Tiêu Loan phu nhân ngẩn ngơ đứng trước cửa, hồi lâu vẫn chưa rời đi. Khi nàng còn đang do dự có nên gõ cửa lần nữa hay không, chợt ngoảnh đầu lại, liền nhìn thấy lão già lưng còng có dáng vẻ bình phàm kia.
Tiêu Loan phu nhân vốn tinh thông thuật sát ngôn quan sắc. Tại hành lang dẫn đến yến tiệc ở phòng Tuyết Mang, khi sơ ngộ người này, từ nhịp thở nông sâu cho đến tiếng bước chân, lão đều ẩn giấu cực kỹ, cố ý duy trì ở võ đạo đệ ngũ cảnh. Thế nhưng lần này lão già lặng lẽ hiện thân tại tầng bốn, tu vi võ đạo đã xấp xỉ với Tôn Đăng Tiên, hiển nhiên là hạng người tâm cơ thâm trầm.
Tiêu Loan phu nhân chỉ nhìn ra được vị lão tùy tùng này là một võ học tông sư còn cao minh hơn cả Tôn Đăng Tiên. Song liệu lão đã bước vào Kim Thân cảnh, đặt chân lên nấc thang luyện thần dẫn tới tận cùng võ đạo hay chưa, nàng lại không cách nào nhìn thấu.
Một khi không nhìn thấu nông sâu của một thuần túy võ phu, Tiêu Loan hiểu rằng mình nhất định phải cẩn trọng.
Nụ cười của lão già lưng còng khiến Thủy thần nương nương sông Bạch Hộc suýt chút nữa rùng mình, lời lẽ thốt ra lại càng khiến nàng cảm thấy khó chịu:
- Tiêu Loan phu nhân, đã uống "canh tiễn khách" của thiếu gia nhà ta rồi sao? Chớ nên để bụng, thiếu gia nhà ta xưa nay vẫn vậy, cũng không phải cố ý nhắm vào một mình phu nhân đâu.
Tiêu Loan phu nhân cân nhắc từ ngữ, thần sắc tự nhiên, mỉm cười đáp:
- Lão tiên sinh, đêm nay bất chợt đổ mưa, ngài cũng biết ta là thần linh sông nước, dĩ nhiên cảm thấy thân thuộc. Khó khăn lắm mới xua tan được hơi men, bèn nhân cơ hội này dạo chơi cung Tử Khí về đêm, chẳng ngờ lại tình cờ thấy công tử nhà ngài đang luyện quyền ở hành lang trên lầu.
- Ta vốn tưởng Trần công tử là người tu đạo, là một vị tiểu kiếm tiên tiền đồ xán lạn. Không ngờ quyền ý của Trần công tử lại thượng thừa như vậy, chẳng hề thua kém bất kỳ tông sư giang hồ nào của nước Hoàng Đình chúng ta. Ta thật sự hiếu kỳ, nên mới mạo muội ghé thăm. Là ta đã mạo phạm rồi.
Chu Liễm bộ dạng hiên ngang lẫm liệt nói:
- Không mạo phạm, không mạo phạm. Trên đời này chỉ có lũ đàn ông thô kệch không hiểu phong tình mới mạo phạm giai nhân, còn mỹ nhân nói gì làm gì thì sao gọi là mạo phạm cho được.
Tiêu Loan không muốn dây dưa thêm với người này. Chuyện tối nay xem như đã không thành, chẳng cần phải tiếp tục uổng phí thời gian ở đây nữa.
Vả lại, lẽ nào thật sự cho rằng nàng không biết liêm sỉ? Đường đường là chính thần của con sông lớn thứ ba nước Hoàng Đình, địa vị so với Ngũ Nhạc sơn quân bản quốc cũng chẳng kém bao nhiêu. Chỉ là Ngô Ý và phủ Tử Dương thế lực quá đỗi cường thịnh, nay lại nắm giữ đại thế, có mối liên hệ mật thiết với vương triều Đại Ly. Bằng không, nếu đổi lại là bất kỳ yến tiệc nào khác tại nước Hoàng Đình, Tiêu Loan nàng cũng sẽ nhận được sự trọng vọng như Trần Bình An đêm nay.
Nghĩ đoạn, Tiêu Loan khách sáo vài câu, định bụng rời đi.
Chuyến đi tới phủ Tử Dương này quả thực mọi sự không thuận. Đêm nay rời khỏi lầu Bảo Vật, vẫn còn những chuyện đau đầu đang chờ đợi phía sau.
