Sau khi Trần Bình An thi triển kiếm thuật cao minh, ngự kiếm trở lại đường núi, Chu Liễm liền nhận ra khí chất trên người thiếu niên đã có sự khác biệt so với trước kia. Đó là một loại cảm ứng huyền diệu khó lòng diễn tả bằng lời.
Nhờ sớm tối kề cận, Chu Liễm mới có thể nhạy bén nhận ra sự chuyển biến vi diệu này, tựa như... gió xuân lướt qua mặt hồ, khơi lên những gợn sóng lăn tăn.
Trần Bình An bảo Bùi Tiền vốn đã chờ đợi từ lâu đi ngủ trước, rồi lần đầu tiên chủ động gọi Chu Liễm lại cùng uống rượu. Hai người ngồi xếp bằng bên vách đá cạnh lối mòn. Chu Liễm cười hỏi:
- Xem chừng thiếu gia đang rất vui vẻ? Phải chăng là vì cảm giác ngự kiếm viễn du quá đỗi tuyệt vời?
Trần Bình An không đáp mà hỏi ngược lại:
- Còn nhớ Tào Từ không?
Chu Liễm cười đáp:
- Lão nô làm sao quên được cái tên ấy. Tại Kiếm Khí Trường Thành, thiếu gia đã thua liền ba trận dưới tay y. Với kẻ có thể khiến thiếu gia tâm phục khẩu phục như thế, lão nô chỉ hận không thể lập tức gặp mặt, tung vài quyền đánh chết cho xong chuyện. Như vậy mới tránh được việc sau này y tranh đoạt võ vận thiên hạ với thiếu gia, cản trở người bước vào cảnh giới thứ mười một trong truyền thuyết - Võ Thần cảnh.
Trần Bình An chẳng màng tới những lời nịnh nọt bông đùa của Chu Liễm, chỉ thong thả nhấp một ngụm rượu:
- Chẳng biết có phải ảo giác hay không, nhưng dường như Tào Từ lại vừa đột phá cảnh giới rồi.
Chu Liễm kinh ngạc hỏi:
- Vậy tại sao thiếu gia lại thấy vui? Chiếc ghế thiên hạ đệ nhất vốn không thể ngồi hai người. Đương nhiên, vào lúc này mà thiếu gia và Tào Từ kia bàn đến chuyện đó thì vẫn còn hơi sớm.
Trần Bình An uống một hớp rượu Giao Long Thèm từ trong hồ lô nuôi kiếm, lại hỏi:
- Ngươi nói xem, võ phu thuần túy chúng ta luyện quyền học võ, rốt cuộc là vì điều gì?
Chu Liễm cười nói:
- Dĩ nhiên là vì cầu lấy sự tự tại và tiêu dao. Gặp chuyện muốn làm thì có thể làm, gặp chuyện không muốn làm thì có thể dõng dạc nói một chữ “Không”. Những kẻ đứng đầu thiên hạ trong lịch sử Ngẫu Hoa phúc địa, tuy mưu cầu của mỗi người có đôi chút khác biệt, nhưng đại cục vẫn là trăm sông đổ về một biển. Tùy Hữu Biên, Lô Bạch Tượng, Ngụy Tiện, hay cả Chu Liễm ta đây cũng đều như vậy cả.
- Có điều Ngẫu Hoa phúc địa dù sao cũng chỉ là một mảnh trời nhỏ hẹp, mọi người chẳng có mấy khái niệm về trường sinh bất hủ. Ngay cả những kẻ đứng trên đỉnh cao thiên hạ như chúng ta cũng chưa từng nghĩ nhiều đến chuyện này. Bởi lẽ trước đây chúng ta đâu biết rằng bên ngoài vẫn còn có “trời”, thế giới Hạo Nhiên này mạnh hơn chúng ta quá nhiều.
- Bàn về chuyện tầm tiên vấn đạo, trong bốn người các ngươi, Ngụy Tiện là kẻ đi xa nhất. Dẫu sao hắn cũng từng làm hoàng đế, nghe thần tử dân chúng tung hô vạn tuế đã nhiều, ít nhiều cũng nảy sinh tâm tư muốn được thọ cùng trời đất, vạn tuế vạn vạn tuế.
Trần Bình An chỉ vào chính mình:
- Chuyện vài năm trước, vốn dĩ ta không tiết lộ quá nhiều với ngươi. Thuở đầu ta luyện quyền là vì bị người ta đánh gãy trường sinh kiều, buộc phải dựa vào luyện quyền để giữ lấy mạng tàn, cứ thế mà kiên trì đến tận bây giờ.
- Sau đó, ta theo ước hẹn, đeo thanh kiếm do Nguyễn sư đúc, lặn lội đến núi Đảo Huyền trao cho Ninh cô nương. Trải qua muôn dặm đường dài, khi đặt chân tới đó, ta cũng vừa vặn hoàn tất một triệu quyền. Thực ra lúc ấy, tận sâu trong lòng ta lại nảy sinh nghi hoặc. Nếu đã không còn cần luyện quyền để sinh tồn, mà Trần Bình An ta vốn chẳng phải kẻ ham hố tranh giành vị trí đệ nhất thiên hạ, vậy thì bước tiếp theo phải làm gì đây?
