Trên quan đạo, xe ngựa sang trọng nườm nượp qua lại, không ít kẻ phục sức kỳ dị, rực rỡ sắc màu. Bùi Tiền chẳng hiểu đạo lý thâm sâu, chỉ thấy toàn là những kẻ lắm tiền nhiều của. Nhưng nhãn quang của ba người Trần Bình An lại tinh tường hơn gã đưa hương kia nhiều... xem ra Luyện khí sĩ vân du Thanh Loan quốc, muốn lội vào vũng nước đục này thật chẳng ít chút nào.
Bùi Tiền có lẽ vẫn còn xót xa mấy đồng tiền hoa tuyết chi cho việc xin hương và viết chữ lưu niệm, nên tinh thần vẫn chưa phấn chấn lên nổi, dáng vẻ ủ rũ rầu rĩ. Đương nhiên, cũng không loại trừ khả năng cô bé đang tự ti vì nét chữ của mình là xấu nhất.
Chuyến này Chu Liễm không buông lời trêu chọc Bùi Tiền, khiến dọc đường đi yên tĩnh lạ thường, trái lại làm cho Thạch Nhu cảm thấy có chút không tự nhiên.
Theo lộ trình thông thường, bọn họ sẽ không đi ngang qua Sư Tử viên đang bị hồ ly quấy nhiễu kia. Tại ngã rẽ dẫn lối vào vườn, Trần Bình An chẳng chút do dự, chọn đi thẳng về hướng kinh thành. Hành động này khiến Thạch Nhu như trút được gánh nặng ngàn cân. Nếu chẳng may gặp phải một vị chủ nhân tùy hứng, thích lo chuyện bao đồng, nhúng tay vào mọi nỗi bất bình trên thế gian, chắc nàng chỉ còn nước khóc ròng.
Sư Tử viên là tư dinh của Liễu lão Thị lang, một danh viên nức tiếng tọa lạc tại ngoại ô phía tây nam kinh thành. Liễu gia vốn là dòng dõi thư hương, nhiều đời làm quan trong triều. Sư Tử viên được các thế hệ họ Liễu không ngừng tôn tạo, bồi đắp mà thành, chứ không phải do Liễu lão Thị lang đời này thăng quan tiến chức thần tốc rồi xây dựng một sớm một chiều. Bởi vậy, xét về hai chữ "thanh liêm", Liễu gia chẳng có điểm nào để người đời chê trách.
Từng có kẻ hiếu sự, chuyên tâm sưu tầm thơ văn các đời ca tụng phong cảnh Sư Tử viên, sau đó đóng thành tập, bản in vô cùng tinh xảo, nghe đâu tại các thư cục tiêu thụ rất chạy.
Sau khi đoàn người đi được hơn hai mươi dặm, gã đưa hương của miếu Hà Bá lại đuổi theo, dâng lên hai món đồ, nói là tâm ý của vị miếu chúc. Đó là một ống nhang bằng trúc chạm trổ tinh vi, nhìn kích thước hẳn là chứa không ít thủy hương bên trong, cùng với tập thi văn về Sư Tử viên kia.
Trần Bình An không vội nhận lấy lễ vật của miếu Hà Bá, chỉ dùng lòng bàn tay khẽ vuốt ve hồ lô nuôi kiếm bên hông.
Gã đưa hương ánh mắt chân thành, nói năng vô cùng thẳng thắn:
— Tiểu nhân biết việc này là làm khó ngài, nhưng vẫn mạo muội hy vọng Trần công tử có thể ra tay giúp đỡ Sư Tử viên một lần. Thứ nhất, con hồ ly kia vốn không hề làm hại mạng người, bảy tám nhóm thần tiên đến đó hàng yêu phục ma đều được bảo toàn tính mạng. Thứ hai, nếu Trần công tử không muốn nhúng tay, thì coi như tới Sư Tử viên dạo chơi ngắm cảnh cũng được, đến lúc đó tùy cơ ứng biến.
Chu Liễm cười nhạt, lên tiếng:
- Sao hả, ngươi định dùng hai chữ “đạo đức” để ép buộc thiếu gia nhà ta sao?
Người đàn ông kia cười khổ đáp:
- Ta nào dám được voi đòi tiên như thế, lại càng không muốn làm vậy. Chỉ là trông thấy Trần công tử, ta lại nhớ tới vị thư sinh họ Liễu kia, luôn cảm thấy hai người tính tình tương đồng, dù là bèo nước gặp nhau chắc cũng có thể đàm đạo đôi câu. Nghe nói vị họ Liễu kia vốn là phận thứ tử, chỉ vì một câu trong sách “nơi có yêu ma quấy phá, tất có thiên sư kiếm gỗ đào”, mà lặn lội đường xa, tìm đến núi Long Hổ cầu tiên vấn đạo. Kết quả đi tới nước Khánh Sơn lại gặp phải tai ương, lúc trở về chân đã tàn phế, con đường sĩ đồ cũng từ đó mà đứt đoạn.
Trần Bình An đột nhiên đưa tay nhận lấy ống nhang và thư tịch trong tay người đàn ông, gật đầu nói:
- Ta chỉ có thể đến xem thử, không hứa chắc là sẽ ra tay can thiệp.
Người đàn ông kia chắp tay cười nói:
- Như vậy là tốt rồi.
Kẻ đưa hương này theo đường cũ trở về miếu Hà Bá, cũng không có ý định dẫn đường cho Trần Bình An đến vườn Sư Tử.
Chu Liễm cười nhạo:
- Đúng là hạng buôn thúng bán mẹt, không lo kiếm tiền cho giỏi, lại cứ thích học đòi làm hiệp khách nhiệt thành, thật là lo chuyện bao đồng.