Chu Liễm cười híp mắt nói:
- Xin phu nhân dừng bước!
Trong lòng Tiêu Loan dâng lên một trận nộ hỏa, nhưng phong thái vẫn giữ vẻ ung dung nho nhã, nghi hoặc hỏi:
- Lão tiên sinh có việc gì sao? Nếu không phải chuyện gấp gáp, ngày mai có thể tìm ta chậm rãi đàm đạo.
Chu Liễm đưa một bàn tay ra, lắc lư nói:
- Nào phải lão tiên sinh gì cho cam, so với năm tháng dài dằng dặc của Tiêu Loan phu nhân, ta chỉ là một thiếu niên có tướng mạo hơi già dặn mà thôi. Tiêu Loan phu nhân cứ gọi ta là Tiểu Chu, chữ Chu trong “lục tấn chu nhan, chu mặc xán nhiên”.
- Chuyện cũng chẳng có gì gấp gáp, chỉ là khi nãy ở phòng Tuyết Mang, tại hạ không đủ can đảm mời rượu phu nhân. Vừa khéo lúc này đêm khuya tĩnh mịch, không có người ngoài, tại hạ cũng có hứng thú dạo chơi phủ Tử Dương trong đêm giống như phu nhân vậy. Không biết ý phu nhân thế nào?
Tiêu Loan cảm thấy còn buồn nôn hơn cả việc phải uống cạn bốn vò rượu Giao Long, nhưng ngoài mặt vẫn gượng cười trả lời:
- Đêm đã khuya, sáng mai ta còn phải khởi hành rời khỏi phủ Tử Dương để trở về sông Bạch Hộc. Hiện tại thân thể có chút mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi sớm một chút, mong tiên sinh lượng thứ.
Chu Liễm đã nhanh chân bước tới trước:
- Lẽ dĩ nhiên là phải cảm thông cho phu nhân rồi. Vậy để ta hộ tống phu nhân về nơi nghỉ, bằng không để phu nhân lẻ bóng trở về, ta thực sự chẳng yên lòng chút nào. Phu nhân sắc nước hương trời, lại mang phong thái đoan trang không thể mạo phạm của một bậc tuyệt thế giai nhân. Nếu chẳng may bị đám tu sĩ tuần đêm của phủ Tử Dương nhìn lâu thêm một chút, ta sẽ cảm thấy đau lòng khôn xiết. Không được, không được, phu nhân đừng nghĩ cho ta nữa, ta nhất định phải tiễn phu nhân một đoạn.
Tiêu Loan chỉ biết cười gượng, với công phu dưỡng khí của nàng, lúc này cũng đã sắp không nhịn được mà muốn lên tiếng mắng chửi rồi.
Nàng lập tức xoay người, chẳng chối từ cũng không đáp thuận, lướt khỏi lầu cao. Thân hình thướt tha, đường cong lả lướt, trong chớp mắt hóa thành một luồng cầu vồng vút đi, thầm nghĩ nếu ngươi có bản lĩnh thì cứ việc bám theo. Nào ngờ Chu Liễm kia đã quỷ mị hiện thân ngay bên cạnh, cùng nàng ngự gió lướt đi.
Tiêu Loan tâm thần chấn động, suýt chút nữa đã rơi khỏi không trung.
Viễn Du cảnh! Lão lưu manh này lại là một thuần túy võ phu đệ bát cảnh? Kẻ đứng đầu võ học nước Hoàng Đình, lừng lẫy giang hồ hơn bốn mươi năm, cũng chỉ mới đạt đến Kim Thân cảnh mà thôi.
Chu Liễm sóng vai cùng Tiêu Loan, cất lời:
- Phu nhân, ta từng đọc qua một cuốn tạp thư, nói rằng loài thuộc giống giao long và thần linh sông nước trên thế gian, hễ động tình là có mưa móc rơi xuống nhân gian, chẳng hay điều đó là thật hay giả?
Tiêu Loan phu nhân thẹn quá hóa giận, trong lòng hận thấu xương kẻ đứng sau màn trướng kia. Nàng chỉ hận không thể đánh gục lão già bại hoại bên cạnh xuống đáy sông Bạch Hộc, rút hồn phách lão làm tim đèn, treo đèn lồng soi sáng thủy phủ.
