Trần Bình An dẫn theo đám người Bùi Tiền nhanh chóng tìm được người của Phạm gia tại bến thuyền đảo Quế Hoa. Nhớ lại lần trước, lão kiếm tu Kim Đan Mã Trí đánh xe, Phạm Nhị đích thân đưa tiễn, Trần Bình An đi thẳng lên đảo Quế Hoa, vì vậy chưa từng tiếp xúc với con cháu Phạm gia trấn thủ nơi bến thuyền.
Sau khi Trần Bình An tự báo danh tính, vị quản sự họ Phạm kia như nghe được tin mừng, lập tức sai người truyền tin về thành Lão Long. Không chỉ vậy, lão còn nhanh chóng điều động mấy cỗ xe ngựa trang trí thanh nhã, đích thân tiễn nhóm người Trần Bình An lên xe, thái độ cung kính đến mức khiến cậu cảm thấy có chút khó hiểu.
Là yếu hầu nối liền hai châu Bảo Bình và Đồng Diệp, sự phồn hoa của thành Lão Long còn vượt xa kinh đô của các đại vương triều, sở hữu tới hai bến thuyền tiên gia. Sáu chiếc vượt châu thuyền của ngũ đại gia tộc thành Lão Long thường neo đậu tại bến thuyền trên một hòn đảo biệt lập, cách thành chính hơn ba mươi dặm.
Năm đó khi Trần Bình An lần đầu đặt chân tới thành Lão Long, bến thuyền nằm ở phía Tây. Muốn vào thành, lữ khách phải đi qua một con đường dài ba trăm dặm khiến người ta phải tặc lưỡi kinh ngạc. Con đường ấy chính là gia sản của Tôn gia. Gia chủ Tôn Gia Thụ là một người trẻ tuổi, từng suýt chút nữa đã trở thành bằng hữu, lại cũng suýt chút nữa trở thành kẻ thù, khiến Trần Bình An đến nay mỗi khi nhớ lại vẫn khó lòng bình thản.
Trần Bình An và Bùi Tiền ngồi chung một cỗ xe ngựa. Bùi Tiền vốn ngồi lâu trên lâu thuyền được chim xanh nâng đỡ, lênh đênh giữa tầng không bấy lâu, nay cuối cùng cũng được đặt chân xuống đất bằng, lại còn là quê nhà của Trần Bình An, nên tâm trạng vô cùng phấn chấn. Cô bé vén rèm xe, tò mò quan sát cảnh tượng náo nhiệt bên ngoài.
Ở một cỗ xe khác, Lư Bạch Tượng và Tùy Hữu Biên đang trầm ngâm đối kỳ. Ngụy Tiện và Chu Liễm ngồi chung một xe, một người nhắm mắt dưỡng thần, người kia lại lật xem một cuốn sách cũ nát.
Thông qua thái độ của vị quản sự Phạm gia kia, Trần Bình An nhạy cảm nhận ra có điều gì đó khác thường, bắt đầu suy xét các manh mối. Bản thân cậu chắc chắn không phải nhân vật tầm cỡ gì, lần trước rời khỏi thành Lão Long, cậu cũng chỉ là một võ phu cảnh giới thứ tư, vừa mới đột phá bình cảnh tại từ đường Tôn gia mà thôi.
Những người quen biết tại đây chỉ đếm trên đầu ngón tay, bao gồm Phạm Nhị, Tôn Gia Thụ vốn đã mỗi người một ngả, Trịnh Đại Phong của tiệm thuốc Khôi Trần, cùng với Phù Nam Hoa – kẻ đã kết thù từ thời ở động tiên Ly Châu nhưng lại chưa từng chạm mặt tại thành Lão Long này.
Khi đó thành Lão Long đang chìm trong bầu không khí hân hoan náo nhiệt, bởi lẽ Phù thị sắp sửa nghênh đón thiên kim của Khương thị vùng Vân Lâm về làm dâu. Nói một cách chính xác, đó là tiểu thư nhà Khương thị muốn "hạ giá" vào Phù gia, mà đối tượng thông gia chính là thiếu thành chủ Phù Nam Hoa, kẻ năm xưa suýt chút nữa đã bị Trần Bình An đâm chết cùng với Thái Kim Giản.
Cách nói "hạ giá" này vô cùng thâm thúy, ngay cả Phù gia vốn giàu nứt đố đổ vách, xưng hùng một châu cũng không cảm thấy có gì bất ổn.
Phú quý hai chữ, phú chưa hẳn đã quý, nhưng quý ắt sẽ phú, mà phú lại chẳng thể sánh bằng quý. Bởi lẽ "quý" mang ý nghĩa truyền thừa nhiều đời, nội hàm thâm hậu, chỗ dựa vững chắc nằm tận trên chín tầng mây mù che phủ.
