Thôi Đông Sơn đứng vững lại, lau nước mắt, lạch bạch chạy tới, miệng không ngừng than thở:
- Tiên sinh bôn ba vất vả, màn trời chiếu đất, lặn lội vạn dặm xa xôi, thật là cực khổ quá đi thôi. Học trò không thể hầu hạ bên cạnh, san sẻ ưu phiền cùng tiên sinh, thật là đáng chết, đáng chết quá đi mất.
Lư Bạch Tượng thầm hiểu ra, nhớ lại Trần Bình An từng nhắc đến việc mình có một đệ tử "không ký danh", hiện đang theo học tại thư viện Sơn Nhai ở Đại Tùy, rất giỏi cờ vây, nếu có dịp có thể so tài đôi chút.
Trần Bình An xoay người, ngồi lại xuống chiếc ghế dài.
Bùi Tiền vẫn còn dán lá bùa giấy vàng trên trán, nàng do dự một lát rồi quyết định nhường chỗ, chuyển sang ngồi cạnh Tùy Hữu Biên.
Thôi Đông Sơn sải bước qua ngưỡng cửa, nhưng không ngồi xuống cạnh Trần Bình An. Hắn đi thẳng vào bếp tìm bát đũa, sau đó mới ngồi cùng ghế với Lư Bạch Tượng. Vừa định gắp miếng đậu phụ ăn kèm cháo, hắn bỗng nhiên buông đũa, nức nở nói:
- Học trò đau lòng đến mức không nuốt trôi miếng nào.
Ngoại trừ Trần Bình An, những người còn lại đều đưa mắt nhìn nhau đầy vẻ ngơ ngác.
Trần Bình An đi thẳng vào vấn đề:
- Ngươi dựa theo phong thư ta gửi cho Lý Bảo Bình mà tìm đến đây sao? Nhưng ngươi đến nước Thanh Loan làm gì, dù sao ta cũng định tới thư viện Sơn Nhai tìm các ngươi. Là vì trận biện luận Phật Đạo kia?
Thôi Đông Sơn nín khóc mỉm cười:
- Mấy con gà con mổ nhau tranh ăn, có gì đáng xem đâu. Học trò chỉ sợ không cẩn thận...
Trong mắt mọi người, vị thiếu niên thần tiên có khẩu khí cực lớn kia đột nhiên tự tát mình một cái, mắng mỏ:
- Không khoác lác thì chết à?
Sau đó Trần Bình An không hỏi thêm gì nữa. Thôi Đông Sơn liền hạ đũa nhanh như gió, ăn không ít.
Ăn xong, Chu Liễm và Bùi Tiền thu dọn bát đũa. Thôi Đông Sơn hỏi lão già khòm lưng có cần giúp một tay không, Chu Liễm khách sáo từ chối. Thôi Đông Sơn "ồ" một tiếng, rồi đi theo Trần Bình An rời khỏi phòng, thong dong bước ra sân.
Lư Bạch Tượng nhìn theo bóng lưng hắn, lên tiếng hỏi:
- Sau này lúc rảnh rỗi, có thể đánh với ngươi một ván cờ không?
Thôi Đông Sơn cũng chẳng thèm ngoảnh đầu, chỉ xua tay đáp:
- Không đánh.
Đợi đến khi thiếu niên áo trắng rời khỏi tầm mắt, mọi người mới cảm thấy như trút được gánh nặng.
Chu Liễm đứng ở cửa bếp, lau khô đôi bàn tay còn dính nước, nhìn về phía Ngụy Tiện đang ngồi trên bậc thềm, cười hỏi:
- Thấy thế nào?
Ngụy Tiện hờ hững đáp:
- Kẻ có thể nhìn thấu cá dưới vực sâu.
Lư Bạch Tượng quay sang hỏi Tùy Hữu Biên:
- Ngươi thấy người này cho rằng ta không đủ tư cách đối kỳ với hắn, hay là sợ mình bêu xấu?
