Ngồi trên chiếc lâu thuyền gấm vóc do hạt châu hóa thành, chỉ trong một canh giờ đã băng qua biển mây, hạ xuống giữa vùng núi non linh khí mờ ảo. Phủ Tử Dương đã ở ngay trước mắt.
Từ trên cao nhìn xuống, tiên gia tông môn này có quy mô không hề thua kém hoàng cung của vương triều thế tục. Tại khu vực trung tâm, một tòa kiến trúc nguy nga sừng sững, dưới ánh mặt trời phản chiếu sắc tử kim rực rỡ.
Sau khi nhóm người Trần Bình An xuống thuyền, nữ tu có vóc dáng thướt tha tự xưng là Động Linh chân quân Ngô Ý thu hồi hạt châu vào trong ống tay áo. Những thiếu nữ đương độ xuân thì như oanh như yến kia đồng loạt biến thành từng lá bùa giấy. Động Linh chân quân không thu bùa lại mà phất tay áo một cái, đưa chúng vào dòng sông róc rách cách đó không xa, hóa thành từng luồng linh khí mờ mịt hòa tan vào nước sông.
Một lão già cao gầy lập tức thức thời hiện thân bên kia bờ sông, quỳ sụp xuống dập đầu với Ngô Ý, hô lớn:
- Tiểu thần miếu Tích Hương bái kiến Động Linh lão tổ, tại đây khấu tạ đại ân đại đức của lão tổ!
Chu Liễm vỗ đầu Bùi Tiền một cái, khẽ nói:
- Đồng đạo của ngươi lại xuất hiện rồi kìa, không định tới nắm tay hàn huyên tâm sự sao?
Bùi Tiền trợn trắng mắt, chẳng buồn đáp lời.
Sắc mặt Ngô Ý lãnh đạm:
- Nếu không có việc gì thì lui về miếu Tích Hương của ngươi đi.
Vị thần linh kia vội vàng đứng dậy cáo lui, hóa thành một luồng khói xanh điểm xuyết ánh vàng, lặn xuống dòng sông, thoáng cái đã biến mất tăm.
Ngô Ý mỉm cười giải thích:
- Mỗi lần ra ngoài đều gặp phải những chuyện phiền toái thế này, thật khó mà thanh tịnh được.
Trần Bình An gật đầu, tỏ ý thấu hiểu.
Ngô Ý thuận miệng hỏi:
- Trần công tử, những người đồng hành với ngài lần trước, ví như tiểu cô nương mặc áo bông đỏ mà phụ thân ta yêu thích nhất kia, sao giờ không thấy ai nữa?
Trần Bình An cười đáp:
- Tất cả đều tới Đại Tùy cầu học rồi.
Ngô Ý dường như có chút tiếc nuối.
Phụ thân nàng từng tiết lộ, thiếu niên cao lớn tên Vu Lộc kia chính là thái tử vong quốc của vương triều họ Lư đang mai danh ẩn tích. Long khí nồng đậm trên người hắn quả thực là món ngon nhất thế gian. Năm xưa chẳng rõ vì sao phụ thân lại không ra tay. Dưới mí mắt của ông, nàng không dám làm càn, thế nên cũng đành bỏ lỡ. Chẳng biết tương lai có cơ hội được đánh chén một bữa no nê hay không, biết đâu nhờ đó mà phá vỡ được cái bình cảnh Kim Đan chết tiệt kia.
Vì muốn đột phá bình cảnh, bước vào Nguyên Anh cảnh - vốn được coi là "điểm cuối đại đạo" của dòng dõi giao long ngày nay, đệ đệ nàng chẳng tiếc thân mình hóa thành giang thần sông Hàn Thực. Còn nàng lại miệt mài tu luyện bàng môn tả đạo của Đạo gia, tuy không thể nói là vô công vô dụng, nhưng tiến triển lại vô cùng chậm chạp, quả thực khiến lòng người buồn bực.
