Cao thị hoàng đế của Đại Tùy cũng đích thân tham dự yến tiệc bô lão. Sứ giả Đại Ly chính là vị Lễ bộ thị lang năm xưa từng đặt chân đến quận Long Tuyền, nếu Trần Bình An có mặt ở đây, chắc chắn sẽ nhận ra ngay người quen cũ.
Trong yến tiệc, đâu đâu cũng thấy những mái đầu bạc trắng. Tống Tập Tân và Hứa Nhược ngồi hai bên vị Thị lang Đại Ly, cả hai đều dùng danh tính giả để che mắt thế gian. Trĩ Khuê thì không lộ diện trong buổi tiệc này.
Hứa Nhược vẫn vận y phục theo lối du hiệp, trường kiếm đeo ngang sau lưng. Có lẽ ngoại trừ thiếu niên Tú Hổ kia, chẳng ai hay biết Hứa Nhược vừa mới hoàn thành một đại sự kinh thiên động địa đến nhường nào.
Y đã thay mặt họ Tống Đại Ly đứng ra đàm phán với Phạm tiên sinh, chấp thuận yêu cầu của một nhánh trong Thương gia. Việc để bọn họ nửa đường tham gia vào "bữa tiệc thịnh soạn" đang quét sạch lãnh thổ một châu này, mặc sức cho bọn họ phát triển phồn vinh, là một sự nhượng bộ lớn; trong vòng ba mươi năm tới, họ Tống Đại Ly cam kết sẽ không can thiệp vào công việc của bọn họ.
Hứa Nhược nhấp rượu, tâm trí không hề đặt vào những chuyện đại thế đại sự kia, mà chỉ trăn trở làm sao để rèn giũa Đổng Thủy Tỉnh – kẻ mỗi ngày vẫn đang bận rộn bán hoành thánh – trở thành một "Nợ Đao nhân" thực thụ.
Tống Tập Tân nhìn về phía Cao thị hoàng đế, lại đưa mắt quan sát xung quanh, chỉ cảm thấy từ trên xuống dưới triều đình Đại Tùy, bầu không khí đều nhuốm màu u uất, tinh thần sa sút nặng nề.
Trĩ Khuê, hay còn gọi là Vương Chu, lúc này đang một mình ở lại trong dịch quán vắng lặng.
Một đạo sĩ trung niên dáng người cao gầy, thi triển chướng nhãn pháp để che giấu chân dung thực sự, dẫn theo hai tu sĩ núi Chân Vũ lặng lẽ tiến vào dịch quán. Bọn họ tìm thấy Trĩ Khuê đang tựa người vào lan can dưới mái hiên, lặng lẽ lắng nghe tiếng chuông gió ngân vang trong gió nhẹ.
Vị đạo sĩ trung niên thu hồi pháp thuật, để lộ chân dung tiên phong đạo cốt, tiên khí lượn lờ, đầu đội mũ đuôi cá. Chỉ cần đứng yên trong sân, trên người ông ta đã tỏa ra một loại khí tức đại đạo thâm viễn như cùng tồn tại với đất trời, dáng vẻ sừng sững tựa như một ngọn đại sơn.
Trĩ Khuê chỉ liếc mắt nhìn Kỳ Chân đạo quân của Thần Cáo tông – vị lãnh tụ của đạo thống Bảo Bình châu, rồi ngó lơ vị kiếm tu núi Chân Vũ đi cùng. Phần lớn sự chú ý của nàng đều dồn vào thanh niên có con mèo đen đậu trên vai. Người này dáng vẻ nho nhã, dung mạo khá tuấn tú, rất giống với tên ngốc ở ngõ Hạnh Hoa trong ký ức của nàng.
Sắc mặt Mã Khổ Huyền hơi nhợt nhạt, hắn đưa mắt nhìn nàng, nở nụ cười ấm áp nhưng sâu trong đáy mắt lại ẩn chứa một dục vọng chiếm hữu cuồng nhiệt.
Trĩ Khuê không mấy thiện cảm với kẻ này, nhưng cũng chẳng phải vì có thành kiến sâu nặng gì với hắn, mà chủ yếu là bởi nàng cực kỳ chán ghét bà nội của Mã Khổ Huyền. Những thói hư tật xấu mà một hạng đàn bà thôn quê nên có hay không nên có, dường như mụ già kia đều hội tụ đủ cả. Mỗi lần nàng đến giếng Thiết Tỏa gánh nước, hễ đụng mặt mụ là y như rằng phải nghe những lời chua ngoa quái gở, đâm chọc đủ điều.
