Lúc tảng sáng, nhóm người Trần Bình An đã thu dọn xong hành lý, chuẩn bị rời khỏi phủ Tử Dương.
Phủ chủ Hoàng Chử cùng hai vị lão thần tiên cảnh giới Long Môn đích thân tiễn đưa đến bờ sông Thiết Khoán. Phía miếu Hà thần Tích Hương đã sớm chuẩn bị sẵn một con thuyền. Nhóm người Trần Bình An sẽ xuôi theo dòng nước hơn trăm dặm, sau đó cập bến để tiếp tục hành trình hướng về biên cảnh nước Hoàng Đình.
Trần Bình An lên tiếng cảm tạ Hoàng Chử. Hoàng Chử lấy ra một chiếc rương nhỏ bằng gỗ tử đàn tỏa hương thanh nhã, tạo hình phỏng theo kiến trúc “Cam Lộ đài” trứ danh của nước Hoàng Đình, nói rằng đây là chút tâm ý của lão tổ.
Bùi Tiền bĩu môi, vờ như chẳng mảy may để tâm.
Trần Bình An thoáng do dự, nhưng cuối cùng vẫn nhận lấy chiếc rương chứa bốn món trân bảo từ lầu bảo vật, nói:
- Sau này nếu Hoàng phủ chủ có dịp đi ngang qua quận Long Tuyền, nhất định phải ghé núi Lạc Phách làm khách.
Cậu nhấc nhẹ chiếc rương quý giá, hóm hỉnh nói:
- Ở chỗ ta không có lễ vật tiễn chân quý trọng thế này, cũng chẳng có loại rượu Giao Long thèm thuồng như trong yến tiệc tại phòng Tuyết Mang, chỉ có vài món cơm rau đạm bạc. Ta đoán dù Hoàng phủ chủ có đi ngang qua quận Long Tuyền, chắc cũng chẳng muốn ghé vào chào hỏi ta một tiếng đâu.
Hoàng Chử mỉm cười đáp:
- Chỉ cần có dịp tới Đại Ly, dù không tiện đường qua quận Long Tuyền, ta cũng sẽ tìm cơ hội đi đường vòng đến làm phiền Trần công tử.
Hai người trò chuyện tương đối tâm đắc, Hoàng Chử tiễn đưa nhóm người Trần Bình An ra tận bến thuyền. Y vốn định lên thuyền tiễn một đoạn đến bến đò sông Thiết Khoán, nhưng Trần Bình An khăng khăng từ chối, Hoàng Chử lúc này mới thôi ý định đó.
Sau khi lên thuyền, Trần Bình An đứng ở mũi thuyền, hồ lô nuôi kiếm bên hông đã chứa đầy loại rượu Giao Long thèm thuồng linh khí dồi dào. Con thuyền chậm rãi xuôi dòng về phía hạ du, Trần Bình An hướng về phía cung Tử Khí ôm quyền từ biệt.
Trên tầng thượng của lầu bảo vật, một nữ tu sĩ dáng người cao gầy đang thi triển chướng nhãn pháp, chính là Động Linh Chân QuânNgô Ý. Chứng kiến cảnh này, nàng khẽ mỉm cười:
- Mời thần thì dễ, tiễn thần cũng chẳng khó.
Tâm tình của nàng xem như không tệ.
Ngô Ý đã dùng phi kiếm truyền thư đến núi Phi Vân ở quận Long Tuyền, bẩm báo tường tận mọi chuyện lớn nhỏ xảy ra trong hai ngày qua cho phụ thân.
Nàng tin rằng dù không được khen ngợi, ít nhất cũng sẽ không bị trách phạt.
Trong tầm mắt của Ngô Ý, con thuyền xa dần kia đã nhỏ bé như hạt cải.
Tâm thần Ngô Ý chợt thắt lại, không dám cử động mảy may. Chẳng biết từ lúc nào, bên cạnh nàng đã xuất hiện một lão giả mặc nho phục thanh nhã, dễ dàng xuyên qua sơn hà đại trận của phủ Tử Dương, lặng lẽ đứng cạnh Ngô Ý.
Ngô Ý trấn tĩnh lại, khẽ nói:
- Bất hiếu nữ tham kiến phụ thân.
Vị khách không mời mà đến này, hóa ra chính là vị Hộ bộ Thị lang của nước Hoàng Đình năm xưa, hiện giờ đã là Phó sơn chủ của thư viện Lâm Lộc trên núi Phi Vân. Trong năm tháng dài đằng đẵng, lão giao này không biết đã dùng qua bao nhiêu hóa danh.
Lão giả nhìn Ngô Ý, lần đầu tiên nở nụ cười, nói:
- Ngươi lại có thể nhất tiễn hạ tam điêu, từ khi nào đầu óc lại linh hoạt như vậy?
Ngô Ý thấp thỏm không yên, luôn cảm thấy phụ thân đang trào phúng, hoặc lời nói có ẩn ý khác. Nàng chỉ sợ giây lát sau tai họa sẽ ập xuống đầu, trong lòng đã nảy sinh ý định chạy trốn lánh nạn.