- Trở thành một Chu Hà thứ hai ư? Việc này không khó. Hay là trở thành một Tống Vũ Thiêu của nước Sơ Thủy? Cũng chẳng tính là gian nan. Hoặc giả, cứ lẳng lặng đánh thêm một triệu quyền nữa, hy vọng được chiêm ngưỡng phong thái của võ phu Kim Thân cảnh?
- Ngươi phải biết, khi đó ta đang ở Kiếm Khí Trường Thành, nơi hội tụ nhiều kiếm tu nhất thế gian. Chỉ cách nơi ta ở vài bước chân, trong căn nhà tranh kia là một vị lão đại kiếm tiên đức cao vọng trọng nhất vùng đất ấy. Dưới chân ta, có nét chữ do chính tay vị tiền bối ấy khắc xuống, lại có cả dấu tích của A Lương. Ngươi nghĩ xem, liệu ta có thể không nảy sinh ý định chuyển sang luyện kiếm chăng? Thực sự là rất muốn.
- Chính vì vậy, lúc đó ta mới nôn nóng muốn đúc lại trường sinh kiều. Thậm chí ta từng cân nhắc, nếu không thể dễ dàng kiêm tu lưỡng đạo, liệu có nên dứt khoát từ bỏ luyện quyền để dốc sức trở thành một kiếm tu, dưỡng ra một thanh bản mệnh phi kiếm, cuối cùng danh chính ngôn thuận bước lên hàng ngũ kiếm tiên hay đại kiếm tiên? Đương nhiên là vô cùng khao khát.
- Thế nhưng những lời này ta lại chẳng dám thổ lộ với Ninh cô nương, chỉ sợ nàng cảm thấy ta là kẻ tâm tính không kiên định. Đối với việc luyện quyền, nói bỏ là có thể bỏ, vậy đối với nàng, liệu có như vậy hay không?
Chu Liễm nhấp một ngụm rượu:
- Lão nô và thiếu gia quen biết quá muộn, đã bỏ lỡ giai đoạn “thiếu niên cũng biết mùi sầu muộn” của người, e rằng sau này sẽ chẳng còn cơ hội thấy lại nữa. Nhất định phải uống một hớp rượu này để xua đi nỗi nuối tiếc trong lòng.
Trần Bình An ngẩng đầu, hai tay ôm lấy hồ lô nuôi kiếm, nhẹ nhàng vỗ vỗ, cười nói:
- Cũng may khi đó ta đã gặp được Tào Từ. Thế nên ta rất cảm kích hắn, chỉ là có chút ngại ngùng không nỡ nói ra mà thôi.
Cậu lại chỉ vào chính mình, sau đó đưa tay trỏ về phía vách đá dựng đứng đối diện đường núi:
- Tào Từ có lẽ đang đứng ở vị trí đó, ta vẫn còn kém xa lắm. Mặc dù ta không cố chấp theo đuổi cái danh hiệu võ đạo đệ nhất gì đó, nhưng ta cũng chẳng phải kẻ ngốc, trên đời này có ai lại không muốn mình là người đứng đầu? Đương nhiên là thích chứ, có điều ta chỉ... muốn chậm lại một chút. Giống như lúc trước ta đi trên lan can lầu bảo vật của phủ Tử Dương, suy nghĩ mông lung về một chữ “chậm”, từ đó mới thông suốt không ít chuyện.
- Nếu truy tìm ngọn nguồn, thực ra từ lúc ta còn làm học đồ lò gốm tập nặn phôi, đã bắt đầu tiếp xúc với chữ này rồi. Lão Diêu ghét ta không có thiên phú, chẳng buồn dạy đạo lý cho ta, thậm chí còn không thích nói chuyện với ta. Lúc ấy ta chỉ xem việc đốt lò là cái nghề để mưu sinh sau này, lão Diêu không dạy, ta đành phải nhiều lần đứng bên cạnh nghe lỏm ông ấy nói chuyện với Lưu Tiện Dương và những học đồ khác.
- Lão Diêu nói với bọn họ, tâm phải định thì tay mới vững, từ “chậm mà không sai” mới có thể biến thành “nhanh mà vẫn đúng”. Theo lý mà nói, đáng lẽ ta phải sớm hiểu thấu đạo lý này, ghi tạc vào lòng rồi đúng không? Thực ra không phải vậy. Chỉ khi ta đi qua một quãng đường thật dài, gặp gỡ rất nhiều người, mới hiểu được lời Mao sơn chủ đã nói: rất nhiều đạo lý vốn dĩ không mọc chân, chỉ khi nào cư ngụ trong lòng mới thực sự là đạo lý của chính mình.
- Sau khi Tào Từ xuất hiện, ta mới biết hóa ra trong đám đồng lứa, không chỉ có một Mã Khổ Huyền mà còn có người như Tào Từ. Tào Từ dù có chói mắt đến đâu ta cũng không ghét bỏ, chẳng đến mức đố kị với hắn, cùng lắm chỉ cảm thấy hơi mất mát mà thôi.
- Ở trước mặt cô nương mình thầm thương trộm nhớ mà lại thua người ta liên tiếp ba trận, trong lòng ta đương nhiên không thoải mái. Cho nên lúc ấy ta đã hạ quyết tâm, bất kể sau này cảnh giới võ đạo của Tào Từ cao đến nhường nào, người đời có xưng tụng hắn là hạt giống võ vận xưa nay hiếm thấy, ta cũng phải khiến hắn nếm mùi thất bại liền ba trận.