Trên trời cao treo ba vầng trăng sáng.
Đây là dị tượng tuyệt đối không thể thấy được tại Hạo Nhiên thiên hạ.
Nguyệt quang rạng ngời rọi xuống nhân gian, khiến Thập Vạn Đại Sơn tựa như được phủ lên một lớp tuyết dày. Chỉ là giữa rặng núi trùng điệp liên miên không dứt ấy lại phát ra những tiếng rào rào chấn động, âm thanh vang vọng khắp mấy trăm dặm.
Nếu có vị tiên nhân nào tiêu dao ngự phong giữa biển mây, cúi đầu nhìn xuống, hẳn sẽ thấy những khôi lỗi giáp vàng cao tựa đỉnh non bộ đang chậm rãi dời non lấp bể. Lại có một số hậu duệ hung thú viễn cổ thân dài ngàn trượng, vết thương chằng chịt khắp mình, không ngoại lệ đều bị khôi lỗi giáp vàng cầm roi dài sai bảo, nhẫn nhục chịu khó làm thân lao dịch kéo núi.
Thi thoảng có vài hậu duệ Man Hoang được nghỉ ngơi chốc lát, chúng sức cùng lực kiệt gối đầu lên đỉnh núi mà say ngủ. Trên người chúng chẳng còn chút khí thế hung hãn bẩm sinh nào, bởi đã sớm bị năm tháng khổ dịch vô tận mài mòn tất thảy.
Cảnh tượng này ở thế giới này cũng chỉ là lời đồn đại truyền miệng, tam sao thất bản, khác xa chân tướng. Bởi lẽ chẳng kẻ nào dám tự tiện bay ngang qua Thập Vạn Đại Sơn.
Trong dòng lịch sử dài đằng đẵng, từng có vài đại yêu Thượng Ngũ Cảnh không tin vào tà thuyết. Kết quả lại bị vô số khôi lỗi giáp vàng lôi tuột xuống đất, biến thành một trong những khổ dịch kia, cuối cùng hóa thành những bộ hài cốt khổng lồ vĩnh viễn nằm lại nơi thâm sơn, thậm chí chẳng thể luân hồi chuyển thế.
Trên đỉnh một ngọn núi nọ có gian nhà tranh rách nát, phía sau là vườn rau xanh tươi hiếm thấy. Bên ngoài nhà vây quanh hàng rào gỗ xiêu vẹo, một con chó gầy trơ xương nằm phủ phục nơi cửa, khẽ thở dốc.
Một lão già vóc người gầy gò đứng trên khoảng đất trống trước cửa, đối diện với rặng núi hùng vĩ, đưa tay gãi cằm, chẳng rõ đang suy tính điều chi.
Con chó gầy bỗng nhiên bật dậy, lao nhanh ra ngoài, hướng về một phía mà sủa vang dữ dội.
Một luồng cuồng phong tựa như lốc xoáy cuộn tới, xua tan mảng mây đen lớn đang che khuất vầng trăng sáng.
Lão già vẫn vẻ mặt hờ hững.
Sau khi biển mây tan tác, từng pho khôi lỗi giáp vàng quanh ngọn núi này bỗng chốc đứng dậy, tay cầm đủ loại binh khí khổng lồ tương xứng với thân hình. Trong đó không thiếu những khôi lỗi dùng hài cốt trắng hếu của hung thú viễn cổ để mài giũa thành trường thương.
Một pho khôi lỗi giáp vàng vung tay ném mạnh trường mâu xương trắng lên không trung, tiếng sấm rền vang cuồn cuộn, uy thế tựa như muốn khai thiên lập địa. Trường mâu xé toạc tầng mây, lao thẳng về phía hai bóng người nhỏ bé như hạt gạo ở nơi chân trời xa tắp.
