Trong thư phòng im ắng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi.
Trần Bình An đang trầm tư về hai vấn đề này, theo bản năng định chạm vào hồ lô nuôi kiếm chứa rượu nếp, nhưng rất nhanh đã thu tay lại.
Thôi Đông Sơn không hề thúc giục. Ngón tay Mao Tiểu Đông khẽ vuốt ve cây thước kia.
Trần Bình An lên tiếng:
- Hiện giờ ta vẫn chưa có đáp án, muốn suy nghĩ thêm một chút.
Thôi Đông Sơn gật đầu, nở nụ cười rạng rỡ:
- Chuyện này không cần vội. Học trò chỉ tùy miệng hỏi, tiên sinh cứ tùy ý trả lời là được.
Trần Bình An đứng dậy cáo từ. Thôi Đông Sơn ở lại thư phòng, nói là muốn bàn bạc với Mao Tiểu Đông một lát về tình hình kinh thành Đại Tùy trong thời gian tới.
Khi đi tới cửa, Trần Bình An bỗng xoay người, đưa tay chỉ vào trán Thôi Đông Sơn:
- Còn không lau đi à?
Thôi Đông Sơn sực tỉnh, vội vàng đưa tay lau vết dấu đỏ kia, ngượng ngùng nói:
- Đã rời khỏi thư viện một thời gian, quan hệ với Tiểu Bảo Bình có chút xa cách. Thực ra trước kia không phải thế này, mỗi lần Tiểu Bảo Bình gặp học trò đều rất ôn hòa.
Trần Bình An khép cửa lại, tiếng bước chân trên hành lang dần dần xa khuất.
Thôi Đông Sơn rón rén đi tới cửa phòng, áp tai lên cánh cửa nghe ngóng, rồi bỗng nhiên cười lớn. Hắn đứng thẳng dậy, hai cánh tay giang ngang, bắt đầu ra sức vung vẩy, ống tay áo đung đưa như sóng lượn, vui mừng hớn hở nói:
- Không cần bị mắng, cũng chẳng lo bị đánh nữa rồi.
Mao Tiểu Đông nhìn gã thiếu niên đang cười đùa cợt nhả kia, nghi hoặc hỏi:
- Khi còn làm học trò của tiên sinh, dáng vẻ của ngươi đâu có như vậy. Lúc ở Đại Ly, nghe Tề Tĩnh Xuân kể lại cảnh tượng lần đầu gặp ngươi, hình như mỗi ngày ngươi đều rất đứng đắn, thích ra vẻ đoan chính cơ mà?
Thôi Đông Sơn nhảy vọt lên, lơ lửng giữa không trung, sau đó nghiêng người về phía trước, tư thế như đang lội nước. Hắn bắt đầu dùng kiểu bơi chó, bơi qua bơi lại trong thư phòng trang nghiêm của Mao Tiểu Đông, miệng lải nhải:
- Khi ta bị lão tú tài lừa vào cửa, đã ngoài hai mươi tuổi rồi. Nếu không nhớ nhầm, chỉ riêng việc ta lén rời khỏi quê nhà Bảo Bình châu, lặn lội tới con ngõ nhỏ của lão tú tài ở Trung Thổ Thần Châu, đã mất đến ba năm ròng.
- Trên đường đi gập ghềnh trắc trở, chịu không biết bao nhiêu khổ cực. Không ngờ sau ba năm vẫn chẳng thấy khổ tận cam lai, tu thành chính quả đâu, ngược lại còn rơi vào một cái hố lớn nhất đời. Ngày ngày tâm sự trùng trùng, bữa no bữa đói, lo lắng có ngày cả hai sẽ chết đói, tâm tính khi đó sao có thể so với ta hiện giờ được?
- Ngươi có tưởng tượng được cảnh tượng thê lương lúc ấy không? Ta và lão tú tài mỗi người xách một chiếc ghế đẩu nhỏ, bụng đói cồn cào, ngồi tựa cửa phơi nắng, bấm đốt ngón tay tính xem ngày nào Thôi gia mới gửi tiền tới. Mỗi khi thuyền bè gặp trắc trở, hai thầy trò lại đi đào giun ra bờ sông câu cá. Thế nên lão tú tài mới có câu danh ngôn kia, khiến cho lũ trâu đất trên thế gian này đều phải cảm kích khôn cùng.
