Chiếc thuyền lầu chậm rãi cập bến, thân thuyền đồ sộ vĩ đại, khiến đám người Phạm Ngạn, Nguyên Viên và Lữ Thái Tang đứng bên bờ chỉ có thể ngước cổ lên nhìn trong kinh ngạc.
Trên mũi thuyền, Cố Xán khoác một bộ mãng bào màu xanh đen, nhảy phóc lên lan can. Đại sư tỷ Điền Hồ Quân tự nhiên tiến lại, đưa tay vuốt phẳng nếp áo mãng bào cho hắn. Cố Xán liếc nhìn nàng một cái, hờ hững nói:
- Hôm nay tỷ không cần lên bờ nữa đâu.
Điền Hồ Quân lộ vẻ lo lắng:
- Đám thích khách ẩn nấp trong thành Trì Thủy kia nghe nói là kiếm tu của vương triều Chu Huỳnh, thực lực không thể xem thường. Có ta ở bên cạnh...
Cố Xán cười khẩy:
- Tỷ ở đây thì có tác dụng gì? Chẳng lẽ nếu thật sự gặp nguy hiểm đến tính mạng, đại sư tỷ sẽ cam lòng chết thay ta sao? Nếu đã không làm được, vậy thì đừng dùng chuyện này để lấy lòng ta, coi ta là kẻ ngốc chắc? Tỷ nhìn xem, những việc như chỉnh đốn y phục cho ta lúc này, tỷ làm được, lại còn cam tâm tình nguyện, ta cũng rất hưởng thụ, như vậy chẳng phải tốt hơn sao?
Ánh mắt Điền Hồ Quân thoáng buồn bã, không dám kiên trì thêm nữa.
Tần Giác và Tiều Triết nhìn nhau cười thầm. Tuyệt đối không thể coi vị tiểu sư đệ Cố Xán này là một đứa trẻ đơn thuần.
Trong một bữa tiệc mừng công, sư phụ của bọn họ là Tiệt Giang Chân QuânLưu Chí Mậu từng cười nói rằng, trong đám đệ tử, chỉ có Cố Xán là nhận được chân truyền của lão.
Lưu Chí Mậu còn dùng ánh mắt âm trầm quét qua mọi người trong phòng, thẳng thắn tuyên bố chủ nhân tương lai của đảo Thanh Hiệp chính là Cố Xán, kẻ nào cũng đừng hòng tơ tưởng. Bằng không, chẳng cần đợi đến lúc Cố Xán ra tay, lão sẽ tự mình ra tay thanh lý môn hộ, thi thể kẻ đó tuyệt đối sẽ không bị lãng phí.
Lúc ấy Cố Xán đang tựa lưng vào một chiếc ghế bành cực kỳ rộng rãi, hai chân gác lên con “cá chạch” đã hiện nguyên hình nhưng thân thể “mảnh khảnh” hơn trước rất nhiều. Nghe thấy lời kia, Cố Xán chỉ cười ha hả, giơ chén nước trái cây lên nói: “Sư phụ, uống rượu, uống rượu.”
Cuối cùng, người xuống thuyền chỉ có Cố Xán, hai sư huynh Tần Giác và Tiều Triết, cùng với hai tỳ nữ xiêm y trễ tràng, đầu đội khăn che kín dung nhan. Hai nàng tỳ nữ vóc dáng thướt tha, dáng đi uyển chuyển đầy mê hoặc.
Thiếu thành chủ thành Trì Thủy là Phạm Ngạn, một kẻ hữu dũng vô mưu, tướng mạo tuy đường đường cao lớn nhưng bên trong rỗng tuếch. Hắn bước nhanh tới nghênh đón đám người Cố Xán, khom lưng ôm quyền, nịnh nọt cười nói:
- Cố đại ca, lần trước chẳng phải huynh chê ăn cua phiền phức sao? Lần này tiểu đệ đã dày công chuẩn bị, đặc biệt vì Cố đại ca mà lựa chọn một...
Nói đến đây, Phạm Ngạn nở một nụ cười cợt nhả, hai tay khua khoắng vẽ một vòng tròn lớn trước ngực:
- Tiểu nương tử kia vóc dáng thực sự... Phải nói rõ trước, nếu Cố đại ca nhìn không thuận mắt thì cứ để nàng ta hầu hạ bóc vỏ cua. Còn nếu đại ca thấy ưng ý, muốn mang về đảo Thanh Hiệp làm nha hoàn thân cận, thì nhất định phải nhớ đến công lao của tiểu đệ. Cố đại ca không biết đâu, để đưa được nàng ta từ nước Thạch Hào đến thành Trì Thủy này, đệ đã tốn bao nhiêu tâm tư, vung ra không biết bao nhiêu tiền thần tiên đấy.