Lão giả đặt tay lên lan can, chậm rãi nói:
- Thủy thần sông Ngự kia làm gì có bản lĩnh gây họa cho Tiêu Loan của sông Bạch Hộc. Hắn hùng hổ đi tới quận Long Tuyền, chẳng qua là để uống một bữa rượu với con rắn nhỏ kia thôi. Còn thiếu niên áo xanh của núi Lạc Phách kia, chỉ là đang phùng má giả làm người mập, vì muốn cầu một tấm lệnh bài thái bình vô sự cho bằng hữu mà phải bôn ba khắp nơi, vô cùng vất vả.
- Thực tế là chính Tiêu Loan đã tự loạn trận tuyến, bệnh nặng vái tứ phương, mới chịu hạ mình nương nhờ phủ Tử Dương các ngươi. Có điều Tiêu Loan không tiếc vứt bỏ tình nghĩa với dòng dõi họ Hồng, cũng coi là kẻ thức thời. Cống hiến cho phủ Tử Dương, ả sẽ nhận được không ít lợi ích, ngươi cũng có thể ngồi mát ăn bát vàng, đôi bên cùng có lợi. Đây là chuyện thứ nhất.
Lão giả mở lòng bàn tay, nhìn thoáng qua rồi lắc đầu, sau đó chắp tay sau lưng, tiếp tục nói:
- Thủ đoạn lấy lòng Trần Bình An của ngươi quá tầm thường, lại quá cứng nhắc. Nhất là trong tiệc rượu tại Tuyết Mang thất, ngươi còn muốn dùng uy thế đè ép hắn. Tuy nhiên, giống như trong kỳ cục, đi sai một nước lại hóa hay, ngược lại trở thành nước cờ cao tay, khiến ấn tượng của Trần Bình An về ngươi tốt lên không ít. Bởi vì nếu ngươi luôn biểu hiện quá thâm trầm, Trần Bình An sẽ càng thêm cẩn trọng, kiêng dè đề phòng ngươi và phủ Tử Dương, kết quả là chẳng thể tích lũy được chút giang hồ tình nghĩa nào.
- Chỗ tuyệt diệu nhất chính là trận mưa đêm kia của con, vốn định yểm hộ cho Tiêu Loan, tạo ra giả tượng một vị Thần sông xuân tâm manh động, không ngờ ngược lại đã tặng cho Trần Bình An một tràng cơ duyên to lớn. Nếu không phải ta dốc sức áp chế, e rằng dị tượng thiên địa sẽ còn kinh động hơn nhiều. Chẳng những là phủ Tử Dương, ngay cả sông Thiết Khoán, thậm chí là yêu vật thần linh của sông Bạch Hộc, đều sẽ tâm sinh cảm ứng, được hưởng mưa móc.
- Thánh nhân nhạc sơn lân thủy, trong đó có rất nhiều học vấn. Thế nên lần này con đã khiến phụ thân rất bất ngờ, quả là một niềm vui ngoài dự tính. Đây là chuyện thứ hai.
Ông lão quay đầu cười nói:
- Cuối cùng, việc bảo con mời Trần Bình An đến phủ Tử Dương làm khách, vốn là an bài của Quốc sư đại nhân. Thôi Quốc sư đã nói rõ với ta, chẳng qua là muốn khiến đường về quê của Trần Bình An chậm lại một chút. Còn như ý đồ sâu xa của Quốc sư, chắc chắn sẽ không tiết lộ với một kẻ ngoại cuộc như ta. Đương nhiên ta cũng không muốn biết, càng không muốn dính dáng vào những chuyện này. Bởi vì dù thành hay bại, con và ta đều định sẵn sẽ không có quả ngọt nào để nếm trải.
- Lần này con giúp phụ thân hoàn thành tâm nguyện, cũng coi như phụ thân đã giúp Thôi Quốc sư một việc nhỏ. Sau này phủ Tử Dương tất nhiên sẽ được Đại Ly ban thưởng, con cứ chờ tin tốt đi.
Đây vốn là một tin tức cực tốt, nhưng Ngô Ý lại không kìm được mà rùng mình ớn lạnh. Có đánh chết nàng cũng không ngờ tới, phụ thân lại quan sát vở kịch này từ đầu đến cuối. Hiện giờ Ngô Ý đứng trên hành lang lầu cao đối diện với lão giao long, tâm cảnh cũng giống hệt như Tiêu Loan phu nhân khi đối mặt với nàng tại viện nhỏ lúc trước.
Dung mạo và phục sức của lão giao long đều không khác gì một vị đại nho trên thế gian, lão một lần nữa mở rộng bàn tay, đôi mày nhíu chặt:
- Lần này lại có thể nhìn ra manh mối gì đây?
Ngô Ý lặng lẽ quan sát.
Chỉ thấy phụ thân thi triển thần thông, ngưng tụ tinh hoa hơi nước trong linh khí trời đất, lòng bàn tay đọng đầy những giọt nước, tựa như vừa thu gom từ trên lá sen sau cơn mưa. Sau đó, những giọt nước kia đồng thời nổ vụn trong lòng bàn tay lão, hóa thành một vũng nước mưa. Phụ thân ngắm nhìn hồi lâu, vẫn là bách tư bất đắc kỳ giải, sau đó nước mưa lại biến thành từng giọt nước tròn trịa.