- Vậy mới nói, học vấn của lão tú tài đều từ cái đói mà ra, đúng là "văn cùng nhi hậu công". Ngươi xem, sau khi lão tú tài vang danh thiên hạ, đã viết được bao nhiêu bài văn hay? Đương nhiên là có, nhưng bất luận số lượng hay ý cảnh, thảy đều không bằng thuở chưa thành danh.
- Biết sao được, sau này ông ấy quá bận rộn. Nào là tham gia Tam giáo biện luận, được Đại tế tửu Học cung thịnh tình mời mọc, rồi lại đến các Sơn chủ thư viện khóc lóc van nài ông đi truyền đạo giảng kinh. Lại còn dùng chữ bản mệnh ép nát kim thân của một vị đại sơn thần, sau đó chạy lên màn trời đấu khẩu với Đạo lão nhị, cầu xin đối phương chém chết mình. Thậm chí còn lặn xuống đáy sông dài thời gian, vớt lấy những động tiên phúc địa đã vỡ vụn.
- Những việc ấy xem như là đại sự, còn chuyện vặt vãnh thì nhiều không kể xiết. Chẳng hạn như tới tửu quán của cố nhân hàn huyên, thư từ qua lại với người ta, tranh luận trên mặt giấy. Thời gian đâu mà viết văn chương nữa?
Mao Tiểu Đông hừ lạnh một tiếng:
- Bớt ở đây khoe khoang chuyện xưa đi. Kẻ khi sư diệt tổ như ngươi, mà cũng có mặt mũi hoài niệm năm tháng tầm đạo trước kia sao?
Thôi Đông Sơn lơ lửng giữa không trung, nhàn nhã dạo quanh Mao Tiểu Đông đang ngồi ngay ngắn trên ghế:
- Tiểu Đông ngươi thật là tốt bụng, sợ ta và lão rùa già kia hợp mưu tính kế tiên sinh nhà ta, nên trong lòng luôn có điều vướng bận, muốn dùng kế "tắc bất như sơ" để giúp tiên sinh. Có điều, nền tảng học vấn của ngươi dù sao cũng hơi nông cạn.
- Nhưng ta vẫn phải cảm ơn ngươi. Thôi Đông Sơn ta hôm nay cũng không phải hạng người đọc sách khẩu Phật tâm xà, tay cầm đao bút. Vì vậy ta đã giúp ngươi giết chết tên kiếm tu cảnh giới Nguyên Anh kia mà không để kiến trúc thư viện bị tổn hại mảy may. Nếu đổi lại là ngươi trấn giữ thư viện, liệu có làm được không? Có thể giữ cho văn vận của núi Đông Hoa không bị tổn thương nặng nề sao?
Mao Tiểu Đông cười lạnh:
- Vậy ta còn phải cảm tạ phụ mẫu ngươi, năm xưa đã sinh ra một kẻ lương thiện như ngươi sao?
Thôi Đông Sơn lật người, chuyển sang tư thế bơi ngửa, phì phò nói:
- Cãi nhau thì cứ cãi, mắng người thì cứ mắng, lôi cả cha mẹ tổ tông người ta vào thì tính là bản lĩnh gì?
Mao Tiểu Đông chậc lưỡi tán thưởng:
- Sau khi Thôi Đông Sơn ngươi phản bội sư môn, một mình du ngoạn Trung Thổ Thần Châu, đã dùng những thủ đoạn nào, nói những lời dơ bẩn ra sao, trong lòng chẳng lẽ không tự hiểu lấy? Ta chẳng qua chỉ học được chút da lông của ngươi mà thôi.
Thôi Đông Sơn đáp xuống đất, cười nói:
- Tiểu Đông, ngươi đâu phải đệ tử của ta, học theo ta làm gì? Nhưng nếu ngươi chịu bỏ tiền ra học, ta cũng chẳng ngại chỉ giáo đôi phần. Bằng không ta bảo cho mà biết, kẻ đọc sách mà học lén cũng bị coi là trộm đấy.
Mao Tiểu Đông đột ngột đứng dậy, bước tới bên cửa sổ, đôi mày nhíu chặt. Thân hình lão nhoáng lên rồi biến mất, Thôi Đông Sơn cũng bám sát theo sau.
Hai người đứng trên ngọn đại thụ tại đỉnh núi Đông Hoa. Mao Tiểu Đông trầm giọng hỏi:
- Ta chỉ có thể mượn văn vận của Đại Tùy để cảm nhận mơ hồ một chút dấu vết sơ sài, rất khó vạch trần chân tướng của bọn chúng. Ngươi rốt cuộc có biết kẻ đứng sau màn là ai không? Có thể chỉ mặt gọi tên ra chăng?