Cố Xán nheo mắt cười nói:
- Nữ nhân này có cơ hội tiếp cận gần ta như vậy, liệu có khi nào bị kẻ khác tráo đổi, biến thành một sát thủ tâm cơ trùng trùng đến để lấy mạng ta không?
Phạm Ngạn ngẩn người như phỗng, lắp bắp:
- Vậy... vậy phải làm sao? Tiểu đệ đã tốn bao nhiêu tiền của, chẳng lẽ lại đổ sông đổ biển hết sao?
Nguyên Viên vốn xuất thân danh môn, lúc này lộ rõ vẻ đắc ý khi thấy người khác gặp họa.
Trước khi Cố Xán đặt chân lên đảo Thanh Hiệp, Lữ Thái Tang vốn là một tiểu ma đầu khét tiếng quấy nhiễu vùng hồ Thư Giản, trong lòng y thực sự coi thường hạng công tử ngốc nghếch như Phạm Ngạn. Chẳng qua chỉ là tốn chút tiền oan, với hạng người "kẻ nào ngăn ta tiêu tiền chính là kẻ thù không đội trời chung" như Phạm Ngạn, có ai lại không hoan nghênh? Các vị đảo chủ ở hồ Thư Giản đều cần những kẻ vung tiền như rác hơn là những kẻ chỉ biết kiếm tiền. Huống hồ thành Trì Thủy là một trong ba tòa thành lớn quanh hồ Thư Giản, ngân khố thực sự vô cùng dồi dào.
Lữ Thái Tang là một thiếu niên có vóc dáng nhỏ nhắn, diện mạo tuấn tú, làn da trắng trẻo như tuyết. Hoàng Hạc từng có lần lỡ lời trêu chọc, nói rằng Lữ Thái Tang chỉ cần dặm thêm chút son phấn là dư sức làm một tỳ nữ hầu hạ bên cạnh Cố Xán, có điều trước ngực phải độn thêm hai chiếc bánh bao lớn mới đủ bộ. Kết quả là Lữ Thái Tang nổi trận lôi đình, ngay lập tức ra tay đánh chết một vị võ đạo tông sư đang liều mình bảo vệ Hoàng Hạc, cuối cùng phải nhờ Cố Xán lên tiếng khuyên can, y mới chịu dừng tay.
Tuy nhiên, ai cũng thấy rõ mối quan hệ giữa Lữ Thái Tang và Hoàng Hạc – nhi tử duy nhất của đại tướng quân nước Thạch Hào – đã hoàn toàn rạn nứt. Sau sự việc đó, Hoàng Hạc hối hận khôn nguôi, tìm đủ mọi cách để vãn hồi tình cảm, nhưng Lữ Thái Tang trước sau đều không thèm đoái hoài.
Giọng nói của Lữ Thái Tang mềm mỏng dịu dàng, y khẽ bảo Cố Xán:
- Xán Xán, cứ yên tâm đi, ta đã kiểm tra qua rồi, nàng ta chỉ là một mầm non tu đạo thuộc Hạ Ngũ Cảnh mà thôi. Nhan sắc quả thực bất phàm, danh tiếng tại nước Thạch Hào cũng không hề nhỏ. So với nàng ta, đám nữ nhân dung tục đầy mùi son phấn mà ngươi thu nạp trong viện ở đảo Thanh Hiệp chỉ là hạng tầm thường làm bẩn mắt người nhìn mà thôi.
Cố Xán tung một cú đá quét ngang, khẽ chạm vào người Lữ Thái Tang, cười mắng:
- Đầu ngươi bị úng nước rồi sao? Sao lại vẽ vời thêm chuyện, làm hại ta chẳng còn chút bất ngờ vui vẻ nào nữa.
Lữ Thái Tang lườm Cố Xán một cái, ánh mắt lại có mấy phần quyến rũ phong tình. Tần Giác và Tiều Triết thấy vậy, trong lòng thầm cảm thấy kỳ quái, chỉ là không ai dám lộ ra mặt.
Mặc dù đều là Thập Hùng Kiệt của hồ Thư Giản, nhưng chín người này ai có mấy cân mấy lượng, trong lòng mọi người đều tự biết rõ. Chẳng hạn như Hoàng Hạc lần đó hành sự nông nổi, lầm tưởng mình là huynh đệ có thể đối xử thân thiết với Lữ Thái Tang, cuối cùng lại bị bẽ mặt một vố đau đớn. Nghe nói sau khi trở lại phủ đại tướng quân, lúc đầu hắn còn oán trách kêu ca, kết quả lại bị phụ thân mắng cho xối xả vào mặt.
