Mọi người đều nhận ra sự khác thường của Trần Bình An. Chu Liễm và Thạch Nhu đưa mắt nhìn nhau đầy ẩn ý. Chu Liễm cười ha hả, phá vỡ bầu không khí:
— Cô nói trước thử xem.
Ánh mắt của lão thất phu lưu manh này, e rằng trăm năm sau vẫn cứ khiến người ta buồn nôn như thế. Thạch Nhu nén chặt sự khó chịu trong lòng, hạ thấp giọng:
— Ta là âm vật, vốn dĩ bị khí vận kinh thành khắc chế. Nơi công tử vừa nhìn tới, dường như có thứ gì đó khiến tâm thần ta bất an. Còn ngươi thì sao?
Chu Liễm gật đầu đáp:
— Vừa rồi thiếu gia tâm linh cảm ứng nên mới ngoảnh đầu nhìn lại. Thạch Nhu cô nương cũng theo đó mà nhìn về phía xa, ánh mắt ngẩn ngơ, thật khiến lòng người rung động.
Thạch Nhu tức giận nói:
— Đến cả Bùi Tiền còn biết đối đãi chân thành với người khác, lão già mặt dày như ngươi lại không biết sao?
Bùi Tiền cảm thấy uất ức, lẩm bẩm:
— Thạch Nhu tỷ tỷ, sao lại dùng từ "đến cả" chứ, ta đọc sách viết chữ rất chăm chỉ mà.
Thạch Nhu đành phải ném cho cô bé một ánh mắt tạ lỗi.
Bùi Tiền vung tay, lại bắt đầu tùy tiện chắp vá những đạo lý đọc được trong sách:
— Nhân phi thánh hiền, thục năng vô quá, trên đời này chẳng có ai là không thể tha thứ...
Trong lòng cô bé lập tức cảm thấy không ổn, quả nhiên giây lát sau đã kêu "oái" một tiếng rồi nhón chân lên, bị Trần Bình An xách tai kéo về phía trước.
Trần Bình An nghiêm giọng răn dạy:
— Đạo lý thánh hiền trong sách không phải thứ dễ dàng có được, hiện giờ ngươi ngay cả kiến thức nửa vời cũng chưa tới, mà đã dám mang ra khoe khoang lung tung sao?
Bùi Tiền lập tức nhận sai, vành tai nóng rát như lửa đốt.
Sau khi trải qua bao phen "thử thách gian khổ", giờ đây Bùi Tiền đã nắm bắt được phần nào mức độ thịnh nộ của sư phụ. Gõ đầu, dù có hơi nặng tay một chút thì vẫn ổn, chứng tỏ sư phụ không thực sự giận. Nhưng nếu là nhéo tai, nghĩa là sư phụ đã bắt đầu nổi giận rồi; nếu còn kéo mạnh, tình hình hẳn là vô cùng nghiêm trọng. Thế nhưng, dù bị gõ đầu hay nhéo tai, tất thảy đều không đáng sợ bằng lúc Trần Bình An tức giận mà im lặng, không nói không rằng, chẳng đánh chẳng mắng. Đó mới là điều khiến Bùi Tiền kinh hãi nhất.
Trần Bình An tìm một khách điếm náo nhiệt tọa lạc tại phường Xương Nhạc phồn hoa nhất kinh thành, nơi đây tập trung rất nhiều tiệm sách.
Song hiện giờ phòng trọ tại kinh thành nước Thanh Loan đều vô cùng khan hiếm, chỉ còn lại hai gian nằm cách xa nhau, giá cả rõ ràng là cao đến mức kinh người. Vẻ mặt gã tiểu nhị đứng quầy lộ vẻ nghênh ngang, dường như muốn nói: muốn trọ thì trọ, không trọ thì biến. Trần Bình An vẫn lấy tiền ra thuê phòng. Đương nhiên trước đó còn phải đưa cho tiểu nhị xem xét lộ dẫn, ghi danh vào sổ sách để chuẩn bị cho nha môn quan phủ kinh thành thẩm tra về sau.
Trần Bình An lấy ra mấy tờ lộ dẫn mà Thôi Đông Sơn đã chuẩn bị từ trước. Sau khi tiểu nhị xác nhận xong, thái độ lập tức xoay chuyển hẳn. Ghi chép xong xuôi, gã không chỉ cung kính dùng hai tay trả lại, mà còn ân cần xin lỗi Trần Bình An, nói rằng hôm nay khách điếm quả thật không còn phòng trống, nhưng chỉ cần có khách rời đi, gã nhất định sẽ lập tức thông báo cho Trần công tử.
Trần Bình An mỉm cười bảo không sao. Tiểu nhị nhanh chóng gọi một thiếu nữ trẻ tuổi đến, dẫn nhóm người Trần Bình An tới nơi nghỉ ngơi.
Gã tiểu nhị lại tìm đến chưởng quỹ, bẩm báo rằng có một nhóm người từ kinh thành vương triều Đại Ly xuôi nam du ngoạn đến đây.
