Sau khi Thủy thần nương nương dứt lời, hồi lâu vẫn không nhận được câu trả lời. Nàng ngẩng đầu nhìn lại, không khỏi dở khóc dở cười, hóa ra vị tiểu phu tử kia đã ngủ say tự bao giờ, chỉ còn tiếng ngáy khe khẽ đều đặn.
Nàng thầm hiểu ý mà mỉm cười. Sự tự tại khoáng đạt này của tiểu phu tử, nhìn qua thì có vẻ không được lễ nghi cho lắm, nhưng trong mắt nàng lại chẳng hề kém cạnh hào kiệt nhân gian với khí thế “mười bước giết một người, ngàn dặm chẳng lưu dấu”.
Vị Thủy thần sông Mai này ngẫm nghĩ một hồi, muốn cõng Trần Bình An đến sương phòng trong phủ đệ nghỉ ngơi. Không ngờ Bùi Tiền lại như lâm đại địch, vội vàng che chắn bên cạnh Trần Bình An, cảnh giác hỏi:
- Cô muốn làm gì?
Thủy thần nương nương liếc mắt nói:
- Chẳng lẽ định để hắn ngủ ở đây tới khi mặt trời lên cao? Dù sao cũng phải để hắn nằm trên một chiếc giường lớn thoải mái chứ, nếu không phủ Bích Du ta còn mặt mũi nào nói đến đạo đãi khách.
Bùi Tiền “à” một tiếng, dặn dò thêm:
- Vậy cô cẩn thận một chút, đừng đánh thức cha ta.
Đồng thời, cô bé còn thận trọng buộc lại hồ lô nuôi kiếm vào bên hông Trần Bình An cho thật chắc chắn.
Nếu làm mất món bảo bối này, cho dù mình không bị Trần Bình An đánh chết, có lẽ cũng bị mắng mỏ đến chết.
Chẳng còn cách nào khác, trong lòng Trần Bình An, chỉ có cô bé là hạng người kém giá trị nhất.
Thủy thần nương nương không buồn câu nệ chuyện xưng hô với tiểu nha đầu này. Nàng dĩ nhiên nhìn ra được, Trần phu tử và tiểu cô nương này chắc chắn không có quan hệ huyết thống. Còn như vì sao một lớn một nhỏ lại kết bạn du ngoạn giang hồ, có lẽ chính là nhờ vào hai chữ duyên phận.
Duyên tụ duyên tán, duyên đến duyên đi, vốn là thứ huyền diệu không thể diễn tả bằng lời. Giống như từ tối qua đến sáng nay, ai có thể tưởng tượng được, Trần Bình An lần đầu ghé bước phủ Bích Du lại mang đến cho nàng một đại cơ duyên như vậy?
Nên biết thần linh sông núi muốn thăng cấp bậc, thường phải được triều đình sắc phong, hoàng đế hạ chỉ, dùng khí vận của một quốc gia để đổi lấy thần vị thăng cao. Ngoài ra, chỉ có thể tích lũy từng chút một, thu thập tinh hoa hương khói của đám thiện nam tín nữ và khách hành hương thành tâm trong miếu thờ. Gom góp từng đồng, từng lượng, từng cân, con đường ấy còn gian nan hơn vạn phần so với luyện khí sĩ và võ phu thuần túy.
Động tác của Thủy thần nương nương vô cùng nhẹ nhàng, nàng cõng người trẻ tuổi có tửu phẩm rất tốt này trên lưng. Hắn không hề nặng, nàng cũng không dùng thần thông “súc địa thành thốn” để trực tiếp đi tới viện nhỏ, mà chỉ lặng lẽ cõng Trần Bình An bước đi từng bước một. Đối với vị Thủy thần sông Mai vốn có tính tình nóng nảy, đây là lần đầu tiên nàng kiên nhẫn đến nhường này.
Nàng vô cùng hiếu kỳ, một người trẻ tuổi như vậy, làm sao trong bụng lại chứa đựng học vấn uyên thâm đến thế? Vì sao lại được Văn Thánh lão gia và Tề Tĩnh Xuân coi là người kế thừa văn mạch? Lúc bấy giờ, có lẽ hắn vẫn còn là một thiếu niên?
Nếu thật sự là một thiếu niên nghe đạo, vậy xuất thân phải hiển hách đến nhường nào, thiên phú phải cao thâm ra sao mới đủ? Chẳng lẽ là thần linh chuyển thế trong truyền thuyết, hạng kỳ tài "sinh nhi tri chi", vừa sinh ra đã hiểu thấu đạo lý? Nhưng ngẫm lại, nàng cảm thấy không đúng. Văn Thánh lão gia đã từng thấy qua biết bao thiên tài, chắc chắn nhãn quang của ngài sẽ không tầm thường như nàng.
