Lão nho sĩ trao trả giấy thông hành cho người trẻ tuổi tên là Trần Bình An.
Vị phu tử của thư viện này có ấn tượng rất tốt về cậu.
Lão đưa mắt nhìn Trần Bình An vai đeo hòm sách, hông giắt trường kiếm, cảm thấy vô cùng thuận mắt.
Vai mang hòm sách, tay chống kiếm dài, du học vạn dặm, vốn là chuyện mà kẻ sĩ nên làm, cũng là hình ảnh đẹp đẽ nhất của bậc nho nhã.
Trần Bình An khẽ hỏi:
- Tiên sinh có biết một tiểu cô nương tên là Lý Bảo Bình không? Cô bé ấy thường mặc áo bông đỏ và váy đỏ.
Lão phu tử cười ha hả đáp:
- Thư viện chúng ta có ai mà không biết nha đầu ấy. Đừng nói là trong thư viện, e rằng con bé đã đi dạo khắp cả kinh thành Đại Tùy rồi. Ngày nào cũng tinh thần hăng hái, khiến đám già sắp đi không nổi như chúng ta thật là hâm mộ. Hôm nay nha đầu này lại trốn học chạy ra ngoài, nếu cậu tới sớm nửa canh giờ, không chừng đã đụng mặt Tiểu Bảo Bình rồi.
Trần Bình An lo lắng hỏi:
- Chỉ có mình cô bé rời khỏi thư viện thôi sao?
Lão phu tử gật đầu:
- Lần nào cũng vậy.
Thấy vẻ lo lắng trên mặt Trần Bình An, lão phu tử cười trấn an:
- Cậu cứ yên tâm, tiểu cô nương ra ngoài nhiều lần như thế nhưng chưa từng xảy ra sơ suất gì, dù sao cũng là đệ tử thư viện. Huống hồ kinh thành Đại Tùy ta xưa nay vốn thái bình, phong tục thuần hậu. Lại thêm Lễ bộ thượng thư chính là sơn chủ thư viện, thường xuyên tới Tiểu Đông Sơn này đàm đạo trà nước cùng các vị phó sơn chủ, nên chắc chắn sẽ không có chuyện gì đâu.
Bấy giờ Trần Bình An mới vơi bớt phần nào lo lắng.
Lão phu tử hỏi tiếp:
- Sao nào, lần này lặn lội tới thư viện Sơn Nhai là để tìm Tiểu Bảo Bình ư? Xem hộ tịch trên giấy thông hành, cậu cũng là người quận Long Tuyền thuộc Đại Ly, chẳng lẽ không chỉ là đồng hương mà còn là thân thích của con bé?
Trần Bình An cười đáp:
- Chỉ là đồng hương thôi, không phải thân thích. Mấy năm trước, vãn bối cùng nhóm Tiểu Bảo Bình đến kinh thành Đại Tùy, chỉ có điều lần đó vãn bối không lên núi vào thư viện.
Lão phu tử thầm cảm thấy lạ lùng. Năm xưa khi đám trẻ quận Long Tuyền vào thư viện Sơn Nhai cầu học, khởi đầu có kỵ binh tinh nhuệ hộ tống tận biên cảnh, sau đó Hoàng đế bệ hạ còn đích thân ngự giá đến thư viện, nghi thức vô cùng long trọng. Thiên tử rồng hớn hở, còn ban thưởng quà cáp cho tất cả hài đồng du học. Theo lý mà nói, thanh niên người Đại Ly tên Trần Bình An này dù không vào thư viện, lão cũng nên từng thấy mặt vài lần mới phải.
Lão phu tử hỏi:
- Cậu muốn đứng đây đợi Lý Bảo Bình trở về sao?
Trần Bình An gật đầu. Cậu hy vọng người đầu tiên mình gặp tại thư viện Sơn Nhai chính là Tiểu Bảo Bình.