Chẳng lẽ trăm năm ngàn năm sau này, vẫn phải sống dưới cái bóng của phụ thân sao? Từng giây từng phút đều thấp thỏm bất an, sợ rằng có ngày phụ thân đói bụng, hoặc giả lúc giao tranh với kẻ khác bị trọng thương cần linh dược tẩm bổ, sẽ đem hai đứa con này ra để lấp đầy bụng đói?
Năm xưa nàng cùng đệ đệ đáng thương đi theo phụ thân, từng gặp gỡ Quốc sư Đại LyThôi Sàm, nhưng lần hội ngộ đó chẳng mấy tốt đẹp. Tú Hổ chỉ dựa vào một nghiên mực cổ, thi triển thần thông thượng cổ đã đánh tan ba trăm năm đạo hạnh của phụ thân. Sau đó, phụ thân giận lây sang hai chị em nàng, đánh đập vô cùng thê thảm.
Tuy nhiên kết cục cũng không đến nỗi tệ, phụ thân cuối cùng đã rời khỏi nước Hoàng Đình, nàng và đệ đệ cũng không còn cảm thấy như có tảng đá lớn đè nặng trong lòng. Dù sao trong suốt mấy ngàn năm đằng đẵng, đã có không biết bao nhiêu con cháu bị người cha tính tình hung tàn này nuốt chửng. Hơn nữa, phủ Tử Dương và sông Hàn Thực cũng trở thành phên dậu được triều đình Đại Ly công nhận, có quyền tự trị bên ngoài nước Hoàng Đình.
Ngô Ý đương nhiên chỉ là hóa danh. Nàng vốn là lão tổ tông của phủ Tử Dương, chân thân chính là hậu duệ giao long của nước Thục cổ đại. Nếu không phải vì phong thư phụ thân gửi đến, cho dù Trần Bình An có một võ phu cảnh giới Viễn Du làm tùy tùng, nàng cũng chẳng buồn đoái hoài. Chẳng qua là đường ai nấy đi, nước sông không phạm nước giếng. Nàng đâu đến mức phải ân cần như thế, đích thân ra nghênh đón, lại còn phải hạ mình tươi cười với một gã thanh niên?
Ngô Ý dẫn nhóm người Trần Bình An chậm rãi rảo bước trên con đường lớn ven sông. Mặt đường bằng phẳng, được lát bằng những phiến đá xanh lớn, bóng người in rõ mồn một bên trên.
Bùi Tiền tay cầm gậy leo núi, mắt dán chặt vào mặt đường lát đá xanh sáng loáng như gương, nhìn ngắm con bé đen nhẻm phản chiếu bên trong, thi thoảng lại nhe răng trợn mắt, tự mình đắc ý.
Lúc trước ở trên lâu thuyền, Ngô Ý vẫn chưa đàm đạo nhiều với Trần Bình An, nhân cơ hội này liền giới thiệu sơ lược cho cậu về nguồn gốc lai lịch của phủ Tử Dương.
Cách đối nhân xử thế của Trần Bình An chỉ có thể coi là miễn cưỡng không thất lễ, về khoản này đừng nói tới Lưu Bá Kiều của vườn Phong Lôi, ngay cả Lý Hòe cũng còn khéo léo hơn hắn.
Có lẽ vì đã mở ra Thủy phủ, luyện hóa Thủy Tự ấn, cho nên khi giẫm lên phiến đá xanh dưới chân, Trần Bình An có thể cảm nhận được từng tia tinh hoa thủy vận ẩn chứa bên trong.
Trần Bình An nhìn quanh, trong lòng hiểu rõ. Giao long chi thuộc trên thế gian dĩ nhiên sẽ tu hành ở gần nước. Cho dù là hậu duệ giao long có đại đạo căn cơ nhìn như gần núi, chỉ cần kết thành Kim Đan, vẫn phải ngoan ngoãn rời khỏi ngọn núi, vượt sông hóa giao, vào khe hóa rồng, không thể tách rời khỏi một chữ "thủy".
Chắc hẳn các đời tu sĩ của phủ Tử Dương có vắt óc suy nghĩ cũng không ra, vì sao khai sơn tổ sư lại chọn nơi này để xây dựng phủ đệ, khai chi tán diệp.