Thiếu đảo chủ Nguyên Viên của đảo Cổ Minh, vốn được cha mẹ đặt biệt danh là Viên Viên, đưa mắt nhìn quanh, nghi hoặc hỏi:
- Cố Xán, con cá chạch lớn kia của ngươi đâu, không theo chúng ta lên bờ à? Con đường ở thành Trì Thủy này, năm ngoái chúng ta đã tới một lần rồi, đủ rộng cho cá chạch lớn đi qua mà.
Hai tay Cố Xán lồng trong tay áo mãng bào, cười híp mắt nói:
- Lần này cá chạch nhỏ ở lại trong hồ, không theo chúng ta đến thành Trì Thủy góp vui. Gần đây nó phải đi dạo và uống nước nhiều, bởi vì năm ngoái đã ăn quá nhiều luyện khí sĩ, lại nuốt chửng toàn bộ tinh hoa thủy vận tích góp mấy trăm năm của hai hòn đảo lớn, cho nên năm nay phải thường xuyên bế quan dưới đáy hồ.
- Nói cho các ngươi biết một tin tốt, vì chúng ta là huynh đệ trong nhà nên ta mới tiết lộ bí mật này, nhớ đừng truyền ra ngoài. Cá chạch nhỏ rất nhanh sẽ đạt tới cảnh giới Nguyên Anh hàng thật giá thật, đến lúc đó ở hồ Thư Giản chúng ta, ngay cả sư phụ Tiệt Giang Chân Quân cũng không phải là đối thủ của nó. Ừm, chắc chỉ có lão già của đảo Cung Liễu đã rời đi rất nhiều năm mới có tư cách giao thủ với cá chạch nhỏ.
Phạm Ngạn sững sờ hỏi:
- Cố đại ca, huynh đã hứa với ta, ngày nào đó cao hứng sẽ cho ta sờ đầu cá chạch lớn một cái để ta có thể khoe khoang với thiên hạ, lời này còn giữ không?
Cố Xán khẽ ngẩng đầu nhìn gã lỗ mãng này. Trên đời đúng là có kẻ ngốc, không phải loại người giả ngốc giấu tài, mà là thật sự thiếu suy nghĩ. Chuyện này vốn chẳng liên quan gì đến việc nhà nhiều tiền hay ít tiền, cũng không liên quan đến việc cha mẹ hắn có thông minh hay không.
Cố Xán mỉm cười đáp:
- Giữ lời chứ, sao lại không giữ. Cố Xán ta nói chuyện lúc nào lại không giữ lời?
Phạm Ngạn mặt mày hớn hở, khua tay múa chân phấn khích, chẳng ngờ lại bị Cố Xán tung một cước trúng ngay chỗ hiểm:
- Thật uổng cho cái vóc dáng hộ pháp của ngươi.
Phạm Ngạn đau đến khom người như con tôm luộc, nhưng chẳng hề oán giận, chỉ méo mặt cầu xin:
- Cố đại ca, đừng như vậy mà. Cha mẹ ta chuyện gì cũng dễ dãi, duy chỉ có việc nối dõi tông đường là không cho phép ta làm bừa. Mấy câu lần trước huynh dạy, nào là anh hùng hảo hán trên đời nếu không nếm trải nỗi cô độc thì chẳng còn mặt mũi nào hành tẩu giang hồ, hại ta bị mẫu thân nổi trận lôi đình đuổi đánh một trận. Bà ra tay không nặng, ta chẳng thấy đau, nhưng nhìn mắt bà đỏ hoe, lòng ta lại thấy xót xa vô cùng.
Cố Xán nhón chân, vỗ vỗ lên đầu Phạm Ngạn:
- Kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc, sau này nhất định ngươi sẽ cùng cô vợ còn chưa đầu thai kia sinh ra một đàn ngốc con.
Phạm Ngạn nghe vậy liền nhếch miệng cười hì hì. Cố Xán đảo mắt khinh bỉ, thầm nghĩ gã này đúng là lời hay ý đẹp chẳng hiểu, người tốt kẻ xấu cũng chẳng phân minh.
Nhưng ai nấy đều rõ, hạng người đầu óc đơn giản như Phạm Ngạn, nếu rời khỏi sự che chở và tầm mắt của song thân, đặt vào đâu cũng chỉ có nước bị người ta lừa gạt đến trắng tay. Có điều Cố Xán lại tỏ ra khá khoan dung với gã, tuy có lừa chút tiền bạc nhưng không quá tay, cũng chẳng để kẻ khác ức hiếp gã thái quá.