Dường như nhận thấy tâm cảnh của Trần Bình An có chút xao động, Mao Tiểu Đông không gọi cậu đến thư phòng, mà chọn một đêm khuya thanh vắng khi tiếng đọc sách đã dứt, dẫn cậu đi dạo quanh thư viện.
Vừa thong thả tản bộ vừa trò chuyện, Mao Tiểu Đông vẫn luôn giữ phong thái ấy. Dù là đối nhân xử thế, hành sự hay giáo hóa môn sinh, ông đều tuân thủ một nguyên tắc bất di bất dịch. Bất luận là học trò trong viện hay tiểu sư đệ Trần Bình An, ông truyền thụ học vấn trong sách, giảng giải đạo lý của bản thân, nhưng trước hết cứ để họ lắng nghe như một lời tham khảo. Những điều ấy chưa hẳn đã phù hợp với mỗi người, nhưng ít nhất có thể giúp họ mở mang tầm mắt.
Trần Bình An cùng Mao Tiểu Đông đi ngang qua phu tử phòng treo bức họa Tam Thánh, lướt qua tàng thư lâu thỉnh thoảng lại le lói ánh nến, và cả những dãy học xá vang lên tiếng ngáy hay lời nói mớ lúc đêm khuya. Cuối cùng, hai người dừng chân trên đỉnh núi Đông Hoa, cùng phóng tầm mắt nhìn xuống cảnh đêm rực rỡ của kinh thành Đại Tùy.
Chốn phồn hoa đèn lửa huy hoàng, san sát nối đuôi nhau, dù đứng từ xa vẫn như cảm nhận được cảnh oanh ca yến hót nơi đó. Nơi bần hàn lại có ánh trăng làm bạn, quẩn quanh với chuyện củi gạo dầu muối đời thường.
Trần Bình An đột nhiên lên tiếng:
- Mao sơn chủ, vãn bối đã nghĩ thông suốt rồi. Luyện hóa năm món bản mệnh vật, gom đủ ngũ hành thuộc tính, cốt là để đắp lại cầu trường sinh. Thế nhưng vãn bối vẫn muốn rèn luyện quyền pháp cho thật tốt, dù sao luyện quyền cũng chính là luyện kiếm. Còn việc có thể nuôi dưỡng ra bản mệnh phi kiếm, trở thành một kiếm tu hay không, vãn bối tạm thời chưa tính đến. Vì vậy sắp tới, ngoại trừ một vài khiếu huyệt trọng yếu dùng để trấn giữ bản mệnh vật ngũ hành, vãn bối vẫn sẽ dốc sức tôi luyện luồng thuần túy võ phu chân khí trong cơ thể.
Mao Tiểu Đông gật đầu tán thành:
- Dự tính như vậy ta thấy cũng khả thi. Còn kết quả sau cùng ra sao, cứ tạm thời đừng hỏi đến thu hoạch, chỉ cần chuyên tâm cày bừa là được.
Trần Bình An nhẹ nhàng vâng dạ.
Mao Tiểu Đông cũng không nói hết ý tứ trong lòng. Sở dĩ ông chấp thuận hướng đi này của Trần Bình An, là bởi cậu chỉ mở ra năm tòa phủ đệ, nhường lại toàn bộ cương vực còn lại cho thuần túy võ phu chân khí, thực chất đây không hẳn là con đường cụt.
Thân người vốn là một phương tiểu thế giới, còn được gọi là động thiên phúc địa. Dưới Kim Đan cảnh, cho dù tu sĩ có mài giũa khiếu huyệt phủ đệ hoàn mỹ đến đâu, cũng chỉ nằm trong phạm trù phúc địa. Chỉ khi kết thành Kim Đan, mới có thể bước đầu lĩnh hội được sự huyền diệu của động thiên. Có điển tịch Đạo gia đã sớm tiết lộ thiên cơ, nói rõ rằng: "Động thiên trong núi, thông suốt đến trời, nối liền dãy núi, hưởng ứng từ xa, trời đất đồng lòng, hợp lại làm một."
"Kẻ kết thành Kim Đan, mới ngang hàng với ta." Sở dĩ câu nói này có thể thịnh hành thiên hạ, được hết thảy luyện khí sĩ xem là khuôn vàng thước ngọc, dĩ nhiên là có lai lịch ngọn nguồn của nó.
Mao Tiểu Đông sở dĩ chưa từng nhắc tới, là vì Trần Bình An chỉ cần tiến bước vững vàng, sớm muộn gì cũng có thể chạm tới ngưỡng cửa đó. Nếu nói ra quá sớm, bỗng nhiên họa ra một tiền đồ gấm vóc, ngược lại có thể làm dao động tâm cảnh vốn không dễ gì bình ổn của cậu.
Từ xưa đến nay, việc truyền đạo giảng giải vốn chẳng hề dễ dàng, phải cực kỳ thận trọng. Trác ngọc điêu kim, càng phải từng đao một loại bỏ tạp chất, giữ lại tinh hoa mà không làm tổn hại đến thần tủy gân cốt của nó, khó khăn biết bao, đòi hỏi người thầy phải cân nhắc kỹ lưỡng.
Nói đi cũng phải nói lại, cách Trần Bình An đối đãi với tiểu cô nương tên là Bùi Tiền kia, chẳng phải cũng tương tự như vậy sao? Chỉ là bản thân cậu tạm thời vẫn chưa nhận ra mà thôi.