Phủ Tử Dương là tiên gia hàng đầu nước Hoàng Đình, nhưng không giống như những động phủ tiên gia khác thường tọa lạc trên đỉnh núi cao, mà lại đặt bên bờ một dòng sông thơ mộng, tầm mắt vô cùng khoáng đạt.
Dòng sông này do khe suối rừng núi hội tụ thành, mang tên sông Thiết Khoán, là thượng du của sông Bạch Hộc - đại giang lớn thứ ba ở nước Hoàng Đình, có thể coi là nguồn nước của sông Bạch Hộc. Mà sông Bạch Hộc chỉ đứng sau sông Hàn Thực và sông Ngự, cho nên có thủy thần chính thống được nước Hoàng Đình sắc phong, đúc nặn kim thân, xây dựng miếu thờ, giúp các đời hoàng đế họ Hồng nước Hoàng Đình trấn giữ tám trăm dặm thủy vận.
Nên biết tại các quốc gia trong thế giới Hạo Nhiên, việc sắc phong thần linh sông núi là chuyện vô cùng hệ trọng, liên quan mật thiết đến sơn hà xã tắc, thậm chí quyết định long tọa của hoàng đế ngồi có vững hay không. Bởi vì danh ngạch có hạn, trong đó thần linh Ngũ Nhạc thuộc về quy tắc "đến trước được trước", thường giao cho hoàng đế khai quốc lựa chọn. Bình thường đế vương quân chủ đời sau sẽ không tùy tiện thay đổi Ngũ Nhạc, bởi vì can hệ quá rộng, tổn hại quốc vận nặng nề.
Tất cả giang thần hà thần thuộc hàng chính thống, hà bá hà bà, cùng với sơn thần lớn nhỏ và thổ địa cấp thấp dưới Ngũ Nhạc, thông thường các đời hoàng đế ngự trị trên long tọa đều không thể tùy ý sắc phong. Quân chủ dù có hôn quân vô đạo đến mấy cũng không muốn đùa giỡn với chuyện này. Cho dù triều đình có đầy rẫy nịnh thần tiểu nhân, cũng không dám dung túng cho hoàng đế bệ hạ làm càn.
Mỗi bận quốc khố sung túc, tích lũy đủ tiền thần tiên, triều đình sẽ thỉnh mời một vị Quân tử của bảy mươi hai thư viện Nho gia hiện thân, đích thân tới chốn sơn thủy kia, thi triển thần thông "ngôn xuất pháp tùy", chỉ điểm giang sơn một nước. Có như vậy, triều đình mới có thể danh chính ngôn thuận sắc phong thêm một vị chính thần sơn thủy, trấn giữ quốc gia, củng cố khí vận.
Đây được xem là điềm lành của thái bình thịnh thế, văn võ bá quan đồng loạt chúc tụng, cả nước reo hò. Hoàng đế cũng long nhan đại hỷ, xuống chiếu đại xá thiên hạ, bởi lẽ trong sử sách chắc chắn sẽ lưu danh là bậc quân chủ trung hưng, minh quân một đời. Có điều, hành vi vẻ vang chốn nhân gian này lại bị các tu sĩ trên núi khịt mũi coi thường, cười nhạo là "quan tài dân chúng thêm một lớp, ghế rồng hoàng đế bồi thêm gỗ".
Tuy nhiên, trong cương vực các nước thường có cảnh tượng dâm từ lạm tự tràn lan, cấm rồi lại mọc. Lẽ nào triều đình thực sự nhu nhược, không thể nhổ cỏ tận gốc? Thực chất, trong số đó có không ít miếu thờ được triều đình ngầm thừa nhận, chỉ là không được thư viện Nho gia chấp thuận, chẳng thể mời được một vị Quân tử thốt lời vàng ngọc để sắc phong.
Vì vậy, triều đình các nước mới nhắm mắt làm ngơ, mặc kệ những ngôi miếu không chính thống nhưng hương hỏa vẫn vô cùng thịnh vượng kia. Thậm chí, có một số vương triều còn lén lút qua mặt thư viện, âm thầm dùng tiền thần tiên trợ giúp các dâm từ này, lại ngầm xúi giục văn nhân thi sĩ địa phương tới đó thắp hương bái tế, khiến bách tính lầm tưởng mà lũ lượt kéo theo.