Tất nhiên, nếu giàu đến mức như Khương thị của Ngọc Khuê tông ở Đồng Diệp châu, hay thậm chí là Lưu thị ở Ngai Ngai châu, tiêu tiền còn khó hơn kiếm tiền, thì đó lại là một chuyện hoàn toàn khác.
Khương thị vùng Vân Lâm vốn là một trong những hào phiệt Trung Thổ dời đến Bảo Bình châu sớm nhất. Phủ đệ của họ tọa lạc bên bờ biển rộng phía đông nam, cửa phủ hướng ra đại dương mênh mông, con đường dẫn thẳng vào lòng biển dài hơn ba mươi dặm, cuối cùng mượn một cặp đá ngầm tự nhiên khổng lồ làm cửa khuyết. Nơi đây được ca tụng là thế trận "bao trùm Đông Hải", danh chấn khắp mấy châu.
Thuở Nho gia mới định ngôi chính thống, Lễ Thánh đích thân thiết lập lễ nghi quy củ phức tạp cho thế giới Hạo Nhiên, tổ tiên Khương thị từng có mấy vị giữ chức "đại chúc" với thân phận siêu nhiên. Trong "đại lễ xuân quan", các chức vị đại chúc, đại sử, đại tể đều thuộc về sáu vị thiên quan, trong đó đại chúc là người quản lý tất cả lời chúc tụng của đế vương quân chủ thiên hạ khi cầu khẩn thần linh ban phúc.
Khắp thành Lão Long khi ấy đều xôn xao đồn đoán, liệu của hồi môn của vị tiểu thư Khương thị kia có phải là một món "nửa tiên binh" hay không.
Thế nhưng với Trần Bình An, sự náo nhiệt này chẳng mảy may can hệ, chỉ là đề tài câu chuyện lúc uống rượu cùng Trịnh Đại Phong và Phạm Nhị mà thôi. Cậu không phải người của thành Lão Long, cũng chẳng dính dáng gì đến đại thế của một châu này, nên tâm cảnh vẫn bình lặng như mặt hồ không gợn sóng.
Dẫu cho Phù Nam Hoa có cưới được thiên kim tiểu thư cao quý thì đã sao? Tu vi cảnh giới của hắn vốn không bằng huynh trưởng Phù Đông Hải và tỷ tỷ Phù Xuân Hoa, nếu may mắn lên làm thành chủ thành Lão Long... khi đó mới khiến Trần Bình An phải bận tâm đôi chút. Bởi lẽ việc này rất có thể sẽ liên lụy đến Phạm Nhị, thậm chí là toàn bộ Phạm gia.
Vạn sự trên đời, dù nan giải đến đâu cũng có thể suy tính cân nhắc, nhưng tuyệt đối không được kinh hoàng lo sợ, bằng không sẽ tự loạn trận chân. Đạo lý này, Trần Bình An thấu hiểu hơn ai hết.
Chừng nửa canh giờ sau, xe ngựa còn chưa kịp vào thành đã chậm rãi dừng bánh. Trần Bình An khom người vén rèm, đập vào mắt là một bóng dáng quen thuộc vừa nhảy xuống xe ngựa, đang rảo bước chạy tới, ra sức vẫy tay, thần thái vẫn rạng rỡ như ánh dương quang.
Trần Bình An thở phào nhẹ nhõm, bước xuống xe, giơ cao tay đập mạnh vào lòng bàn tay người vừa tới. Người nọ chính là Phạm Nhị, nay không còn là thiếu niên môi hồng răng trắng năm nào, mà đã trở thành một vị công tử anh tuấn hiên ngang. Tuy nhiên, bất kể đi đến đâu, trên người Phạm Nhị vẫn luôn tỏa ra một luồng khí chất đặc biệt, trước sau như một.
Phạm Nhị xuýt xoa bàn tay, cười ha hả:
- Trần Bình An, có cảm nhận được uy lực từ một chưởng này của ta không? Nói ra e là sẽ dọa ngươi khiếp vía, nay ta đã là võ phu đệ tứ cảnh rồi đấy. Nhưng không sao, võ phu đệ tứ cảnh trong thiên hạ này, ngươi xếp thứ nhất, ta đứng thứ hai, thế là vẹn cả đôi đường!
Cũng là võ phu đệ tứ cảnh? Lại còn "cũng"?
Năm người bọn Bùi Tiền nối gót Trần Bình An xuống xe, nghe vậy đều không khỏi lộ vẻ kinh ngạc.
Trần Bình An nheo mắt cười đáp:
- Lợi hại, thật sự lợi hại.
Phạm Nhị đi quanh Trần Bình An một vòng, đánh mắt quan sát từ trên xuống dưới rồi tặc lưỡi:
- Sao lại không đi giày cỏ nữa rồi, làm ta suýt chút nữa không dám nhận người quen.
Hắn lại đưa tay so bì vóc dáng hai người, vẻ mặt hơi tiu nghỉu:
- Ngươi cao hơn ta nhiều quá rồi.