Mao Tiểu Đông nhẹ giọng nói:
- Về học thuyết "nhân tính bản ác" mà tiên sinh đề xuất, những môn hạ đệ tử chúng ta năm xưa mỗi người đều có lĩnh ngộ riêng. Có người lặng lẽ đi theo tiên sinh, tự phủ định bản thân để thay đổi tâm tính và cách làm. Có người chần chừ không tiến, rơi vào trạng thái tự hoài nghi. Lại có kẻ dùng nó làm công cụ mua danh trục lợi, khoe khoang chí hướng cao xa, rêu rao rằng muốn nghịch dòng mà lên, tuyệt không thông đồng làm bậy để kế thừa văn mạch của tiên sinh.
- Đủ loại sự vật, lòng người đổi thay, văn mạch của chúng ta gần như đã đoạn tuyệt, nội bộ sớm đã là cảnh tượng hỗn loạn của muôn mặt chúng sinh. Thử nghĩ xem, văn mạch của Lễ Thánh và Á Thánh với môn sinh khắp thiên hạ, tình hình còn phức tạp đến nhường nào.
Mao Tiểu Đông khẽ vỗ vai Trần Bình An:
- Nhậm trọng nhi đạo viễn, gánh nặng mà đường xa.
Trần Bình An cười khổ đáp:
- Vai cũng chỉ có hai chiếc mà thôi.
Mao Tiểu Đông cười ha hả:
- Ta gọi đây là nhìn người gánh nặng thì không thấy mệt, đứng trên bờ xem thủy triều lại chê sóng nhỏ.
Trần Bình An hiểu ý mỉm cười, nửa câu đầu vốn là câu châm ngôn quen thuộc ở quê nhà cậu.
Đêm nay, Bùi Tiền và Lý Hòe lén lút ẩn nấp bên ngoài tiểu viện. Hai đứa đã ước hẹn từ trước, cùng nhau bịt khăn đen giả làm sát thủ, âm thầm tiến hành phi vụ "ám sát" Thôi Đông Sơn - kẻ vốn có sở thích ngủ lại nơi hành lang trúc xanh. Đọc bao nhiêu cuốn tiểu thuyết giang hồ diễn nghĩa như vậy, tuyệt đối không thể uổng phí, phải đem ra ứng dụng vào thực tế mới thỏa lòng.
Bùi Tiền hào phóng cho Lý Hòe mượn một thanh kiếm trúc.
Hai đứa đã bàn bạc kỹ lưỡng tại xá phòng của Lý Hòe, nhất trí rằng tuyệt đối không thể đi đường chính môn, mà phải vượt tường vào viện. Có như thế mới thể hiện được phong thái cao thủ và sự hiểm ác của chốn giang hồ.
Lưu Quan và Mã Liêm cũng muốn góp vui, xin làm tùy tùng cho "Công chúa điện hạ" Bùi Tiền. Chỉ tiếc là Bùi Tiền đã dùng lời lẽ đanh thép, kiên quyết khước từ. Cô bé bảo rằng bọn họ chỉ là hạng thiếu hiệp mới dấn thân vào giang hồ, học nghệ chưa tinh, chẳng những không giết được đại ma đầu mà còn uổng mạng vô ích.
Hai đứa men theo con đường nhỏ tĩnh mịch bên ngoài viện, chính là lối cũ nơi Bùi Tiền từng chống gậy vượt tường. Bùi Tiền nhanh nhẹn nhảy vọt lên đầu tường trước, sau đó chìa cây gậy leo núi vốn đã lập bao công lao hãn mã xuống cho Lý Hòe đang đứng dưới đất trợn mắt nhìn theo.
Lý Hòe leo lên đầu tường, lần này không hề xảy ra sơ suất. Bùi Tiền nhìn hắn với ánh mắt tán thưởng. Lý Hòe lập tức ưỡn ngực, bắt chước điệu bộ của ai đó mà vuốt tóc đầy đắc ý. Tuy nhiên, lúc cả hai đáp xuống đất, Bùi Tiền nhẹ nhàng êm ái như mèo, còn Lý Hòe lại gây ra tiếng động không nhỏ.
Bùi Tiền bực bội mắng khẽ:
- Lý Hòe, ngươi làm cái gì thế? Gây ra tiếng động lớn như vậy, định khua chiêng gõ trống à? Đó gọi là xông pha trận mạc, chứ không phải thâm nhập đầm rồng hang hổ để bí mật ám sát đại ma đầu. Làm lại!
Lý Hòe biết mình đuối lý, không dám cãi lại, chỉ nhỏ giọng hỏi:
- Vậy giờ chúng ta ra ngoài bằng cách nào?
Bùi Tiền trừng mắt:
- Đi cửa chính, dù sao phi vụ lần này cũng coi như thất bại rồi.
Hai đứa rời khỏi cửa viện vốn không hề cài then, một lần nữa quay lại con đường nhỏ bên ngoài tường.
Thôi Đông Sơn đang nằm nghỉ nơi hành lang không khỏi trợn trắng mắt.
Bùi Tiền tay lăm lăm gậy leo núi, thốt ra một câu mở màn:
- Ta là một kẻ giang hồ lãnh khốc vô tình.
Lý Hòe cũng học theo:
- Ta là một sát thủ không chút từ tâm, giết người không chớp mắt, gieo rắc gió tanh mưa máu khắp chốn giang hồ...