Lẽ tất nhiên, cậu cũng rất muốn tương phùng cùng đám người Lý Hòe, Lâm Thủ Nhất, Vu Lộc và Tạ Tạ, đặc biệt là cậu nhóc Lý Hòe nhỏ tuổi nhất kia. Có điều, trong lòng cậu, tất thảy bọn họ đều chẳng thể sánh bằng tiểu cô nương vốn quanh năm ba mùa thu, đông, xuân đều khoác trên mình chiếc áo bông đỏ thắm, chỉ riêng mùa hạ mới thay bằng váy đỏ rực rỡ ấy.
Trần Bình An chưa bao giờ phủ nhận sự thiên vị của bản thân, bởi lẽ từ tận đáy lòng, cậu vốn thân thiết với Tiểu Bảo Bình nhất. Trên hành trình du học tới Đại Tùy năm xưa đã vậy, sau này khi một mình dấn thân đến núi Đảo Huyền, cậu cũng chỉ gửi thư riêng cho Lý Bảo Bình, rồi mới nhờ tiểu cô nương thay mặt vị "tiểu sư thúc" là mình chuyển những phong thư khác cho mấy người còn lại. Ngay cả bức họa cuộn do họa sĩ họ Phạm vẽ trên đỉnh đảo Quế Hoa, cậu cũng chỉ tặng cho một mình nàng, đám người Lý Hòe tuyệt nhiên không có phần.
Sự phân biệt thân sơ này, đám người Lâm Thủ Nhất, Vu Lộc và Tạ Tạ chắc chắn đều nhìn thấu, có điều họ cũng chẳng mấy bận lòng. Lâm Thủ Nhất vốn là khối ngọc thạch chuyên tâm tu đạo, còn Vu Lộc và Tạ Tạ lại là những nhân vật mang thân phận đặc thù của vương triều họ Lư cũ. Riêng về phần Lý Hòe, kẻ vốn chỉ giỏi "khôn nhà dại chợ", có lẽ đến tận bây giờ vẫn đinh ninh rằng cả Trần Bình An lẫn A Lương đều là những người chí thân với mình nhất.
Lão phu tử xua tay, mỉm cười khuyên nhủ:
- Ta thấy các ngươi nên vào dịch trạm của thư viện cất kỹ hành lý trước thì hơn. Mỗi lần Lý Bảo Bình lén chạy ra ngoài, dù có khởi hành từ lúc tờ mờ sáng thì cũng phải đợi đến lúc hoàng hôn buông xuống mới thấy bóng dáng trở về, chưa từng có ngoại lệ. Nếu cậu cứ đứng chôn chân nơi cổng này mà đợi, e rằng ít nhất cũng phải mất thêm ba canh giờ nữa, thật chẳng đáng chút nào.
Trần Bình An trầm ngâm giây lát, quay đầu nhìn lướt qua ba người Bùi Tiền, rồi lại phóng tầm mắt về phía cuối con đường lớn. Nếu như chỉ có một thân một mình, cậu vốn chẳng ngại gì việc đứng đây chờ đợi.
Chu Liễm từ nãy đến giờ vẫn không ngừng quan sát quần thể kiến trúc của thư viện ẩn sau sơn môn. Những lầu các ấy đều được xây dựng tựa lưng vào núi, tuy là do Công bộ Đại Tùy mới hưng công xây dựng nhưng lại vô cùng dụng tâm, toát lên một phong thái trang nhã, cổ kính thâm trầm.
Thư viện Sơn Nhai dời từ Đại Ly đến kinh thành Đại Tùy, vốn dĩ năm xưa là một trong bảy mươi hai tòa thư viện Nho gia danh giá của Hạo Nhiên thiên hạ. Đây cũng là tòa thư viện Nho gia đầu tiên mà Chu Liễm được tận mắt chiêm ngưỡng kể từ khi rời khỏi Ngẫu Hoa phúc địa.