Tùy Hữu Biên đáp lời chẳng hề ăn nhập:
- Thân thể của hắn có chút kỳ quái.
Bùi Tiền đứng ở cửa chính ló đầu ra nhìn, tựa như muốn né tránh thiếu niên tuấn tú áo trắng phất phơ kia, chỉ sợ hắn đột ngột từ hành lang xông ra. Cô bé có vẻ rất sợ đối phương.
Chỉ trong thời gian một bữa cơm, Bùi Tiền đã xem Thôi Đông Sơn kia chẳng khác nào hồng thủy mãnh thú.
Hai người tản bộ trong ngõ nhỏ, Thôi Đông Sơn ngoan ngoãn đi theo sau Trần Bình An. Con ngõ hơi tối nằm giữa hai bức tường cao vút, dưới đất là những phiến đá xanh nhẵn bóng như gương. Tiên sinh và học trò, tựa như hai con chim sẻ trắng.
Thôi Đông Sơn rảo bước, đi song hàng với Trần Bình An, một tay chắp sau lưng, tay kia vỗ vào mặt tường, khẽ giọng nói:
- Nghe nói tiên sinh đã đoạt được một bộ Dương thần thân ngoại thân của đại tu sĩ Đỗ Mậu cảnh giới Phi Thăng? Đây là thứ tương đương với thân thể tu sĩ cảnh giới Tiên Nhân, độ kiên cố đủ để sánh ngang với võ phu cảnh giới thứ chín. Hơn nữa di hài Tiên nhân này đã sớm được Đỗ Mậu cải tạo, chẳng khác nào một động thiên phúc địa thu nhỏ. Kẻ nào có thể "tu hú chiếm tổ chim khách", người đó sẽ bước lên con đường bằng phẳng, nắm chắc phần thắng tiến vào Thượng Ngũ Cảnh.
Trần Bình An hỏi:
- Nghe nói? Ngươi nghe ai kể?
Thôi Đông Sơn mỉm cười:
- Ẩn sĩ tự có diệu kế, học trò tự có thần thông.
Trần Bình An hỏi thẳng:
- Ngươi muốn bộ di hài Tiên nhân này?
Vẻ mặt Thôi Đông Sơn đầy vẻ phức tạp, lắc đầu nói:
- Thân thể hiện giờ của học trò vốn là di hài Tiên nhân thượng cổ còn sót lại, hơn nữa còn là thân xác của một loại Giao Long đất Thục cổ xưa, xét về độ quý hiếm chỉ hơn chứ không kém bộ Dương thần này của Đỗ Mậu. Chỉ là đồ tốt giá trị liên thành, có ai nhìn thấy mà không động tâm? Nếu tiên sinh thương xót học trò, vung tay ban tặng bộ di hài Tiên nhân này, học trò nhất định sẽ cảm động đến rơi nước mắt, nguyện làm trâu làm ngựa cho tiên sinh...
Trần Bình An hỏi:
- Phải đi đâu để tìm một âm vật mạnh mẽ xứng tầm với di hài Tiên nhân kia? Anh linh từ di chỉ chiến trường cổ? Hay là quỷ soái quỷ vương nơi bãi tha ma?
Thôi Đông Sơn cười cợt nhả nói:
- Hóa ra tiên sinh cũng rất am tường đạo lý "cưu chiếm thước sào". Thế nhưng học trò có một tin không mấy tốt lành muốn thưa với tiên sinh. Tại những chiến trường cổ có vô số âm binh âm tướng lảng vảng không tan, hay chốn bãi tha ma chôn vùi mấy vạn, thậm chí mấy chục vạn oan hồn, thì những âm linh được thai nghén ra vẫn còn quá nhỏ bé. Nếu xét về tu vi, cao nhất cũng chỉ là quỷ vật Nguyên Anh, vốn chẳng thể áp chế được thân xác Tiên nhân. Chuyện này giống như bước vào chảo dầu hay thủy lao, đôi bên gặm nhấm lẫn nhau, chẳng ai có được phút giây yên ổn.