Nếu không phải lúc trước bị thiết luật của động tiên Ly Châu áp chế, nàng đã có cả trăm phương ngàn kế khiến mụ già lưỡi dài kia sống không bằng chết. Sau này lão Dương đột nhiên đổi tính, lại ban cho mụ một cơ duyên lớn, biến mụ thành Hà bà của sông Long Tu trong trấn nhỏ. Trĩ Khuê đành phải tiếp tục nhẫn nhịn chờ đợi thời cơ, nhất định có ngày nàng sẽ khiến mụ già tên thật là Mã Lan Hoa kia phải nếm trải mùi vị của luyện ngục nhân gian.
Còn như đến lúc đó Mã Khổ Huyền sẽ phản ứng ra sao, nàng chẳng lẽ lại phải bận tâm? Hoàn toàn không quan tâm.
Kỳ Chân mỉm cười nói:
- Trĩ Khuê cô nương, chuyện mà Lục chưởng giáo dặn dò, bần đạo đã chu toàn xong xuôi. Hôm nay Thần Cáo tông vừa tiếp nhận một mảnh phúc địa vỡ vụn mới, bần đạo rất hoan nghênh Trĩ Khuê cô nương vào đó tìm kiếm cơ duyên, bần đạo sẵn lòng ra tay hộ đạo.
Xét đến ngọn nguồn, Kỳ Chân vốn thuộc về mạch của Đạo lão nhị. Nhưng Lục Trầm lại là một trong ba vị đại chưởng giáo, hiện đang chấp chưởng Bạch Ngọc Kinh. Kỳ Chân có thể thay Lục Trầm làm việc, dĩ nhiên là mừng rỡ khôn xiết. Có thể lọt vào pháp nhãn của Lục chưởng giáo, Kỳ Chân tin chắc rằng tương lai bước chân vào Phi Thăng cảnh sẽ không còn là hy vọng xa vời.
Lúc còn trẻ, Kỳ Chân từng nhận được một lời sấm truyền của vị cao nhân ngoại thế, đại ý là: "Tiên nhân cũng phải dùng vọng tưởng để tự an ủi". Trước cảnh giới thứ mười hai, đây dĩ nhiên là lời cát tường. Nhưng sau khi bước vào hàng ngũ Thiên quân, lời này lại gần như một lời tiên tri xui xẻo, ám chỉ tu hành đã đi đến tận cùng, chỉ còn nước ngồi chờ thọ tận mà thôi.
Mà chưởng giáo Lục Trầm lại vừa khéo là một trong số những đại nhân vật đỉnh cao của mấy tòa thế giới, vốn có sở thích nghịch thiên cải mệnh cho những kẻ thuận mắt. Nghe đồn Lục chưởng giáo thích làm bốn việc nhàn rỗi nhất, trong đó có việc điêu khắc gỗ mục.
Trong mắt Mã Khổ Huyền lúc này chỉ có Trĩ Khuê, hắn đăm đăm nhìn thiếu nữ mà mình thầm thương trộm nhớ đã lâu, mỉm cười nói:
- Không cần phiền đến Thiên quân, ta cũng có thể bảo vệ nàng.
Trĩ Khuê chẳng thèm đoái hoài tới vị Thiên quân Đạo gia kia, thậm chí còn chẳng buồn ngồi cho đoàng hoàng, dáng vẻ lười nhác nghiêng đầu nhìn Mã Khổ Huyền:
- Ngươi chính là phúc duyên mà Lục Trầm đã hứa tặng cho ta sao? Có phải sau này mọi việc đều phải nghe theo lệnh của ta không?
Năm xưa Lục Trầm bày sạp xem bói, sau khi gặp gỡ hoàng đế Đại Ly và Tống Tập Tân, y đã một mình đi tới ngõ Nê Bình tìm nàng. Y nói rằng dựa vào chút tài mọn bói toán, đã nhận được một câu "phóng quá nhất mã" (tha cho một lần) của Tống Chính Thuần rất hợp tâm ý mình. Vì vậy y có thể danh chính ngôn thuận, thuận thế thu nạp Mã Khổ Huyền vào trong túi. Lục Trầm dự định sẽ tặng Mã Khổ Huyền cho Trĩ Khuê làm quà.
Trĩ Khuê vốn chẳng quan tâm tới những lai lịch kia, ban đầu cũng không mấy để tâm, bởi nàng cảm thấy Mã Khổ Huyền cũng chẳng có bao nhiêu tác dụng. Sau này Mã Khổ Huyền danh tiếng vang dội ở núi Chân Vũ, hai lần thế như chẻ tre liên tiếp đột phá cảnh giới, nàng mới nhận thấy mặc dù Mã Khổ Huyền có lẽ không phải là một trong năm người kia, nhưng biết đâu lại ẩn chứa huyền cơ khác.
Trĩ Khuê lười suy tính nhiều, trong tay có thêm một thanh đao sắc bén dù sao cũng không phải chuyện xấu. Hiện giờ ngoại trừ Phù gia ở thành Lão Long, nàng cũng không có tay sai nào khác để tùy ý sai phái.