Bùi Tiền đi bên cạnh Thủy thần nương nương, vẫn luôn ngẩng đầu quan sát thần sắc đối phương. Thấy vị phủ chủ này mỉm cười có chút kỳ quái, cô bé rốt cuộc không nhịn được mà hỏi:
- Không phải cô thích cha ta đấy chứ?
Thủy thần nương nương lắc đầu, ôn tồn nói:
- Không, ta không thích, cũng cảm thấy mình không xứng. Nếu nhất định phải chọn một kẻ sĩ trong thiên hạ làm phu quân để nương tựa lẫn nhau, ta đây đại khái vẫn thích vị quân tử lôi thôi kia hơn. Gả cho một người đàn ông như vậy mới có thể sống yên ổn. Còn người như Trần công tử, khó lắm.
Nếu Thủy thần nương nương thích Trần Bình An, Bùi Tiền sẽ tức giận. Nhưng khi nghe nàng nói không thích hắn, cô bé lại càng phẫn nộ hơn, buột miệng thốt lên:
- Cô bị mù rồi à!
Thủy thần nương nương quay đầu nhìn tiểu nha đầu đang tức giận, cười bảo:
- Ôi chao, chẳng lẽ nữ tử trên đời đều phải thích Trần Bình An thì mới xem là không mù sao?
Bùi Tiền hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt kiêu ngạo như muốn nói: "Ngươi đúng là kiến thức hạn hẹp, ta chẳng buồn nói lời vô ích với ngươi nữa."
Thủy thần nương nương vốn tâm tình đang vui vẻ, nhìn thấy dáng vẻ này của Bùi Tiền lại càng phì cười. Bùi Tiền cảm thấy mình bị xem thường, liền tức giận nói:
- Cười cái gì mà cười! Cha ta là ân nhân của cô, ta là con gái của người, cũng chính là tiểu ân nhân của cô, cô phải tôn trọng một chút!
Bước chân Thủy thần nương nương hơi khựng lại, nhẹ giọng hỏi:
- Hay là ta tặng cho ngươi một món quà để cảm tạ nhé?
Đôi mắt Bùi Tiền sáng rực lên, nhưng rất nhanh đã u ám trở lại, uể oải nói:
- Thôi bỏ đi, cô cứ tặng cho Trần Bình An ấy. Ta không dám tùy tiện nhận lễ, nếu không sau khi hắn tỉnh lại, nhất định sẽ ghét ta thiếu gia giáo, không hiểu lễ nghĩa. Đến lúc đó lòng tốt lại bị xem thành lòng lang dạ thú, ta tội gì phải chuốc khổ vào thân? Cô nói xem có đúng không?
Thủy thần nương nương thấy buồn cười, vất vả lắm mới nén được, nghiêm giọng nói:
- Không sao, ta vốn có bảo vật muốn tặng cho Trần Bình An. Ngươi đã là “con gái của Trần Bình An”, ta cũng xem như nửa bậc trưởng bối, lần đầu gặp mặt tặng chút lễ vật là lẽ thường tình. Cho dù ngươi lén lút cất giấu không để hắn hay biết, thực ra cũng chẳng có gì to tát, không phải chuyện thị phi hệ trọng. Hơn nữa, chỉ cần ngươi không dùng chúng làm điều xằng bậy, sau này Trần Bình An có biết được thì cùng lắm cũng chỉ mắng ngươi vài câu, chẳng đau chẳng ngứa, có gì mà sợ?
Bùi Tiền có chút dao động, nhưng rất nhanh đã cười nhạo:
- Sao cô biết ta không làm chuyện xấu? Ta xấu xa lắm đấy. Nếu ta có được bảo bối tiên gia quý giá, hay học được pháp thuật thần tiên lợi hại, kẻ nào ta nhìn không thuận mắt, gặp mặt là ta bẻ cổ ngay. Giết người còn gọn gàng hơn lão già khốn khiếp họ Chu kia, lại còn ả xấu xí tên Hữu Biên nữa, suốt ngày trưng ra cái mặt đơ như khúc gỗ.
- Cũng giống như lúc ta đói bụng muốn ăn cơm, chỉ trong chớp mắt là xới đầy một bát cơm trắng, Trần Bình An cũng chẳng cản nổi. Có điều, đến lúc đó nếu hắn đánh không lại ta, ta sẽ nể tình mà giữ chút thể diện cho hắn.
