Trần Bình An bước tới bàn tiệc của tộc trưởng họ Trần, ngồi vào vị trí vốn thuộc về Trương Sơn Phong, rồi tóm tắt lại những chuyện vừa trải qua cho Từ Viễn Hà nghe. Vị du hiệp râu rậm này vốn xuất thân nơi sa trường binh lửa, đừng nói là chuyện ly biệt, ngay cả sinh tử cũng đã sớm xem nhẹ, nên không tỏ ra quá đỗi thương cảm. Trần Bình An bèn ngồi xuống cùng ông uống rượu.
Trước khi vào nhà nhập tiệc, Trần Bình An đã xách theo hai bình rượu hoa quế, một bình tặng cho tộc trưởng họ Trần, bình còn lại dùng để nhắm cùng Từ Viễn Hà. Vị tộc trưởng này cả đời chỉ quen uống rượu cao lương tự ủ, ấn tượng về rượu của ông đại khái chỉ gói gọn trong hai chữ: nồng và gắt. Tính tình ông vốn thẳng thắn, liền nhờ vị tiên sinh dạy học bên cạnh dùng nhã ngôn Bảo Bình Châu nói với Trần Bình An rằng: rượu này hẳn là đắt tiền, có điều hơi nhạt, không đủ mạnh, thiếu chút dư vị, để nữ nhân trong thôn uống thì hợp hơn.
Trần Bình An nghe vậy chỉ mỉm cười, còn Từ Viễn Hà thì suýt nữa sặc rượu mà chết. Rượu hoa quế này quý giá nhường nào, đó là tiên tửu chân chính giúp người phàm kéo dài tuổi thọ, rượu cao lương của cả thôn cộng lại e rằng cũng chẳng đổi nổi một bình nhỏ này.
Sau bữa cơm, Trần Bình An cùng Từ Viễn Hà tản bộ quanh thôn xóm tĩnh mịch, kể lại chi tiết quá trình Hỏa Long chân nhân đưa Trương Sơn Phong rời đi, sau đó trao thanh đoản đao kia cho Từ Viễn Hà.
Từ Viễn Hà đón lấy đoản đao, kinh ngạc thốt lên:
- Thuật "Rút đất thành tấc" của Luyện khí sĩ vốn thoát thai từ Cương bộ của Đạo gia. Trương Sơn Phong là đạo sĩ khác họ của núi Long Hổ, sư phụ hắn tinh thông thuật này cũng không có gì lạ, suy cho cùng vẫn là tuyệt học của bản môn. Mấu chốt là phải xem thần thông đạt đến cảnh giới nào, một bước đi được mấy chục trượng hay mấy chục dặm, đó là sự khác biệt một trời một vực. Nhưng nghe nói có thể vẽ bùa dưới chân, đưa người khác cùng rời đi, thì ta chưa từng thấy bao giờ.
Ông lại tiếp tục:
- Chuyện đó cũng đành đi, nhưng chỉ cần vẽ bùa trong lòng bàn tay Trương Sơn Phong mà có thể lấy được Chân Vũ kiếm và đoản đao từ cách xa ngàn dặm, đây rốt cuộc là pháp thuật gì?
Trần Bình An cảm thán:
- Ta cũng không rõ.
Từ Viễn Hà cười ha hả:
- Dù sao đi nữa cũng là chuyện tốt. Có điều tiểu tử này thật không phúc hậu, có một vị sư phụ thần thông quảng đại như thế mà cứ che che giấu giấu, làm ta cứ ngỡ hắn chỉ là đệ tử ngoại môn của một môn phái hạng bét nào đó ở Bắc Câu Lô Châu. Dẫu sao cái danh Thiên sư núi Long Hổ bây giờ mọc lên như nấm sau mưa, phần lớn đều là hạng lừa bịp.
- Suốt dọc đường ta vẫn luôn canh cánh trong lòng, mấy bận thăm dò, chỉ muốn xác định xem hắn có phải đã gia nhập một môn phái lừa bịp tiền tài hay không. Ngộ nhỡ thật sự bái một kẻ lừa đảo làm sư phụ, chi bằng sớm ngày quay đầu, dứt khoát đừng trở về Bắc Câu Lô Châu nữa. Cũng may vừa rồi ta không có mặt, nếu không đã kinh hãi đến rớt cả mắt rồi.
Trần Bình An nghe vậy không khỏi nở nụ cười trêu chọc.
Từ Viễn Hà thoáng chút do dự, hai người chậm rãi rảo bước dọc theo con đường lát đá xanh bên cạnh ao nước. Trần Bình An lên tiếng trước:
- Từ đại ca có lời gì cứ nói, giữa chúng ta còn cần khách sáo sao.
Từ Viễn Hà liền bộc bạch:
- Chuyến này tới nước Thanh Loan, ban đầu là Trương Sơn Phong đi cùng ta để tiễn đưa tro cốt của đồng đội, sau đó lại là ta đi cùng hắn xem thủy lục pháp hội và tế đàn giải nạn. Hôm nay Trương Sơn Phong đã theo sư phụ tới phủ Thiên Sư ở Trung Thổ Thần Châu, ta cũng cảm thấy nhớ nhà rồi.
Trần Bình An mỉm cười đáp:
- Vậy thì nên sớm ngày trở về.
Từ Viễn Hà dừng bước, đưa tay vuốt chòm râu quai nón, bùi ngùi nói:
- Lang thang bên ngoài bao nhiêu năm nay, ngoại trừ tiền lương và thư từ gửi về theo định kỳ, thật chẳng biết quê nhà giờ đã ra sao.
Trần Bình An nhẹ giọng hỏi:
- Hay là ta đi cùng huynh nhé? Nếu huynh cảm thấy bốn người Ngụy Tiện đi cùng không tiện, ta chỉ dẫn theo Bùi Tiền hộ tống huynh một chuyến, bảo nhóm Ngụy Tiện cứ tới kinh thành nước Thanh Loan du ngoạn trước là được.
Từ Viễn Hà cười vang, xua tay nói:
- Ngươi cũng chẳng phải nữ nhân như hoa như ngọc, theo ta về quê làm gì? Cứ đi theo lộ trình đã định là được, không cần vì ta mà làm rối loạn kế hoạch.
Trần Bình An cười đáp:
- Ta vốn cũng chẳng có kế hoạch gì cụ thể. Sao thế, chẳng lẽ ở quê nhà huynh có chuyện gì không thể cho người khác biết? Sợ ta nhìn thấu gốc gác của huynh sao?
Từ Viễn Hà thở dài một tiếng, ngồi xuống bên cạnh ao nước, dùng chuôi đoản đao gõ nhẹ lên phiến đá xanh, trầm ngâm nói:
- Gia cảnh nhà ta cũng coi là sung túc, miễn cưỡng có thể tính là vọng tộc một phương. Năm xưa từng có hôn ước, trước khi rời quê ta đã lén nhìn cô nương kia một lần, dung mạo rất thanh tú, thật ra ta cũng rất vừa ý. Khi đó chí khí ngất trời, cứ ngỡ chỉ cần dăm ba năm là có thể tạo dựng được danh tiếng, đến lúc đó sẽ vẻ vang về rước nàng vào cửa. Chẳng ngờ sơ sẩy một chút, đã bôn ba bên ngoài hơn mười năm rồi.