Chưởng quỹ là một người béo tốt đến mức híp cả mắt, mặc cẩm y phú quý, đang nhàn nhã thưởng trà tại một gian phòng yên tĩnh phía bên hông. Nghe tiểu nhị nói xong, thấy gã vẫn ra vẻ ngây ngốc đứng đó chờ lệnh, lão liền tung một đạp, giận dữ mắng:
- Còn đứng đực ra đó làm gì, muốn lão tử bưng trà cho ngươi giải khát sao? Đã là đại gia từ kinh thành Đại Ly tới, còn không mau đi hầu hạ cho tốt. Mẹ kiếp, kỵ binh Đại Ly đã sắp đánh tới vương triều Chu Huỳnh rồi, lỡ như thật sự là công tử danh gia vọng tộc của Đại Ly... Bỏ đi, vẫn là lão tử tự mình đi, thằng nhóc ngươi làm việc ta không yên tâm...
Gã tiểu nhị trẻ tuổi tranh công không thành, lại còn bị ăn một đạp, trong lòng thầm oán hận. Kết quả lại bị chưởng quỹ đánh thêm một cái:
- Lão tử nhắm mắt cũng biết, nhất định là lúc đầu ngươi kiêu căng tự đại, mắt chó xem nhẹ người khác. Nếu không nể tình ngươi gọi ta một tiếng anh rể, ta đã sớm tống cổ ngươi ra đường hốt phân chó rồi.
Thanh niên dựa vào quan hệ mới được làm tiểu nhị ở khách điếm, khi trở lại quầy liền lầm bầm chửi rủa. Chị gái như hoa như ngọc của gã, gả làm tiểu thiếp cho một lão trư béo như vậy, đúng là... vô cùng may mắn. Không lo cơm áo, vàng bạc đầy mình, mỗi lần trở về nhà mẹ đẻ trong con ngõ tồi tàn đều giống như nương nương trong cung, vẻ vang rạng rỡ, nhờ vậy mà đứa em trai như gã cũng được hưởng sái chút hào quang.
Chưởng quỹ đích thân ra mặt, thu xếp cho nhóm Trần Bình An thêm một gian phòng. Thế là Bùi Tiền và Thạch Nhu ở chung một phòng. Thạch Nhu vốn dĩ thích hợp tu hành vào ban đêm, không cần ngủ nghỉ, cho nên giường đệm đều bị Bùi Tiền độc chiếm. Trần Bình An lo lắng Bùi Tiền sẽ kiêng kị thân phận âm vật và thân xác Đỗ Mậu của Thạch Nhu, bèn hỏi ý cô bé trước, nhưng Bùi Tiền lại chẳng hề để tâm. Thạch Nhu đương nhiên càng không có ý kiến, nếu phải ở chung phòng với Chu Liễm, đó mới thật sự là đầm rồng hang hổ khiến nàng phải sởn tóc gáy.
Chuyện vụn vặt trên thế gian nhiều như lông trâu, Trần Bình An đã quen lưu tâm nhiều hơn một chút. Hắn càng để tâm, người bên cạnh sẽ bớt đi rất nhiều chuyện vặt vãnh, có thể tập trung làm những việc quan trọng hơn. Từ khi hộ tống nhóm Lý Bảo Bình đến Đại Tùy du học, hắn đã luôn duy trì thói quen này.
Hai gian phòng cách nhau hơi xa, Bùi Tiền trước tiên ở lại chỗ Trần Bình An để chép sách.
Trần Bình An luyện tập Thiên Địa thế. Chu Liễm lúc rảnh rỗi cũng giữ nguyên tư thế một con vượn đứng ở góc tường.
Thực chất Chu Liễm đã là võ phu cảnh giới Viễn Du, còn Trần Bình An tuy chưa bước vào cảnh giới thứ sáu, nhưng cả hai đều hiểu rõ một điều: công phu nằm ở chỗ tích lũy hàng ngày. Quyền thế khi đi đứng, lúc lên núi xuống nước, mỗi người đều có một con đường riêng; ngay cả hơi thở khi ngồi hay lúc ngủ, Chu Liễm và Trần Bình An đều có phương thức nuôi dưỡng quyền ý của riêng mình.
Bùi Tiền dù sao tuổi tác còn nhỏ, vẫn chưa đạt tới cảnh giới này. Có điều Trần Bình An và Chu Liễm cũng phải thừa nhận, trên đời quả thực có những người thiên phú võ học vô cùng xuất chúng. Ngay cả con đường võ đạo vốn coi trọng việc tiến bước vững chắc, không có đường tắt, cũng bị Bùi Tiền đi như thể gian lận. Chẳng hạn như Trần Bình An dạy Bùi Tiền kiếm khí Thập Bát Đình, cô bé tiến triển thần tốc, ngay từ lúc ở tiệm thuốc Khôi Trần tại thành Lão Long, Trần Bình An đã cảm thấy tự thẹn không bằng.