Hai vị khách đường xa tìm đến kia đều hiện ra dưới hình hài nhân loại. Trong đó có một lão già cao lớn khoác trường bào đỏ tươi, mặt ngoài áo bào dập dềnh từng luồng sóng gợn, tựa như một biển máu đang sôi trào. Trên đó thấp thoáng hiện ra những khuôn mặt dữ tợn, gào thét muốn thoát khỏi huyết hải, nhưng rất nhanh đã bị máu tươi bao phủ, biến mất không tăm hơi.
Lão già vóc người vạm vỡ này thắt một dải đai lưng đen nhánh không rõ chất liệu, phía trên khảm nạm chi chít những mảnh vỡ trường kiếm. Bên cạnh lão là một gã vãn bối diện mạo trẻ tuổi, hai bên hông đeo hai thanh trường kiếm, sau lưng còn cõng một chiếc kiếm hạp trắng muốt như tuyết, để lộ ra chuôi của ba thanh kiếm khác.
Trông thấy trường mâu xé gió lao tới, ánh mắt người trẻ tuổi bỗng trở nên rực cháy, nhưng mục tiêu của y không phải là thanh trường mâu kia, mà là ông lão đang quay lưng về phía bọn họ trên đỉnh núi cao sừng sững.
Lão già áo bào đỏ chỉ liếc mắt một cái, thanh trường mâu mang theo uy thế ngập trời kia liền hóa thành bột mịn, tiêu tán giữa hư không. Những binh khí sắc bén khác lao tới cũng chịu chung số phận, chưa kịp áp sát đã vỡ vụn tan tành.
Lão già áo bào đỏ thoáng lộ vẻ giận dữ, không phải vì bị đợt tấn công này cản trở, mà là vì thái độ đãi khách của kẻ kia quả thực quá mức coi thường người khác, chỉ phái mấy pho khôi lỗi giáp vàng ra tay. Ít nhất cũng phải thả mấy lão bằng hữu đang bị giam cầm dưới lòng đất ra, như vậy mới coi là tạm được.
Lão cười lạnh nói:
- Lão mù, chẳng lẽ ở trên địa bàn của kẻ khác lâu ngày, ngươi đã quên mất ai mới là chủ nhân thực sự rồi sao? Chỉ dùng mấy thứ đồ chơi này để gãi ngứa cho ta thôi à?
Lão đưa tay vỗ một cái, một pho khôi lỗi giáp vàng lập tức bị trấn áp, đổ sụp xuống đất, bụi mù mịt.
Sau đó lão liên tục ra tay, mặt đất vang lên một chuỗi âm thanh đinh tai nhức óc như tiếng pháo nổ, từng pho khôi lỗi giáp vàng cao lớn như núi bị đánh cho tan xác, không còn dấu vết.
Ông lão thấp bé trên đỉnh núi chậm rãi quay đầu, "nhìn" về phía hai đại yêu đang đứng ở đỉnh cao thế gian này. Hốc mắt ông ta trống rỗng, sâu hoắm tựa như hai vực thẳm đen kịt không thấy đáy.
Ông lão thấp bé được gọi là lão mù kia vẫn thản nhiên gãi cằm.
Theo lý mà nói, nếu đều là tu sĩ Cảnh giới thứ mười ba, hoặc là Cảnh giới thứ mười bốn huyền bí chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay, khi giao tranh tại địa bàn của mình, thông thường đều sẽ chiếm giữ thế bất bại, thậm chí còn có khả năng trấn sát đối phương. Trừ phi kẻ ngoại lai mang theo những binh khí không nói đạo lý, đương nhiên những vật phẩm cấp bậc đó, dù gom góp cả mấy tòa thiên hạ lại cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Ngoài bốn thanh tiên kiếm kia, còn có tòa Bạch Ngọc Kinh, hoặc là một chuỗi phật châu, một quyển sách...