Cô bé càng nói càng hăng hái, khiến Thủy thần nương nương không khỏi kinh hồn bạt vía. Đến lúc này nàng mới nhận ra, Trần Bình An đang dẫn theo một tiểu quái thai đáng sợ nhường nào. Chuyện giết người mà cô bé nói nhẹ tựa lông hồng như việc ăn cơm thường nhật, hoàn toàn không phải kiểu trẻ con ngây ngô nói lời ngông cuồng cho oai.
Ánh mắt Thủy thần nương nương thay đổi, nàng bắt đầu cẩn thận quan sát Bùi Tiền thêm lần nữa.
Bùi Tiền đột nhiên nổi giận:
- Thủy thần nương nương, cô đúng là lòng dạ đen tối, lấy oán báo ơn. Có phải cô cố ý hãm hại ta, muốn Trần Bình An thấy ta phạm lỗi rồi đuổi khỏi cửa, sau đó cô sẽ đóng vai người tốt thu nhận ta, bắt ta ở lại phủ Bích Du này làm con hầu nhỏ bưng trà rót nước cho cô không?
Thủy thần nương nương im lặng không đáp, nàng cõng Trần Bình An đang ngủ say trên lưng, cúi đầu nhìn cô bé đen nhẻm nhưng lanh lợi trước mặt. Nàng cố ý khiến ánh mắt trở nên lạnh lẽo, vừa như che giấu lại vừa như cố tình để lộ, cười hỏi:
- Ngươi thấy ta là hạng người như vậy sao?
Quả nhiên Bùi Tiền lập tức lùi lại một bước, vờ như ung dung, cười hì hì:
- Thủy thần nương nương, ta đùa với cô chút thôi mà.
Thủy thần nương nương thầm hiểu rõ trong lòng. Tiểu cô nương mang trong mình tư chất thuộc hành Kim này, lai lịch chắc chắn không hề tầm thường, hơn nữa tâm tính của cô bé gần như không thể khống chế.
Nàng chợt nhớ lại lúc trước Bùi Tiền vốc nước đi tới, Trần Bình An chỉ khẽ khàng buông một câu, tiểu nha đầu lập tức quay lại lối cũ, trả lại vốc thủy tinh hoa nọ. Hơn nữa hành động ấy dường như hoàn toàn thuận theo bản tâm, không hề có ý phản kháng. Thủy thần nương nương cuối cùng cũng suy ngẫm ra được đôi chút manh mối, trong lòng thầm tán thưởng thanh niên đang cõng trên lưng.
Bùi Tiền hớn hở nói:
- Vừa rồi bà cô cố ý dọa ta đúng không?
Thủy thần nương nương cảm thấy dở khóc dở cười. Tiểu nha đầu này thật sự có trực giác nhạy bén, thấu hiểu nhân tâm đến thế sao? Nếu sớm tối kề cận với cô bé này, chẳng phải sẽ vô cùng mệt mỏi?
Nàng cõng Trần Bình An đến một tiểu viện u nhã biệt lập, viện môn cùng phòng môn tự động rộng mở, rồi đặt hắn lên giường nhỏ nệm gấm chăn hoa. Bùi Tiền liền kêu lên "tránh ra, tránh ra", giúp Trần Bình An cởi giày, lại đắp kín chăn, sau đó mới ngồi xuống bên giường, trừng mắt nhìn Thủy thần nương nương chằm chằm.
Thủy thần nương nương mỉm cười nói:
- Ngươi cũng có chỗ nghỉ ngơi, để ta dẫn ngươi đi.
Bùi Tiền lắc đầu nguầy nguậy:
- Ta phải gác đêm cho cha ta, đề phòng có kẻ xấu xa.
Thủy thần nương nương nói:
- Được rồi, đừng có giở trò nịnh nọt nữa, Trần Bình An đã ngủ say thật rồi.
Bùi Tiền bán tín bán nghi, quay đầu nhìn Trần Bình An, sau đó mới đứng dậy, cười hì hì nói:
- Vậy thì dẫn ta đi ngả lưng một lát, mệt chết đi được. Nhưng sau khi cha ta tỉnh, nhất định phải đánh thức ta dậy ngay, chúng ta còn phải gấp rút lên đường. Đã nói là sau khi trời sáng sẽ theo kịp đội ngũ, trước giờ cha ta nói lời luôn giữ lời.