Trần Bình An mỉm cười:
- Lòng nhiệt thành vốn không phân biệt sang hèn.
Thạch Nhu mặt không cảm xúc, nhưng trong lòng lại căm ghét miếu Hà Bá kia thấu xương.
Bọn họ phải quay lại hơn một dặm đường, sau đó rẽ khỏi quan lộ, hướng về phía vườn Sư Tử.
Bùi Tiền nhỏ giọng hỏi:
- Sư phụ, lát nữa đến vườn Sư Tử kia, con có thể dán bùa chú lên trán không?
Trần Bình An gật đầu, không quên nhắc nhở:
- Đương nhiên là được, nhưng nhớ dán bùa Khêu Đèn, đừng dán bùa Bảo Tháp Trấn Yêu, nếu không e rằng sư phụ không muốn cũng phải ra tay đấy.
Bùi Tiền lớn tiếng vâng dạ.
Trần Bình An chợt hỏi:
- Đã sợ như vậy, sao không dứt khoát ngăn cản sư phụ?
Bùi Tiền ngẩn người, rồi cười rạng rỡ nói:
- Chuyện của người lớn, trẻ con không nên xen vào ạ.
Trần Bình An cười ha hả, xoa xoa đầu nhỏ của cô bé.
Chu Liễm tấm tắc khen ngợi:
- Bùi nữ hiệp quả nhiên lợi hại, công phu nịnh hót đã đạt đến cảnh giới vô địch thiên hạ rồi.
Bùi Tiền hừ lạnh một tiếng:
- Gần mực thì đen, chẳng phải đều học từ ông sao? Sư phụ có bao giờ dạy ta những thứ này đâu.
Chu Liễm hì hì cười nói:
- Vậy là ngươi đã trò giỏi hơn thầy rồi.
Bùi Tiền ra vẻ cụ non, chắp tay đáp lễ bằng hành động tương tự:
- Không dám, không dám, so với thần công nịnh hót của Chu lão tiền bối, vãn bối vẫn còn kém xa lắm.
Chu Liễm ôm quyền đáp lễ, cười nói:
- Đâu có, đâu có, quả thực là hậu sinh khả úy.
Có một già một trẻ tung hứng qua lại, chuyến đi tới vườn Sư Tử này bỗng trở nên nhàn nhã tự tại, chẳng chút ưu phiền.
Khi tới gần vườn Sư Tử nằm sâu trong khe núi, nếu không tính con suối nhỏ hẹp và lối mòn đất vàng dưới chân, thì có thể nói là bốn bề núi non vây bọc.
Trần Bình An cảm khái nói:
- Sớm biết thế này, ta nên mượn Thôi Đông Sơn một tấm lệnh bài "Thái Bình Vô Sự".
Chu Liễm tỏ vẻ nghi hoặc:
- Chẳng phải kỵ binh Đại Ly hiện giờ mới chỉ đóng quân ở miền trung Bảo Bình Châu sao? Lại còn có thư viện Quan Hồ án ngữ phía trước, chưa rõ liệu có thể thuận lợi xuôi nam hay không. Nếu không, hoàng tộc họ Tống của Đại Ly cũng chẳng cần tốn bao tâm tư tại thành Lão Long như thế, thậm chí còn phải mời cả Đỗ Mậu của Đồng Diệp tông. Hành động dẫn sói vào nhà này rất dễ khiến Bảo Bình Châu phẫn nộ. Trong lịch sử đất lành Ngẫu Hoa, có không ít thế lực phiên trấn cát cứ vì cái lợi trước mắt mà cuối cùng đánh mất cả cơ nghiệp lập quốc.
Trần Bình An giải thích:
- Thực ra không hẳn giống với lịch sử đất lành Ngẫu Hoa. Đại Ly mưu đồ cả một châu, luôn tiến bước vững chắc, mới có được thế cục như chẻ tre hiện nay... Ta không ngại tiết lộ cho ngươi một chuyện, nghe xong ngươi sẽ hiểu được bố cục sâu xa của Đại Ly. Lúc trước, sau khi Thôi Đông Sơn rời khỏi quán trọ Bách Hoa Uyển, đã có người đến bái phỏng, ngươi có biết không?
Chu Liễm gật đầu:
- Khi đó e là có chuyện cơ mật, nên lão nô đã lánh mặt trong phòng mình.
Trần Bình An xoa đầu Bùi Tiền, mỉm cười bảo:
- Ngươi hãy nói cho Chu Liễm nghe một chút về lai lịch ngọn nguồn của lệnh bài "Thái Bình Vô Sự".
Sau khi biết được công dụng của lệnh bài "Thái Bình Vô Sự", Bùi Tiền vô cùng khao khát, thầm nhủ nhất định phải tích cóp tiền bạc để tự mua cho mình một tấm.
Thuở ban đầu, lệnh bài "Thái Bình Vô Sự" vốn là binh phù của núi Chân Vũ và miếu Phong Tuyết, hai tổ đình Binh gia trấn giữ hai miền nam bắc Đông Bảo Bình Châu, dùng để hộ thân cho đệ tử Binh gia khi xuống núi rèn luyện.
Tu sĩ núi Chân Vũ xuống núi đầu quân, vương triều Đại Ly đương nhiên là lựa chọn hàng đầu. Còn Thánh nhân Binh gia Nguyễn Cung của miếu Phong Tuyết thì tiến vào động tiên Ly Châu, đảm nhận chức trách Thánh nhân trấn giữ, sau đó trực tiếp khai tông lập phái tại quận Long Tuyền. Điều này có nghĩa là từ rất lâu về trước, họ Tống Đại Ly đã âm thầm liên kết với miếu Phong Tuyết.