Mã Khổ Huyền gật đầu nói:
- Hết thảy nghe theo nàng. Nàng muốn giết ai cứ việc lên tiếng, chỉ cần không phải hạng người thuộc Thượng Ngũ Cảnh, ta bảo đảm có thể lấy thủ cấp hắn về đây. Còn về Thượng Ngũ Cảnh thì phải chờ thêm một thời gian, sau này nhất định có thể, hơn nữa sẽ không phải chờ quá lâu.
Năm xưa ở tổ trạch ngõ Hạnh Hoa, bởi vì Mã Khổ Huyền đem lòng yêu thích Trĩ Khuê mà đã bị bà nội oán trách lải nhải không ít. Chỉ riêng trong chuyện này, bà nội vốn độc sủng hắn nhất mới phản đối quyết liệt như vậy.
Trĩ Khuê hỏi:
- Vậy ngươi có thể giết Trần Bình An không?
Vị hộ đạo giả của núi Chân Vũ kia tâm thần căng thẳng, trầm giọng nói:
- Không thể.
Trĩ Khuê chỉ đăm đăm nhìn vào Mã Khổ Huyền.
Mã Khổ Huyền cười nói:
- Ở thư viện Sơn Nhai có Thánh nhân trấn giữ, ta không giết được Trần Bình An. Nhưng nàng có thể cho ta một kỳ hạn, chẳng hạn như một năm hay ba năm gì đó. Có điều nói thực lòng, nếu như lời đồn đại là chính xác, Trần Bình An bây giờ cũng không phải hạng dễ bị sát hại, trừ khi...
Trĩ Khuê "à" một tiếng, trực tiếp ngắt lời Mã Khổ Huyền:
- Vậy thì bỏ đi, xem ra ngươi cũng chẳng lợi hại bao nhiêu. Lục Trầm đúng là không mấy tử tế, tặng quà cho hậu duệ của Tạ Thiên quân, chính là gã mày dài đôn hậu kia, vừa ra tay đã là một tòa linh lung bảo tháp sánh ngang với tiên binh. Đến phiên ta thì y lại bủn xỉn như vậy.
Vị tu sĩ Binh gia núi Chân Vũ kia thầm lo Mã Khổ Huyền nghe thấy những lời này sẽ nổi trận lôi đình, chẳng ngờ khi lão dùng bí pháp quan sát tâm cảnh đối phương, lại thấy nơi đó phẳng lặng như gương, thậm chí trong mặt gương ấy còn thấp thoáng tia sáng rực rỡ tượng trưng cho niềm vui.
Mã Khổ Huyền nở nụ cười xán lạn nói:
- Vương Chu, nàng cứ chờ mà xem, sẽ có một ngày nàng nhận ra ta mới là người xuất sắc nhất. Cái gì mà tiên binh giá trị liên thành, cái gì mà thiên tài xuất chúng được trời xanh ưu ái, đến lúc đó ngoảnh đầu nhìn lại, tất thảy đều chỉ là đống sắt vụn và lũ kiến hôi mà thôi.
Trĩ Khuê lấy làm lạ hỏi:
- Ngươi thích ta ở điểm nào chứ? Ngày trước ở trấn nhỏ, ta và ngươi vốn chẳng qua lại bao nhiêu, ta nhớ không rõ lắm, có khi còn chưa từng nói với nhau câu nào.
Bị khinh nhờn và ghẻ lạnh như thế, nhưng biểu hiện của Mã Khổ Huyền lại khiến tất cả các vị lão tổ tông của núi Chân Vũ phải kinh ngạc rụng rời. Chỉ thấy hắn lần đầu tiên lộ vẻ thẹn thùng, nhưng lại không nói ra đáp án.
Trĩ Khuê bỗng bật cười, đưa tay chỉ vào Mã Khổ Huyền:
- Hôm nay chẳng phải Mã Khổ Huyền ngươi cũng là thiên chi kiêu tử, danh tiếng lừng lẫy nhất Bảo Bình châu đó sao?
Khóe miệng Mã Khổ Huyền nhếch lên, trong nháy mắt đã trở lại dáng vẻ tu sĩ bá đạo mà thế nhân vốn quen thuộc, thiên tư trác tuyệt đến mức khiến kẻ đồng lứa phải tuyệt vọng, khiến vị lão tu sĩ kia cũng cảm thấy mình đã sống hoài sống phí mấy trăm năm.
Quan trọng nhất là những lần Mã Khổ Huyền xuống núi lịch lãm, hay khi đối đầu với kẻ khác trên lôi đài núi Chân Vũ, hắn luôn sát phạt quyết đoán, tàn nhẫn máu tanh, chỉ trong chớp mắt đã định đoạt sinh tử. Hơn nữa hắn lại thích trảm thảo trừ căn, bất luận đúng sai phải trái, chưa từng nương tay với đối phương bao giờ.