Chu Liễm vẫn thản nhiên như không:
- Có thể cùng Tiêu Loan phu nhân dạo chơi phủ Tử Dương trong đêm, quả là chuyện vui mừng nhất đời người. Nói ra không sợ phu nhân chê cười, Tiểu Chu ta bình sinh vốn thích viết du ký, ghi chép lại những chuyện lạ người hay dọc đường, luôn mong có ngày được khắc bản lưu hành. Đêm nay may mắn được cùng phu nhân dạo bước dưới trăng, nhất định phải dùng mực đậm mà ghi vào du ký. Đợi khi sách thành, ta sẽ đích thân mang đến tận nhà, tặng phu nhân một cuốn.
Tiêu Loan giận đến nghiến răng nghiến lợi, hơi thở dồn dập, lồng ngực phập phồng không thôi. Y phục tối nay khiến nàng cảm thấy vô cùng bức bối, vốn là do kẻ kia ném tới, ép nàng phải khoác lên người.
Chu Liễm liếc mắt nhìn cảnh tượng tráng lệ tựa như đất trời thu hẹp trong gang tấc ấy, sau đó nhanh chóng quay đầu nhìn về phía sông Thiết Khoán, cao giọng tán thưởng:
- Phong cảnh thật đẹp!
Chu Liễm đã sớm trở lại nơi nghỉ ngơi trên tầng hai.
Trong bảo vật lâu, Trần Bình An chẳng chút buồn ngủ, bèn thắp một ngọn đèn dầu, bắt đầu lật xem sách vở. Đọc được một lát, hắn vẫn còn cảm thấy rùng mình, tự nhủ:
- Trong mấy cuốn tiểu thuyết du hiệp diễn nghĩa thường nói thế nào nhỉ, anh hùng khó qua ải mỹ nhân? Vị Giang thần nương nương này thật là... chẳng chút đạo nghĩa giang hồ. Ở trong phòng Tuyết Mang, ta đã hảo tâm giúp ngươi một tay, lẽ nào lại hãm hại ta như vậy? Chỉ nghe nói hào kiệt không để thù qua đêm, mọi chuyện kết thúc trong ngày. Ngươi thì hay thật, lại báo ân theo kiểu này sao?
- Mẹ kiếp, nếu không phải lo lắng bị Chu Liễm hiểu lầm là đang giấu đầu lòi đuôi, ta đã cho ngươi một tát rồi... Chuyện này mà truyền ra ngoài, chẳng khác nào bùn vàng rơi trúng đũng quần, không phải phân cũng thành phân.
Trần Bình An lau mồ hôi trên trán, không ngừng lầu bầu, mắng nhiếc vị Thủy thần nương nương của sông Bạch Hộc kia.
Cuối cùng, hắn đành tìm một lý do để tự an ủi:
- Chuyến đi vượt qua dòng trường hà thời gian ở Ngẫu Hoa Động Thiên quả thực không uổng phí. Nếu là trước kia, không chừng ta đã hồ đồ mở cửa rước nàng vào phòng rồi.
Trần Bình An dần dần tĩnh tâm lại, tập trung lật xem sách, đó là một quyển chính kinh của Phật gia. Lúc trước hắn mượn được sáu quyển ở Tàng Thư lâu của thư viện Sơn Nhai, bao gồm điển tịch của năm nhà Nho, Phật, Đạo, Pháp, Mặc. Mao sơn chủ nói không cần vội trả, lúc nào cảm thấy đã đọc thông suốt thì nhờ người gửi về thư viện là được.
Trần Bình An đột nhiên khép sách lại, bước ra khỏi phòng, đi tới lan can hành lang.
Sự phản thường tất hữu yêu.
Bên ngoài lầu mưa đã tạnh, màn đêm thâm trầm. Trần Bình An đặt tay lên lan can, chậm rãi bước đi, lòng bàn tay chạm vào những giọt nước mưa vỡ tan rồi lại hợp nhất, cảm giác mát lạnh thấu xương.
Hắn mở rộng bàn tay, cúi đầu nhìn ngắm.
Sau đó hắn nhảy lên lan can, bước đi thong dong, đưa mắt nhìn ra xa. Bên ngoài phủ Tử Dương là sông Thiết Khoán, phía xa thấp thoáng bóng núi xanh rì.
Lúc này hắn đang đứng trên lan can dưới mái hiên của cung Tử Khí thuộc bảo vật lâu, phủ Tử Dương nước Hoàng Đình, tâm trí phiêu lãng phương xa.