Lưu Tiện Dương thoắt cái đã vác một chiếc sọt chạy về, thấy Trần Bình An đang đứng bên giếng quan sát cảnh tượng đào đất chuyển bùn. Hắn tung một cú đá vào mông Trần Bình An, khiến thiếu niên giày cỏ lảo đảo suýt chút nữa ngã sấp mặt.
Trần Bình An ngoảnh đầu lại, thấy là gã thiếu niên cao lớn thì cũng chẳng chấp nhặt. Lưu Tiện Dương đắc ý ra mặt, thản nhiên nói:
- Thành công rồi. Nguyễn sư phụ dặn ta thời gian tới phải an phận ở đây, không được chạy loạn, ban ngày đào giếng, ban đêm rèn sắt. Sau mười lăm ngày, ta sẽ chính thức trở thành đồ đệ đầu tiên của ông ấy tại trấn nhỏ này, gọi là đệ tử khai sơn gì đó.
- Ta kiếm cho ngươi cái sọt này, lát nữa cùng đi mò đá, bắt đầu từ đoạn tiệm rèn ngược lên tới cầu mái che. Nhưng nói trước, hố nước chỗ “Lưng Trâu Xanh” thì ta chịu, không giúp được đâu. Nguyễn sư phụ đã cảnh cáo, những ngày tới nếu ta dám bước qua phía bắc và phía tây cầu mái che nửa bước, ông ấy sẽ đánh gãy chân ta.
Lưu Tiện Dương vươn tay khoác vai thiếu niên giày cỏ, hạ thấp giọng nói:
- Nguyễn sư phụ bảo đồ đạc trong trấn nhỏ sẽ không bị mất, lại nói đám người ngoại lai kia tuân theo một loại quy củ rất quái đản. Họ có thể làm thương nhân mua bán sòng phẳng, có thể làm kẻ bịp bợm lừa lọc, thậm chí đóng vai ăn mày nhặt nhạnh đồng nát, nhưng tuyệt đối không làm quân trộm cắp lén lút. Ông ấy còn bảo ở nơi này ông trời không hề chợp mắt, cũng chẳng nhắm mắt bao giờ, lúc nào cũng nhìn chằm chằm vào chúng ta. Ngươi nói xem có đáng sợ không, ta nghe mà phát hoảng rồi đây.
Lưu Tiện Dương đột nhiên ra vẻ dọa dẫm:
- Này họ Trần kia, ngươi cứ việc ở lại nhà ta, nhưng lúc ta về mà thấy ngươi bán mất bộ bảo giáp gia truyền thì đừng có trách!
Trần Bình An tung một cú đấm vào ngực Lưu Tiện Dương, khiến gã thiếu niên cao lớn vội vàng buông tay, xuýt xoa hồi lâu mới lấy lại hơi, lập tức mắng:
- Cái thằng khỉ gầy nhom này, lấy đâu ra sức lực lớn như vậy chứ! Chẳng lẽ thường ngày theo lão Diêu đi bộ trăm dặm đường núi, hay vào rừng sâu đốn củi đốt than ròng rã mấy tháng trời lại giúp tăng khí lực đến thế sao?
Trần Bình An mỉm cười đáp:
- Dù sao ta vác một sọt đá vẫn có thể chạy về trấn trước ngươi.
Lưu Tiện Dương liếc xéo một cái, hừ mũi nói:
- Thế hai ta thi xem ai nín thở dưới đáy nước lâu hơn không?
Khi đã đến gần khe suối, Trần Bình An khom người xắn ống quần, thuận miệng đáp:
- Mấy trò thi thố hơi dài thế này, ta không thèm chấp.
Trước khi xuống nước, Trần Bình An hái rất nhiều cỏ xuân bên khe suối lót vào trong sọt, còn dặn dò kỹ lưỡng rằng cứ nhặt được hai mươi viên đá lại phải lót thêm một lớp cỏ. Lưu Tiện Dương nghe mà phiền đến mức muốn quẳng cái sọt sau lưng cho Trần Bình An vác. Thế nhưng cậu lại không chịu, bảo rằng nếu đổi thành mình vác sọt, dựa theo tính khí bộp chộp của Lưu Tiện Dương, nhất định hắn sẽ ném đá thẳng vào trong, như vậy cậu sẽ xót lắm.
Lưu Tiện Dương suýt chút nữa đã muốn buông xuôi tại chỗ. Suốt bao nhiêu năm qua, những viên đá xanh xanh đỏ đỏ này vốn chẳng đáng một xu, sao đến chỗ Trần Bình An lại trở nên quý giá mỏng manh như vậy? Lại còn dám chê thủ pháp của Lưu đại gia hắn không đủ nhẹ nhàng?
Nhưng cuối cùng, thiếu niên cao lớn vẫn đành bất đắc dĩ xuống nước mò đá. Trần Bình An và hắn chia ra hai bên trái phải, dự định rà soát toàn bộ suối nhỏ một lượt.
Nước suối ở đây hầu hết chỉ cao ngang đầu gối, một số chỗ sâu hơn mới tới ngang hông, thỉnh thoảng cũng có hố nước sâu quá đầu người, thường là nơi đá lớn tụ lại. Những chỗ này chính là nơi Lưu Tiện Dương thi thố tài năng. Trước tiên hắn tháo sọt đưa cho thiếu niên giày cỏ đang ngồi xổm trên tảng đá lớn, sau đó lặn một hơi xuống tận đáy, móc đá mật rắn từ trong khe hở của những tảng đá khổng lồ, thậm chí là từ trong những đống đá chồng chất tầng tầng lớp lớp.
Đương nhiên Trần Bình An cũng có thể làm được, nhưng sẽ vô cùng vất vả, hao tâm tổn sức hơn Lưu Tiện Dương rất nhiều.
Còn chưa mò đến cầu mái che thì sọt đã đầy đến bảy tám phần. Trong đó có một viên đá mật rắn màu xanh sẫm, Lưu Tiện Dương phải lặn xuống đáy một hố nước sâu tới ba lần mới lấy lên được. Viên đá lớn bằng bàn tay, điểm xuyết những đốm vàng lấm tấm, vân đá như sóng nước dập dềnh, chất đá ôn nhuận, cầm trên tay rất nặng. Khi Trần Bình An dùng ngón tay vuốt nhẹ, cảm giác như có những tia sáng nhỏ li ti lấp lánh bắn ra.
Dẫu chẳng phải kẻ tinh tường cũng biết viên đá kia không hề tầm thường.
Cuối cùng, hai thiếu niên kề vai ngồi trên một tảng đá lớn giữa khe suối. Lưu Tiện Dương chống hai tay lên mặt đá, nhìn dòng nước lững lờ trôi, chợt hỏi:
- Trần Bình An, sau này huynh có từng nghĩ đến chuyện rời khỏi trấn nhỏ không?
Trần Bình An đáp:
- Tạm thời chưa tính tới, dù sao muốn đi xa cũng phải có tiền mới được. Vả lại nếu đi rồi thì nhà cửa phải làm sao, chẳng có ai dọn dẹp giúp, ngộ nhỡ ngày nào đó bị sụp thì biết tính thế nào? Hơn nữa, mộ phần của cha mẹ ta ở bên kia cũng cần thường xuyên đến nhổ cỏ tảo mộ.