Khi Trần Bình An thu lại Thiên Địa thế, Chu Liễm có vẻ ngứa ngáy tay chân, muốn thử sức một phen. Trần Bình An hiểu ý, bảo Bùi Tiền đã chép sách xong dùng gậy leo núi vẽ một vòng tròn dưới đất, rồi cùng Chu Liễm đứng trong vòng so tài, ai ra khỏi vòng trước là thua.
Năm xưa trên đường lớn nước Thải Y, Trần Bình An và Mã Khổ Huyền "cố nhân tương phùng", cũng đã dùng cách này để phân định thắng bại vốn ẩn chứa nhiều huyền cơ. Nếu không phải Trần Bình An biết rõ vị hộ đạo nhân của núi Chân Vũ đi theo Mã Khổ Huyền đang ẩn mình quan sát, có lẽ hai thiếu niên năm xưa ở ngõ Nê Bình và ngõ Hạnh Hoa đã trực tiếp phân định sinh tử ngay tại chỗ rồi.
Đối với gia đình Mã Khổ Huyền, kẻ sớm đã chiếm đoạt lò gốm của mình, Trần Bình An sẽ không bao giờ khách khí. Nợ cũ thù mới, sớm muộn gì cũng có ngày chân tướng phơi bày, khi đó sẽ tính toán sòng phẳng một lần cho xong.
Sau khi vẽ xong một vòng tròn lớn, Bùi Tiền không khỏi phiền muộn. Môn tiên gia pháp thuật mà Thôi Đông Sơn truyền thụ, cô bé dù cố gắng thế nào cũng chẳng thể lĩnh hội được.
Trần Bình An cùng Chu Liễm đứng trong vòng tròn rộng một trượng, lặng lẽ xuất quyền.
Chu Liễm tự nhiên là áp chế cảnh giới võ đạo xuống thấp, giống như cách Trịnh Đại Phong trước kia luyện quyền cùng bốn người bọn họ.
Sau một nén nhang, Trần Bình An bị một quyền của Chu Liễm đánh cho ngửa người ra sau, nhưng đôi chân vẫn bám rễ chặt chẽ trong vòng tròn. Ngay sau đó, Chu Liễm lại bồi thêm một cú thúc cùi chỏ vào ngực, khiến thân hình hắn đổ rạp xuống. Hai tay Trần Bình An vỗ mạnh xuống đất, khi lưng chỉ còn cách mặt đất chừng một thước, thân thể hắn đột ngột xoay tròn, vạt áo tung bay như một con quay, đôi chân vừa vặn lướt dọc theo mép vòng tròn, lách qua một bên người Chu Liễm. Thế nhưng kết quả vẫn bị Chu Liễm tung cước đá trúng ngực, bay thẳng vào tường.
Hai lòng bàn tay Trần Bình An áp chặt vào mặt tường phía sau, hóa giải toàn bộ kình lực. Nếu không, với uy lực từ cú đá của Chu Liễm, e rằng không chỉ đơn giản là đánh vỡ một bức tường. Cuối cùng, hắn nhẹ nhàng đáp xuống đất, mỉm cười nói:
- Thua rồi.
Chu Liễm cười hỏi:
- Thiếu gia có nhiều chiêu thức cổ quái như vậy, phải chăng là lén học từ trận chiến sáu mươi năm trước tại Ngẫu Hoa phúc địa? Ví như chiêu thức mà Đinh Anh năm xưa đã dùng để đoạt lấy đạo quan của lão nô?
Trần Bình An gật đầu thừa nhận:
- Võ học của Đinh Anh tuy tạp nham nhưng rất thực dụng, ta đã học hỏi được không ít.
Sau đó hai người cùng ngồi xuống. Chu Liễm rót cho Trần Bình An một chén trà, chậm rãi nói:
- Đinh Anh là kẻ có thiên phú võ học kinh người nhất mà lão nô từng thấy, lại thêm tâm cơ thâm trầm, từ sớm đã bộc lộ phong thái kiêu hùng. Trong trận huyết chiến tại Nam Uyển quốc năm đó, lão nô biết mình đã đại sự bất thành, quyền ý tích lũy cả đời vẫn không thể khiến tiếng sấm mùa xuân nổ vang.
- Khi ấy lão nô trọng thương, Đinh Anh khổ công ẩn nhẫn đến phút cuối cùng mới lộ diện. Thế nhưng nếu lúc đó lão nô thật sự muốn giết hắn, cũng chỉ như vặn gãy cổ một con gà con mà thôi. Cuối cùng lão nô quyết định tha cho hắn một mạng, còn đem đạo quan vốn là di vật của trích tiên nhân tặng cho hắn. Chẳng thể ngờ sáu mươi năm sau, hậu bối này không những không làm lão nô thất vọng, mà dã tâm thậm chí còn lớn hơn cả lão nô năm xưa.