Bộ mãng bào màu xanh đen kia vốn được luyện chế từ lớp da rụng của con cá chạch nhỏ sau khi lột xác bước vào Nguyên Anh cảnh. Đây là món pháp bảo do Tiệt Giang Chân Quân không tiếc tiền của, bí mật mời cao nhân chế tạo riêng cho hắn.
Hai tay Cố Xán không còn lồng trong ống tay áo, cũng chẳng còn dáng vẻ ma đầu tác oai tác quái khiến đám dã tu ở hồ Thư Giản phải kiêng dè. Hắn dang rộng hai tay, nhảy nhót vài cái đầy phấn khích:
- Trần Bình An, huynh đã cao thế này rồi sao? Ta cứ ngỡ sau khi gặp lại, mình đã có thể cao bằng huynh rồi chứ.
Người đàn ông trung niên đứng cạnh hắn vẫn im hơi lặng tiếng.
Đám đông đang vây xem náo nhiệt trên đường lập tức không dám thở mạnh. Ngay cả Lữ Thái Tang vốn tính tình ngông cuồng chẳng kém gì Cố Xán, lúc này cũng bỗng cảm thấy thấp thỏm không yên.
Cố Xán gãi gãi đầu.
Cuối cùng, Trần Bình An lên tiếng, giọng nói có chút khàn đặc:
- Thím vẫn khỏe chứ?
Cố Xán gật đầu đáp:
- Vẫn khỏe.
Trần Bình An nói:
- Ta muốn tới thăm thím một lát, có được không?
Cố Xán lộ vẻ uất ức:
- Chuyện này có gì mà được với không được, mẹ ta vẫn thường nhắc tới huynh suốt. Trần Bình An, sao huynh lại trở nên khách sáo như vậy?
Trần Bình An bình thản nói:
- Ta chờ ngươi ở bến đò. Ngươi cứ đi ăn cua với bằng hữu cho xong đã, rồi hãy dẫn ta tới đảo Thanh Hiệp.
Cố Xán cười hì hì, xua tay nói:
- Quan tâm đến bọn họ làm gì, cứ quẳng sang một bên là được. Đi thôi, đi thôi, bây giờ ta dẫn huynh tới đảo Thanh Hiệp luôn. Hiện giờ ta và mẹ đã có một đại trạch để ở, giàu sang hơn ngõ Nê Bình ngày xưa nhiều. Đừng nói là xe ngựa, ngay cả con cá chạch nhỏ kia cũng có thể tự do ra vào. Huynh xem, con đường kia phải rộng lớn thế nào, ngôi nhà phải bề thế ra sao chứ?
Trần Bình An hỏi lại:
- Không cần nhắn lại một tiếng với bọn Phạm Ngạn và Nguyên Viên sao?
Cố Xán lắc đầu:
- Không cần đâu, đám bạn rượu thịt đó có gì quan trọng.
Trần Bình An không nói thêm gì nữa, chỉ liếc nhìn con cá chạch nhỏ phía sau Cố Xán, con vật năm xưa chính tay cậu đã câu được từ bờ ruộng. Hôm nay nó đã hóa thành hình người, dung mạo trông như một thiếu nữ bình thường đang độ thanh xuân. Nhưng nếu nhìn kỹ, đôi mắt vàng óng của nó lại có đồng tử dựng đứng, khiến giới tu sĩ dễ dàng nhận ra điều bất thường.
Nó chính là một trong năm hậu duệ chân long của động tiên Ly Châu, tại hồ Thư Giản này, ngay cả Lưu Chí Mậu nó cũng chẳng thèm để vào mắt. Vậy mà khi Trần Bình An liếc nhìn, dù nó không còn lùi bước như lần đầu gặp lại, nhưng ánh mắt vẫn đầy vẻ kính cẩn, dường như không dám nhìn thẳng vào mắt cậu.
Trần Bình An im lặng, xoay người bước về phía bến đò.
Cố Xán rảo bước đuổi theo, đăm đăm nhìn vào bóng lưng của Trần Bình An. Hắn trầm ngâm giây lát, vẫn sai Lữ Thái Tang đi báo với nhóm người Phạm Ngạn một tiếng, đồng thời bảo tiểu giao mang theo vị thích khách Địa Tiên cảnh giới Kim Đan kia.
