Hám Sơn?
Thiếu nữ áo đen nhíu đôi mày thanh tú, vươn tay muốn cầm lấy quyển sách cổ kia.
Nào ngờ Trần Bình An lại rụt tay, kéo quyển sách về phía sau.
Khoảnh khắc ấy, thân hình thiếu nữ áo đen chợt cứng đờ, lửa giận trong lòng bốc lên hừng hực, dường như nàng chưa từng chịu nỗi nhục nhã nào như thế.
Đường đường là Ninh Diêu, chẳng nói tới song thân đều là đại kiếm tiên trên mười hai tầng lầu, ngay cả bản thân nàng từ khi lọt lòng đã được xưng tụng là mầm non kiếm tiên đỉnh cao nhất. Cho dù đã rời nhà bôn ba nhiều năm, nàng cũng chỉ từng bại trận khi so kiếm đấu pháp, chứ chưa từng bị ai xem thường nhân cách đến vậy. Một quyển sách rách nát mà cũng cần Ninh Diêu nàng phải dùng thủ đoạn hèn hạ để dòm ngó, chiếm đoạt hay sao?
Ninh Diêu nắm chặt chuôi đao, đôi mày dài thanh thoát nhíu lại đầy vẻ khí khái.
Đôi mắt nhỏ, làn môi đỏ. Có lẽ đó là cách miêu tả về vị cô nương này.
Thực ra nếu nhìn kỹ, dung mạo Ninh Diêu vô cùng xinh đẹp, chỉ là khí chất anh tuấn quyết đoán trên người đã hoàn toàn lấn át vẻ yêu kiều diễm lệ vốn có.
Thế nhưng, câu nói tiếp theo của thiếu niên giày cỏ lại có tác dụng "hóa tầm thường thành thần kỳ", khiến thiếu nữ suýt chút nữa thì tái phát nội thương vì tức giận.
- Ninh cô nương, quyển sách này vốn lấy từ nhà Cố Xán. Dẫu tôi cảm thấy đây không phải là hành vi trộm cắp, nhưng sau này vẫn phải trả lại cho hắn. Có điều chúng ta là bằng hữu, vậy nên bất kể trong sách viết gì, hy vọng Ninh cô nương xem xong hãy giữ kín cho riêng mình là được.
Thiếu nữ hít một hơi thật sâu, vỗ bàn trợn mắt:
- Xem cái gì mà xem, ngươi tự mình xem đi, ta chẳng thèm!
Câu nói kế tiếp của Trần Bình An lại càng khiến nàng dở khóc dở cười:
- Ninh cô nương, tôi không biết chữ, cô dạy tôi nhé?
Thiếu nữ áo đen tâm niệm xoay chuyển, cất lời chế giễu:
- Ngươi không sợ ta chiếm mất phần hời sao? Ngươi nghĩ mà xem, Cố Xán rõ ràng là kẻ được tổ tiên phù hộ sâu dày, ngay cả phôi kiếm trời sinh như Lưu Tiện Dương cũng không bì kịp, trong trấn nhỏ ngàn năm qua cũng chẳng mấy ai sánh bằng. Đồ gia truyền mà hắn cẩn thận cất giấu như vậy, sao có thể là vật tầm thường? Ngươi không sợ ta thấy tiền nổi lòng tham, độc chiếm bản bí tịch vô giá này à?
Dưới ánh đèn dầu chập chờn lờ mờ, thiếu niên giày cỏ khẽ mỉm cười, cũng chẳng đưa lời giải thích.
Thiếu nữ hừ lạnh một tiếng, nhích người sang bên cạnh, ra hiệu cho thiếu niên đi giày cỏ ngồi xuống cạnh mình. Nào ngờ Trần Bình An ngồi đối diện nãy giờ vẫn bất động như phỗng. Thiếu nữ vừa bực vừa buồn cười, lên tiếng:
- Ninh Diêu ta chỉ cần một tay cũng có thể đánh gục một trăm kẻ như ngươi...
Nói đoạn, nàng bỗng bật cười:
- Chẳng lẽ sợ ta ăn thịt ngươi sao?
Trần Bình An lúc này mới rụt rè ngồi xuống cạnh thiếu nữ, lòng đầy thấp thỏm, căng thẳng khôn nguôi.
Thiếu nữ Ninh Diêu vẫn còn đắm chìm trong ý tứ của câu nói vừa rồi, càng nghĩ càng thấy thú vị, lẩm bẩm một mình:
- Một tay đánh gục một trăm tên Trần Bình An... ừm, cách ví von này có thể dùng trong rất nhiều trường hợp nha. Sau này nếu gặp kẻ nào bại dưới tay ta, ta sẽ bỏ lại một câu: "Thực lực của ngươi mới chỉ bằng ba ngàn tên Trần Bình An mà cũng dám khiêu chiến với ta?", nghe cũng oai phong đấy chứ. Còn nếu đụng độ hung thú hồng hoang hay giao long nơi đầm sâu, ta sẽ tự nhủ: "Nghiệt súc này tương đương với ba vạn tên Trần Bình An, mau chạy thôi!". Ha ha, hay, hay lắm...