đại, dù sao cũng chưa ai thật sự tận mắt nhìn thấy.
- Mấy trăm năm qua núi Chính Dương này vẫn luôn ẩn nhẫn, thực chất nội tình rất sâu, mặc dù thứ hạng tông môn không quá cao ở Đông Bảo Bình Châu nhưng tuyệt đối không thể xem thường. Vì vậy chúng ta tốt nhất là không nên tranh chấp với bọn họ, còn nếu đã tranh chấp...