Khi Lưu Tiện Dương và Trần Bình An vừa bước ra khỏi ngõ Nê Bình, liền bắt gặp hai nhóm người đang đứng chờ sẵn ở hai phía tả hữu. Một bé gái đang cưỡi trên cổ lão giả vạm vỡ, còn phía bên kia là một bé trai ngạo mạn trong bộ y phục đỏ rực, đứng cạnh vị phu nhân phong thái ung dung, sang trọng.
Lúc đi ngang qua, dáng vẻ bình thản tự nhiên của Lưu Tiện Dương lọt vào tầm mắt lão giả tóc trắng, khiến lão thầm đánh giá thiếu niên này cũng có đôi phần phong độ đại tướng. Ngược lại, thiếu niên đi giày cỏ lại tỏ ra thận trọng dè dặt, cố thu mình lại nên không mấy ai để tâm.
Đợi hai người đi khuất, Lư Chính Thuần vẫn thấp thỏm lo âu đứng nguyên tại chỗ, cẩn trọng bẩm báo:
- Lưu Tiện Dương đề nghị chư vị tiên sư đưa ra một cái giá hợp lý, lần tới hắn sẽ bấm bụng nhượng lại món bảo vật gia truyền tâm đắc đó.
Vị phu nhân liếc nhìn lão giả tóc trắng của núi Chính Dương, mỉm cười hỏi:
- Ý của Viên tiền bối thế nào?
Lão giả trầm ngâm giây lát rồi trầm giọng đáp:
- Quá tam ba bận, tạm thời cứ thuận theo lời Lưu Tiện Dương, ban cho hắn một hồi phú quý kinh người là được. Núi Chính Dương ta có thể nhận thiếu niên này làm đệ tử chân truyền của sơn môn, ngoài ra ta còn cho hắn mượn một món pháp bảo trong vòng trăm năm. Còn về phần Hứa gia thành Thanh Phong các ngươi, cứ tùy nghi mà định đoạt.
Phu nhân lộ vẻ kinh ngạc:
- Thân phận đệ tử chân truyền của núi Chính Dương vốn đã vô cùng tôn quý, Viên tiền bối lại còn muốn xuất ra một món pháp bảo sao? Chẳng lẽ thiếu niên họ Lưu kia là một thiên tài tu hành mà đám "người mua sứ" đã bỏ sót năm chín tuổi?
Lão giả không đáp, chỉ mỉm cười nói với vị tiểu thư nhí trên vai:
- Trong trấn nhỏ này có rất nhiều cửa tiệm, mỗi nơi đều có lai lịch sâu xa. Nếu tiểu thư thích thì chúng ta đi dạo một vòng, biết đâu lại nhặt được món hời.
Cô bé nổi tính trẻ con, reo hò "đi thôi, đi thôi". Lão giả vốn là vị cung phụng đứng đầu núi Chính Dương cười ha hả, sải bước chạy đi, trông xa như một ngọn núi lớn đang di động.
Bé trai đứng bên cạnh bật cười:
- Núi Chính Dương thật là uy phong!
Phu nhân ra hiệu cho Lư Chính Thuần lui về trước, còn mình thì dắt con trai thong thả dạo bước trên phố, ôn tồn giảng giải đạo lý bên trong:
- Núi Chính Dương ngoại trừ sơn đạo thông thường, còn có "kiếm đạo" đặc biệt. Truyền thừa đến nay đã khai mở được sáu con đường dẫn thẳng lên đỉnh núi. Điều này đồng nghĩa với việc núi Chính Dương từng xuất hiện sáu vị Kiếm Tiên chứng đạo danh bất hư truyền.
Đứa trẻ áo gấm bĩu môi chế giễu:
- Lịch sử huy hoàng thì có tác dụng gì, cứ bám víu vào quá khứ thì sống được mấy năm? Luyện khí sĩ các phương có thể bước vào trấn nhỏ này, dù là mấy nhóm người đến sau chúng ta, thử hỏi có tổ tiên nhà ai chưa từng hiển hách?
Phu nhân dắt tay đứa bé, mỉm cười nói:
- Vậy con có biết trong vòng trăm năm trở lại đây, núi Chính Dương đã xuất hiện hai mầm non kiếm đạo sắp sửa chạm đến đỉnh cao không? Bé gái cùng tuổi với con kia chính là một trong số đó, điểm đặc biệt nhất là nàng ta có thể ra vào tự tại trên “kiếm đỉnh” nơi kiếm khí tung hoành, thậm chí thời gian trụ lại trên đó còn chẳng kém gì mấy vị lão tổ của núi Chính Dương.
Đứa bé sững sờ, lập tức dừng bước, bực bội nói:
- Nếu thân thế của nha đầu ngốc kia phi phàm như vậy, sao mẹ không nói sớm cho con biết? Nếu biết, con đã chẳng châm chọc khiêu khích nàng ta trên đường, khiến nàng ta cứ hễ gặp con là lại gây hấn. Đợi thêm mấy năm nữa, nếu con rước nàng ta về dinh, sau này thuận thế kết thành đạo lữ, chẳng phải sẽ mang lại lợi ích to lớn cho thành Thanh Phong chúng ta sao?
Phu nhân nhìn gương mặt tuấn tú còn vương nét ngây thơ đang bừng bừng tức giận, trông như một con hổ nhỏ, bà không giận mà trái lại còn bật cười: