Sau khi Chung Khôi rời khỏi dịch quán, lão đạo sĩ liền thu y vào trong một vật tựa như mộc ấn làm từ gỗ hòe già. Lão đạo sĩ bất chợt xoay người, thi triển thần thông rút đất ngàn dặm, chỉ một bước đã tới trước mặt Trần Bình An.
Trần Bình An vẫn còn đang ngẩn ngơ, chưa kịp định thần, vội vàng chắp tay hành lễ:
- Vãn bối Trần Bình An, bái kiến lão tiên sư.
Trước đó Chung Khôi giải thích về việc mình thân tử đạo tiêu một cách rất hờ hững, nhưng khi nhắc đến vị đạo nhân núi Thái Bình này, y lại chẳng hề che giấu sự thân thiết.
Lão đạo sĩ khẽ khoát tay, ra hiệu không cần đa lễ.
Trần Bình An đứng thẳng người, hỏi:
- Chẳng hay lão tiên sư quay lại đây là có điều chi chỉ giáo?
Lão đạo sĩ nhìn sâu vào mắt Trần Bình An, gật đầu tán thưởng:
- Giữ vững được bản tâm, ấy mới là bậc hào kiệt chân chính. Chẳng trách cả Hoàng Đình và Chung Khôi đều phải nhìn ngươi bằng con mắt khác.
Trần Bình An nghe mà không hiểu, nhưng cũng không gặng hỏi thêm.
Lão đạo sĩ tâm tình khá tốt, mỉm cười hỏi:
- Tự xưng là kiếm khách, vậy kiếm của ngươi đâu?
Hai thanh phi kiếm Mùng Một và Mười Lăm vừa rồi hiện thân từ hồ lô nuôi kiếm, nhưng lão đạo sĩ núi Thái Bình lại coi như không thấy.
Trần Bình An thành thật đáp:
- Trước kia vãn bối chỉ luyện quyền, vừa mới bắt đầu luyện kiếm. Thế nên lúc này tập luyện kiếm thuật đều là dùng cách cầm kiếm hư không, phần lớn vẫn là quán tưởng trong lòng.
Lão đạo sĩ lẩm bẩm:
- Sớm biết thế này, lúc trước chẳng nên so tài diễn toán với kẻ khác làm gì. Thua cuộc đã đành, lại còn bỏ lỡ cơ hội quan sát cảnh ngộ của ngươi tại Ngẫu Hoa phúc địa.
Thân hình lão cao lớn, đội mũ hoa sen – biểu tượng của một trong ba nhánh Đạo gia chính thống, khoác trên mình đạo bào trắng muốt, tóc bạc râu dài, toát ra phong thái tiên phong đạo cốt.
Trần Bình An không biết nên đáp lời ra sao, đành im lặng.
Đối diện với vị lão thần tiên có đôi mắt sáng như đuốc này, cậu thấy mình chẳng cần phải tỏ ra khôn ngoan làm gì. Mọi sự che giấu lúc này cũng chỉ giống như bà lão tô son điểm phấn, trẻ con mặc áo quan trường, chỉ tổ làm trò cười cho thiên hạ mà thôi.
Lão đạo sĩ đột nhiên đề nghị:
- Bần đạo có thể cho ngươi mượn một thanh kiếm, kỳ hạn sáu mươi năm hay trăm năm đều có thể thương lượng. Ngươi có thể dùng pháp bảo để đổi, hoặc trả bằng tiền Cốc Vũ cũng được.
Trần Bình An thoáng do dự, nhưng rồi vẫn lắc đầu:
- Đa tạ ý tốt của lão tiên sư, thực ra vãn bối đã có kiếm rồi.
Cậu hơi lộ vẻ ngượng ngùng, nói thêm:
- Huống hồ trên người vãn bối hiện giờ cũng chẳng còn đồng tiền Cốc Vũ nào.
Lão đạo sĩ sở dĩ nhất thời nảy ý, muốn cho người trẻ tuổi này mượn kiếm, một phần là vì tán thưởng ước hẹn ngàn năm vạn năm giữa hắn và Chung Khôi, phần khác cũng là vì một chút thiện niệm riêng tư sâu xa hơn. Có điều lời vừa ra khỏi miệng, lão lại thoáng hối hận.
Chuyện trên đời vẫn không nên dục tốc bất đạt.
Biến loạn tại Phù Kê tông khiến lão có chút lo âu. Còn về việc quay trở lại nơi này, là do lão nhận thấy nội tâm Trần Bình An dao động khác thường, dường như cái chết của Chung Khôi đã ảnh hưởng không nhỏ đến tâm cảnh của cậu.
Tuy nhiên, sau khi quan sát kỹ lưỡng, lão lại thấy yên lòng.
Người tu hành kiêng kỵ nhất là tâm cảnh tựa con thuyền độc mộc, lênh đênh theo sóng nước. Còn về tâm cảnh rối loạn như tơ liễu, trong mắt lão đạo sĩ lại càng không đáng nhắc tới, bởi kẻ như thế vốn dĩ không nên bước chân vào con đường tu đạo.
Tu đạo rồi, dẫu may mắn leo lên cảnh giới cao, cũng chỉ là hạng ruồi nhặng bu quanh, tranh đoạt cơ duyên, vơ vét pháp bảo, chiếm dụng linh khí. Xuống núi đi lại nhân gian, ngoài việc diễu võ dương oai, ỷ thế hiếp người, thì còn làm được việc thiện gì?