Phạm Nhị lén lút từ trong ống tay áo lấy ra một túi tiền căng phồng, sau đó chìa tay về phía Trần Bình An, nháy mắt đầy ẩn ý.
Theo như ước định lần trước, Trần Bình An phải tự tay chế tác một món đồ sứ tặng cho hắn. Xấu một chút cũng chẳng hề gì, chỉ cần là do chính tay Trần Bình An làm ra, để Phạm Nhị hắn có cái mang đi khoe khoang với đám bằng hữu là được.
Trần Bình An vội xua tay bảo Phạm Nhị cất kỹ túi tiền, sau đó thấp giọng nói:
- Ngươi muốn nhắc đến món đồ sứ đã hứa kia sao? Vẫn chưa làm đâu. Vào đến thành Lão Long, trước tiên ta phải sắm sửa đủ loại công cụ làm gốm, lại còn phải tìm loại đất thích hợp. Ngươi tưởng chuyện này đơn giản lắm sao?
- Được thôi, vào thành Lão Long rồi tính tiếp. Phải chuyên tâm chế tác mới mong có được cực phẩm, đến lúc đó ta sẽ giúp ngươi tìm đất.
Phạm Nhị cũng không hề thất vọng, lén lút cất kỹ túi tiền riêng của mình, bên trong toàn là ngân lượng thế tục. Quy củ Phạm gia vốn dĩ cực kỳ nghiêm khắc, trên dưới trong nhà tuy hết mực cưng chiều Phạm Nhị, nhưng tuyệt đối không cho hắn chạm vào một đồng thần tiên tiền nào.
Để có thể mời Trần Bình An một chầu rượu hoa, suốt hai năm qua Phạm Nhị đã phải tốn không ít công sức lấy lòng các bậc trưởng bối trong tộc. Dịp Tết năm ngoái, hễ là nhà nào thuộc Phạm gia, Phạm Nhị đều ghé qua chúc tết đủ cả, nhờ vậy mới tích góp được chút vốn liếng này.
Phạm Nhị đột nhiên lên tiếng:
- Lên xe nói chuyện đi, chúng ta về chỗ của ta.
Trần Bình An gật đầu đồng ý, dặn dò Bùi Tiền quay lại chiếc xe ngựa ban đầu, còn mình thì theo Phạm Nhị bước lên xe.
Sau khi hai người đã ngồi yên vị trong toa xe, Trần Bình An mới mở lời hỏi:
- Có chuyện gì phiền phức sao?
Chỉ có không gian kín đáo trong chiếc xe ngựa này mới có thể ngăn cách được những ánh mắt dòm ngó bên ngoài.
Phạm Nhị gật đầu, trầm giọng nói:
- Không lâu sau khi ngươi rời đi, thành Lão Long đã xảy ra biến cố lớn rồi.
Trần Bình An tháo bầu rượu bên hông đưa cho Phạm Nhị, ôn tồn bảo:
- Cứ thong thả mà nói, không cần vội vã.
Phạm Nhị cười rạng rỡ, đón lấy bầu rượu Khương Hồ, vừa lắc lư vừa nói:
- Ta chỉ uống một ngụm thôi, quân tử phải biết thận độc, giữ vững nguyên tắc ngay cả khi ở một mình... Ái chà, rượu này ngon thật, hương vị khác hẳn với rượu hoa quế của nhà ta, mỗi loại một vẻ mười phân vẹn mười. Vừa rồi chỉ tính là một hớp nhỏ, để ta uống thêm chút nữa, thêm chút nữa thôi...
Trần Bình An ngồi xếp bằng, mỉm cười nhìn người bằng hữu đồng trang lứa. Dẫu cho lát nữa có nghe phải tin tức xấu đến thế nào, nhưng khi thấy Phạm Nhị vẫn giữ được bản tính như xưa, đối với cậu đó đã là tin mừng nhất rồi.
Phạm Nhị nhấp "ba hớp nhỏ" rượu ngon của Đồng Diệp châu từ trong hồ lô nuôi kiếm, bấy giờ mới trả lại cho Trần Bình An, chậm rãi giải thích:
- Chắc ngươi cũng đã biết về ngũ đại gia tộc ở thành Lão Long. Nếu xét theo thực lực chân chính, vốn dĩ phải kể đến năm họ Phù, Tôn, Phương, Hầu, Đinh. Chỉ là Phạm gia chúng ta xưa nay luôn dựa dẫm vào Phù gia, mà Phù gia lại là thành chủ thành Lão Long, thế lực có thể lấy một địch bốn, cộng thêm Phạm gia sở hữu một chiếc vượt biển thuyền đảo Quế Hoa, thế nên thiên hạ mới thường gạch tên một trong ba nhà Phương, Hầu, Đinh để đưa họ Phạm vào thay thế. Còn về Tôn gia, nhờ có lão tổ Nguyên Anh tọa trấn từ đường, việc kinh doanh lại có uy tín lâu đời, nên địa vị của họ không ai có thể bàn cãi.