Đặc biệt là sau khi bước chân vào cảnh giới đầu tiên trong hai tầng cảnh giới đã thất truyền, nếu như nhất thời cao hứng mà tùy tiện đi tới thế giới khác làm loạn, bị đại đạo quy củ của trời đất áp chế, đó là chuyện “thiên kinh địa nghĩa”. Có điều trời cao đất dày, luôn có một vài ngoại lệ, cũng không có gì kỳ quái. Chẳng hạn như lão mù này, vốn là một kẻ từ bên ngoài tiến vào thế giới Man Hoang, vậy mà lại sống còn tiêu dao tự tại hơn cả chủ nhân nơi đây. Hay như lão mũi trâu kia ở thế giới Hạo Nhiên vậy.
Lão mù khàn giọng nói:
- Nếu đổi lại là kẻ kia đích thân tới đây thì còn tạm được, còn về phần hai người các ngươi, đã đứng cao như vậy rồi, ta sẽ không khách sáo nữa.
Người trẻ tuổi đeo năm thanh kiếm kia khẽ mỉm cười. Là một đại yêu kiếm tu Thượng Ngũ Cảnh trẻ tuổi nhất, hắn đã từng tham gia trận đại chiến long trời lở đất năm xưa, thậm chí còn thắng được một vị kiếm tiên của Kiếm Khí Trường Thành, khiến đối phương phải chấp nhận làm kẻ giữ cửa ở núi Đảo Huyền.
Hắn cảm thấy lão mù dưới chân kia tuy rằng lợi hại thật sự, nhưng cũng chưa đến mức vô pháp vô thiên, coi trời bằng vung.
Sắc mặt lão già áo bào đỏ lúc sáng lúc tối, khí tức hung lệ trên người tỏa ra gần như khiến dòng thời gian xung quanh phải ngưng trệ. Nhưng cuối cùng lão chỉ hừ lạnh một tiếng, xoay người muốn rời đi.
Đại yêu kiếm tiên trẻ tuổi với chiến công hiển hách kia thoáng chút do dự, trong tâm khảm đột nhiên vang lên một giọng nói vô cùng gấp rút:
- Đi mau!
Đột nhiên, một luồng hấp lực khổng lồ cuốn về phía hắn.
Đại yêu kiếm tu trẻ tuổi đang định nhân cơ hội này xuất kiếm để lĩnh giáo bản lĩnh của lão mù kia một chút, lại phát hiện lão già áo bào đỏ gầm lên giận dữ, tóm lấy vai hắn rồi dốc toàn lực ném mạnh về phía màn trời. Sau đó, lão vung tay áo, hóa ra một dòng sông máu cuộn trào mãnh liệt, muốn đánh gãy luồng khí cơ đang khóa chặt vào hậu bối kiếm tu kia.
Càn khôn điên đảo, khí cơ hỗn loạn.
Lão già áo bào đỏ cảm nhận được áp lực của đại đạo đè nặng lên vai đến mức nghẹt thở, sắc mặt khẽ biến, vung mạnh tay áo khiến từng dòng máu tươi hội tụ thành một hồ nước lớn. Lão nghiêm nghị quát:
- Lão mù, ngươi có tin ta lập tức san bằng Thập Vạn Đại Sơn này của ngươi không?
Lão mù ngừng gãi cằm.
Đúng lúc này, một giọng nói uy nghiêm vọng vào trong "tiểu thiên địa" rộng lớn này:
- Đủ rồi.
Lão già áo bào đỏ hậm hực thu tay, triệt hồi thần thông, huyết hà lại chảy ngược vào trong ống tay áo.
Lão mù đưa tay chộp một cái, lôi vị đại yêu kiếm tiên trẻ tuổi kia tới bên chân rồi ngồi xuống. Vị đại yêu trẻ tuổi kinh hãi nhận ra mình không thể cử động. Lão già thấp bé thò tay khoét một con mắt trong hốc mắt hắn, bỏ vào miệng nhai nhai, sau đó quay đầu "phì" một tiếng nhổ xuống đất. Con chó già gầy trơ xương lập tức chảy nước dãi, lao tới nuốt chửng lấy.