Thế nhưng, dẫu lão có chán ghét những luyện khí sĩ chỉ tu lực mà không tu tâm đến đâu, cũng chỉ có thể trông coi núi Thái Bình nhỏ bé này, giữ cho nề nếp của tông môn mình không bị nghiêng lệch.
Trần Bình An mặt dày hỏi:
- Không biết lão tiên sư có trận pháp hộ sơn không?
Lão đạo sĩ gật đầu đáp:
- Núi Thái Bình ta có hai đại trận hộ sơn. Trận pháp hạch tâm là Minh Nguyệt Kính, có thể soi thấu yêu tà thế gian, khiến chúng không nơi ẩn náu. Khoảng cách hữu hiệu xa gần ra sao, còn tùy thuộc vào tu vi cao thấp của người chủ trì. Một khi bị kính này chiếu trúng, cảnh giới sẽ bị suy giảm trong thời gian ngắn.
- Kế đến là trận pháp Tứ Kiếm Đăng Đài. Bốn thanh cổ kiếm này phỏng chế theo tiên kiếm viễn cổ, phẩm cấp đạt tới bán tiên binh, một khi kết thành kiếm trận sẽ tương đương với một thanh tiên binh thực thụ, trong nháy mắt có thể bay xa vạn dặm. Nếu không phải lão súc sinh kia đã luyện hóa mất một thanh trong số đó, lão phu đã sớm chém chết nó rồi, dẫu nó có chạy xa mấy ngàn dặm cũng vô dụng.
- Lão súc sinh kia chỉ vừa mới bước vào cảnh giới thứ mười hai, căn cơ chưa vững, lại thêm bị quy tắc của thiên địa này áp chế. Hôm nay dẫu nó may mắn thoát chết, nhưng vật bản mệnh đã bị phá hủy, chân thân lại trúng mấy kiếm, tổn thương đến tận nguyên thần, không còn gì đáng ngại nữa.
Khi nhắc đến con vượn trắng đeo kiếm kia, lão đạo sĩ bỗng chốc lộ vẻ sát khí đằng đằng. Linh khí hùng hậu trên người lão ngưng tụ thành thực thể, tỏa ra sương trắng mờ mịt như những dòng suối nhỏ lượn quanh. Chỉ đến khi lão thu liễm tâm thần, cảnh tượng kỳ dị này mới dần tan biến. Đây vốn là một trong những di chứng sau khi tu vi sụt giảm.
- Điều phiền toái là con súc sinh già kia lại đột ngột độn thổ, men theo cổ long mạch mà đào thoát, có lẽ đó là đường lui mà nó đã sớm tính toán từ trước.
Lão đạo sĩ chỉ tay lên đỉnh đầu, nói tiếp:
- Lúc trước bần đạo và súc sinh đó huyết chiến một trận, sau đó lại đánh lui một lão đại của âm phủ. Vị Thánh nhân Nho gia trấn giữ phía trên thiên mạc Đồng Diệp châu đương nhiên đã thu hết vào tầm mắt, liền đáp xuống núi Thái Bình chúng ta. Sau khi biết tin Chung Khôi đã tử tiết, ngài ấy nổi trận lôi đình, đích thân đi truy sát con vượn trắng kia, nào ngờ vẫn để nó chạy thoát.
- Bây giờ phải trông chờ vào chút nhân quả giữa Hoàng Đình và nó, xem có thể tìm ra manh mối nào không. Chỉ cần phát hiện được hành tung của nó, cho dù Hoàng Đình có phải chết trận, thì vị kia vốn là một trong bảy mươi hai Thánh nhân của Văn miếu, lần này đã có sự chuẩn bị, ra tay tất sẽ là nhất kích tất sát.
Trần Bình An định nói gì đó nhưng lại thôi.
Lão đạo sĩ mỉm cười trấn an:
- Đây chỉ là tình huống xấu nhất mà thôi. Nha đầu Hoàng Đình kia vốn có phúc duyên sâu dày, lại vừa được rèn giũa tâm tính ở Ngẫu Hoa phúc địa, lại có hai thanh cổ kiếm hộ thân, việc truy sát vượn trắng lần này không chừng lại chính là cơ duyên để con bé phá cảnh.
Trần Bình An khẽ vâng một tiếng.
Lão đạo sĩ nở nụ cười mang hàm ý sâu xa, nói:
- Sau khi bị bần đạo cưỡng ép kéo ra khỏi Ngẫu Hoa phúc địa, vốn tưởng con bé sẽ nũng nịu oán thán một phen, không ngờ nha đầu này lại chẳng hề than vãn lấy một lời. Trên đường đi, nó nhiều lần nhắc tới ngươi, nói sau này nhất định phải đến Long Tuyền của Đại Ly tìm ngươi cho bằng được.
Lão khẽ phất tay áo, lại nói:
- Thật kỳ quái, bần đạo vốn không phải hạng người giỏi khua môi múa mép, vậy mà những lời nói đêm nay e rằng đã bằng cả mấy mươi năm cộng lại rồi.
- Trở lại chuyện chính. Đại trận hộ sơn của núi Thái Bình ta vốn có nguồn gốc bất phàm, công thủ toàn diện, có thể sánh ngang với sơn môn của nhiều thượng tông chính thống tại Trung Thổ Thần Châu. Phương thức luyện hóa và vận chuyển trận pháp này bần đạo không thể truyền lại cho ngươi, bởi nó liên quan mật thiết đến khí vận của núi Thái Bình. Tuy nhiên, bần đạo còn nắm giữ một trận pháp hộ sơn khác, vốn đoạt được từ một bí cảnh động phủ của tiên nhân thượng cổ, sát lực cực kỳ kinh người, có thể bán lại cho ngươi.