Lữ Thái Tang định nói gì đó rồi lại thôi. Ánh mắt Cố Xán lạnh lẽo như băng. Lữ Thái Tang hừ lạnh một tiếng, xoay người rời đi.
Lúc này Cố Xán mới nghênh ngang đuổi kịp Trần Bình An, tâm trạng vô cùng phấn chấn, hai ống tay áo mãng bào tung bay phất phơ trong từng cơn gió lạnh.
Nếu hôm nay không gặp được Trần Bình An, vị phu nhân kia chắc chắn phải chết, việc tru di cửu tộc cũng chẳng phải lời nói đùa, bọn họ nhất định sẽ phải đoàn tụ nơi suối vàng.
Thấy Trần Bình An đi lướt qua cỗ xe ngựa mà không hề dừng bước, Cố Xán vội gọi: "Trần Bình An, không lên xe ngựa sao?"
Trần Bình An không dừng lại, cũng chẳng ngoảnh đầu: "Ta có chân, vả lại cũng theo kịp xe."
Cố Xán bèn bảo tiểu giao mang theo thích khách lên xe, còn bản thân thì lẳng lặng đi theo Trần Bình An về phía thuyền lầu của đảo Thanh Hiệp đang neo đậu nơi bến cảng.
Suốt dọc đường, Cố Xán không hề hỏi vì sao Trần Bình An lại tát mình hai cái, cũng không khoe khoang bản thân oai phong lẫm liệt thế nào tại hồ Thư Giản, chỉ ríu rít kể về những chuyện mắt thấy tai nghe thú vị ở quận Long Tuyền.
Thế nhưng càng tiến gần về phía hồ Thư Giản, Cố Xán lại càng cảm thấy hụt hẫng. Bởi lẽ suốt quãng đường này, Trần Bình An trước sau vẫn không nói với hắn câu nào, hệt như cái cách cậu ngó lơ đám bạn xấu kia vậy.
Điều khiến Cố Xán khó hiểu nhất chính là Trần Bình An trông không giống như đang kìm nén cơn thịnh nộ ngút trời, mà trái lại có vẻ lơ đãng, nói chính xác hơn là tâm thần hoàn toàn đắm chìm vào suy tư riêng. Điều này khiến Cố Xán khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Cố Xán sợ nhất là Trần Bình An im lặng, sau khi tát hắn hai cái liền dứt khoát quay lưng bỏ đi, từ nay về sau không bao giờ gặp lại, dù có tình cờ tương phùng cũng chỉ như người dưng nước lã.
Lúc lên thuyền, tiểu giao áp giải vị phu nhân cảnh giới Kim Đan đi phía sau. Cố Xán cẩn thận ướm lời: "Trần Bình An, hay là ta thả vị thích khách kia đi nhé? Hôm nay tâm trạng ta rất tốt, tha cho bà ta một mạng cũng chẳng sao."
Bước chân của Trần Bình An khựng lại trong thoáng chốc, nhưng cậu vẫn không dừng hẳn mà tiếp tục tiến về phía trước.
Ngay khoảnh khắc ấy, Cố Xán cảm nhận rõ rệt một luồng nộ khí... cùng sự thất vọng tràn trề của Trần Bình An.
Chỉ là hắn không hiểu nổi, vì sao mình đã nói như vậy, làm như vậy... mà Trần Bình An vẫn cho là sai trái.
Hắn quay đầu lại, hai tay lồng vào ống tay áo, bước chân không hề chậm lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía phu nhân kia.
Tất cả đều tại mụ đàn bà này, hôm nay lại dám xuất hiện ám sát, hại hắn chọc giận Trần Bình An. Đúng là tội đáng muôn chết, dù có tru di cửu tộc cũng chưa đủ đền tội.
Đi tới mũi thuyền, Trần Bình An dừng bước, lặng lẽ phóng tầm mắt nhìn ra cảnh hồ xa xăm.
Cố Xán vừa uất ức vừa oán hận, lại muốn xích lại gần Trần Bình An thêm một chút, nhưng đành đứng lại phía sau vài bước, không dám tiến lên sánh vai cùng cậu.
Đúng lúc này, nữ thích khách cảm thấy cuối cùng cũng tìm được một tia hy vọng sống, lập tức quỳ sụp xuống đất, ra sức dập đầu với Trần Bình An:
- Cầu xin ngài rủ lòng thương xót, tha cho ta một con đường sống. Ta biết ngài là người tốt, là vị Bồ Tát sống từ bi hỷ xả. Xin ngài hãy nói giúp một lời với Cố Xán, tha cho ta lần này thôi. Chỉ cần giữ lại mạng này, sau này ta nguyện xây miếu thờ phụng đại ân nhân, ngày ngày dâng hương bái lạy. Dù ân nhân có bảo ta làm trâu làm ngựa cho Cố Xán, ta cũng cam lòng...
Ngón tay của con cá chạch nhỏ khẽ động đậy. Cố Xán lại bật cười, xoay người lắc đầu với nó. Mặc cho nữ thích khách kia liên tục dập đầu van xin, tiếng va chạm vào ván thuyền vang lên "bình bình" không dứt.
Trần Bình An run rẩy tháo hồ lô nuôi kiếm xuống, uống một ngụm rượu rồi mới xoay người lại. Cậu không hề nhìn về phía phu nhân vừa gọi mình là "người tốt" hay "Bồ Tát sống" kia, mà nhìn thẳng vào Cố Xán, hỏi:
- Tại sao không chỉ giết một mình bà ta?
Vẻ mặt Cố Xán trở nên nghiêm túc, đáp:
- Chỉ giết bà ta thì có ích gì, nơi này có quá nhiều kẻ chán sống. Trần Bình An, có lẽ ngươi không biết, ở vùng hồ Thư Giản vô pháp vô thiên này, nếu kẻ nào muốn giết ta mà ta chỉ giết lại đúng kẻ đó, thì đã được coi là lòng dạ Bồ Tát rồi. Mấy vạn tu sĩ núi sông kia, cùng với những tòa thành trì nương nhờ vào các đảo chủ quanh hồ, bọn họ sẽ chỉ xem thường và chê cười ta mà thôi.
Dường như sợ Trần Bình An không tin mình, Cố Xán quay đầu hỏi con cá chạch nhỏ:
- Có phải như vậy không? Ta không lừa Trần Bình An đúng chứ?
Con cá chạch nhỏ vốn coi trời bằng vung ở hồ Thư Giản, lúc này lại rụt rè gật đầu.
Phu nhân kia có thể tu luyện thành một vị địa tiên cảnh giới Kim Đan, lại dám tới ám sát Cố Xán, đương nhiên không phải hạng ngu muội. Trong nháy mắt, bà ta đã nghiền ngẫm ra hàm ý trong lời nói của "cọng cỏ cứu mạng" kia: chỉ giết một mình mình? Trong thoáng chốc, bà ta như rơi vào hầm băng, cúi gầm mặt xuống, ánh mắt không ngừng dao động.
Trần Bình An nhìn bà ta, hỏi:
- Nếu như ta có thể đảm bảo chỉ giết một mình ngươi, còn tất cả những người liên quan đến ngươi đều được sống sót, ngươi sẽ làm gì?
Phu nhân ngẩng đầu lên, lệ tuôn đầy mặt:
- Ta biết ngài là người tốt, vì sao không thể tha mạng cho ta? Ta biết sai rồi, ta không nên đến ám sát Cố Xán. Ta cam đoan sau này hễ thấy Cố Xán sẽ chủ động tránh đường. Xin ngài cứu ta, cứu một mạng người còn hơn xây tháp bảy tầng, cầu xin ngài!
Trần Bình An chậm rãi hỏi:
- Nếu hôm nay các ngươi ám sát thành công, Cố Xán quỳ dưới đất cầu xin các ngươi tha cho hắn và mẹ hắn, liệu ngươi có đồng ý không? Ngươi cứ trả lời thành thực là được.
Phu nhân lau nước mắt, vội vàng nói:
- Cho dù ta cam lòng buông tha Cố Xán, tên kiếm tu của vương triều Chu Huỳnh kia nhất định cũng sẽ ra tay hạ sát. Nhưng chỉ cần Cố Xán cầu xin, ta nhất định sẽ tha cho mẹ hắn. Ta sẽ ra mặt bảo vệ vị phu nhân vô tội kia, không để bà ấy bị kẻ khác ức hiếp.