Sông Thiết Khoán cũng có một vị Hà thần chính thống, chính là lão già có dáng vẻ hèn mọn, đến đi vội vã lúc trước. Suốt mấy trăm năm qua, vị Hà thần có kim thân được thờ phụng tại miếu Tích Hương này vẫn luôn là con rối trong tay phủ Tử Dương, bị đồng liêu cười nhạo là "đạo hữu chết bần đạo không chết, bần đạo giúp ngươi nhặt túi tiền".
Một trong những bài rèn luyện dành cho tu sĩ Hạ Ngũ Cảnh của phủ Tử Dương chính là việc Hà thần sông Thiết Khoán sẽ phái đám yêu tinh quỷ quái dưới sông đi chịu chết. Đám lâu la đáng thương kia gần như là vươn cổ cho những luyện khí sĩ mới xuất sơn chém giết, kẻ nào may mắn lắm mới giữ được một mạng.
Cứ như vậy mãi, yêu ma quỷ quái do sông Thiết Khoán thai nghén ra đã không còn đủ để chém giết. Hà thần lại phải tự mình bỏ tiền túi để gia tăng thủy vận tinh hoa. Gặp phải những năm thu hoạch không tốt, lão còn phải mang theo lễ vật đến tận cửa thăm viếng, xin các vị tiên gia của phủ Tử Dương ném một ít tiền thần tiên vào trong sông để bổ sung linh khí thủy vận, đẩy nhanh tốc độ sinh trưởng của quỷ nước và yêu quái, tránh làm trì trệ việc rèn luyện của đệ tử nội môn phủ Tử Dương.
Nghe qua có vẻ rất hạ giá, gần như có thể nói là sống dật dờ qua ngày, nhưng thực tế chẳng biết có bao nhiêu thủy thần sông ngòi của nước Hoàng Đình phải thèm muốn đỏ mắt.
Lý lẽ hết sức đơn giản, lão già kia tuy chỉ là hà thần của sông Thiết Khoán, nhưng kim thân lại kiên cố không thua gì vị thần sông Bạch Hộc đứng hàng thứ ba nước Hoàng Đình. Dựa vào đâu? Dĩ nhiên là nhờ chút canh thừa thịt cặn hàng năm rỉ ra từ kẽ răng của phủ Tử Dương, tích tiểu thành đại qua năm dài tháng đoạn, cộng thêm hương hỏa của miếu Tích Hương hun đúc nên kim thân.
Tu sĩ phủ Tử Dương xưa nay vốn thích thanh tu, không muốn người ngoài quấy rầy, rất nhiều quan to quyền quý mộ danh tìm đến đều chỉ có thể dừng chân tại miếu Tích Hương cách phủ Tử Dương hai trăm dặm. Đã dừng chân tại đó, dĩ nhiên phải thắp hương bái thần. Lại có một số mật sự không thể để người ngoài hay biết, đều cần hà thần Thiết Khoán hỗ trợ chuyển lời tới phủ Tử Dương.
Phủ Tử Dương cực kỳ am tường đạo tích lũy tài bảo, từ tu sĩ cảnh giới thứ ba cho đến cảnh giới Long Môn, mỗi lần được mời ra ngoài "du ngoạn" đều có định giá rõ ràng. Thế nhưng tu sĩ phủ Tử Dương luôn có nhãn giới cao hơn đỉnh đầu, hạng quyền quý thế tục bình thường cho dù có tiền, những vị thần tiên này cũng chưa chắc đã chịu gặp mặt. Vì vậy, họ cần miếu Tích Hương bên sông Thiết Khoán vốn có quan hệ thâm giao với phủ Tử Dương đứng ra bắc cầu dẫn lối.
Trong quá trình đó, hà thần Thiết Khoán tuyệt đối không dám tư lợi, không dám đòi hỏi dù chỉ một đồng tiền. Những tướng soái công khanh và quan to quyền quý bên ngoài chỉ dùng tiền tài hiếu kính cung phụng thần tiên phủ Tử Dương, mời người xuất sơn xử lý công chuyện. Có điều sau khi đại sự thành công, dĩ nhiên sẽ có một khoản tiền hương hỏa không liên quan gì đến phủ Tử Dương được đưa tới miếu Tích Hương.
Khi đến gần phủ Tử Dương, đập vào mắt là một quảng trường bạch ngọc rộng lớn ngay trước cổng phủ, nơi đó đã chật kín người đang cung kính nghênh đón lão tổ trở về. Phủ Tử Dương được phân chia thành nội môn và ngoại môn. Tu sĩ nội môn gồm có nhánh đệ tử đích truyền của lão tổ khai sơn Ngô Ý, cùng với các đời phủ chủ và môn sinh của họ; ngoài ra còn có các vị cung phụng cảnh giới Long Môn thâm niên, cùng những tu sĩ cảnh giới Quan Hải nắm thực quyền quản lý sự vụ.
Ngoại môn thì thành phần tương đối phức tạp, ngoài những luyện khí sĩ tư chất tầm thường, còn có tu sĩ sông núi và võ phu thuần túy đến nương nhờ, cộng thêm nô tỳ tạp dịch đời đời phục vụ cho phủ... Ngoại môn vàng thau lẫn lộn, nhân số dĩ nhiên đông hơn hẳn những luyện khí sĩ dốc lòng tu đạo.
Gần ngàn người đứng trên quảng trường, vị trí sắp xếp nghiêm ngặt theo thân phận địa vị, không ai dám sai lệch nửa phân.
Có lẽ vì sợ Trần Bình An hiểu lầm mình đang muốn thị uy, Ngô Ý mỉm cười giải thích:
- Lão phu đã hơn trăm năm không lộ diện ở phủ Tử Dương. Năm xưa ta tuyên bố với bên ngoài là chọn một động tiên phúc địa để bế quan tu hành, thực chất là vì chán ghét những chuyện nhân tình thế thái đưa đón không dứt kia, nên dứt khoát trốn đi không gặp ai cả.
Khi Ngô Ý từ con đường đá xanh bước tới rìa quảng trường bạch ngọc, mọi người đồng loạt quỳ lạy, tiếng hô "chúc mừng lão tổ xuất quan" vang rền như sấm dậy.
Những âm thanh đó rót vào tai Bùi Tiền chẳng khác nào sấm nổ, trận thế phô trương như vậy khiến đôi mắt cô bé sáng rực lên.
Ngô Ý khẽ giơ tay, khiến Bùi Tiền không khỏi tắc lưỡi kinh ngạc. Rõ ràng hơn ngàn người đang cúi đầu quỳ dưới đất, vậy mà lúc này lại như thể sau đầu mọc mắt, đồng loạt đứng dậy tắp lự.
Ngô Ý sải bước đi thẳng về phía trước. Trần Bình An cố ý lùi lại một bước, tránh làm ảnh hưởng đến phong thái của vị lão tổ tông phủ Tử Dương. Không ngờ Ngô Ý cũng dừng bước theo, dùng tâm thanh nói với Trần Bình An, trong lời nói mang theo ý cười chân thành: "Trần công tử không cần khách sáo như vậy, ngài là khách quý trăm năm khó gặp của phủ Tử Dương. Địa bàn nhỏ bé này của lão phu tuy nằm nơi hoang dã, cách xa nơi thánh hiền giáo hóa, nhưng vẫn hiểu rõ đạo đãi khách. Trần công tử cứ việc đi song hàng cùng lão phu."
Ngô Ý vốn tính cao ngạo, là vị địa tiên nổi danh ngang tàng tại nước Hoàng Đình, việc đi gặp Trần Bình An vốn là chuyện chẳng đặng đừng. Tuy nhiên, lời nói và cử chỉ của Trần Bình An đều rất mực khéo léo, lại không hề dựa dẫm vào mối thâm giao với phụ thân nàng, Tú Hổ hay Ngụy Bách mà tỏ thái độ hống hách. Điều này khiến Ngô Ý cảm thấy thoải mái hơn nhiều, bèn dùng tâm thanh nói với hắn như vậy.