Bùi Tiền nói muốn ra cổng lớn xem bức tường phù điêu. Trên mặt tường chạm trổ hình ảnh ngôi miếu cổ, khói hương lượn lờ như thật, lại thoang thoảng mùi nhang, tiếng nước chảy róc rách, thanh âm sống động vô cùng, khiến cô bé thích thú không thôi.
Thủy thần nương nương vẫy tay gọi một tỳ nữ đang độ thanh xuân đến, dặn dò dẫn Bùi Tiền đi tham quan vãn cảnh.
Nghĩ đến vị Thánh nhân Nho gia thuộc văn mạch khác vừa rời đi, Trần Bình An đặt bầu rượu xuống, chậm rãi nói: "Trước kia tại quận Long Tuyền quê nhà ta... thực chất ban đầu là động tiên Ly Châu... Tề tiên sinh từng dạy học ở học đường trong trấn. Thuở nhỏ ta bần hàn, không có cơ duyên vào lớp nghe giảng, nhưng dĩ nhiên là từng gặp qua Tề tiên sinh, dù sao trấn nhỏ cũng chỉ có bấy nhiêu diện tích. Hàng xóm cạnh nhà ta lại là học trò của ngài, thường xuyên nhắc về ngài với ta."
Chung Khôi ngồi xuống bàn rượu, híp mắt cười rót một chén đầy. Những lời này của Trần Bình An, hắn đương nhiên tin, nhưng tuyệt đối không tin hoàn toàn.
Một võ phu thuần túy trẻ tuổi như thế, lại sở hữu hồ lô dưỡng kiếm cùng hai thanh phi kiếm bản mệnh, thậm chí còn có thể xuất âm thần du ngoạn trong đêm. Cho dù động tiên Ly Châu là nơi tàng long ngọa hổ, Trần Bình An có thể đạt được những phúc duyên khác, nhưng nếu nói hắn và Tề Tĩnh Xuân chỉ dừng lại ở mức "từng gặp mặt", Chung Khôi có đánh chết cũng không tin.
Tuy học vấn của Văn Thánh đã bị các đại thư viện phong tỏa, nhưng trong các tàng thư lâu ở dân gian vẫn còn lưu giữ vài bộ trước tác của lão nhân gia, lén lút tìm đọc cũng chẳng phải chuyện gì to tát. Thậm chí đừng nói là quen biết Tề Tĩnh Xuân, cho dù từng theo học tại ngôi học đường ấy cũng không sao. Chỉ cần Trần Bình An không phải đệ tử chân truyền kế thừa văn mạch của Tề Tĩnh Xuân, chắc chắn sẽ không rước phải phiền phức gì.
Lùi một vạn bước mà nói, trên địa bàn của thư viện Đại Phục tại Đồng Diệp châu này, cho dù sự thật đúng là như vậy cũng chẳng hề gì. Bởi vì nơi đây có Chung Khôi hắn, còn có tiên sinh của hắn che chở. Nhưng nếu đổi lại là hai tòa thư viện ở hai đầu nam bắc kia, e rằng mọi chuyện sẽ không dễ dàng như vậy.
Đôi mắt Thủy thần nương nương sáng rực lên, nàng chống hai tay lên bàn rượu, vội vã hỏi dồn: "Vậy ngươi đã từng gặp qua Văn Thánh lão gia chưa? Có phải ngài là một lão tiên sinh nho nhã, mũ cao đai rộng, hai tay áo lộng gió mát, phong thái vừa nghiêm nghị lại vừa hiền hòa? Hơn nữa chỉ cần nhìn qua là biết ngay một vị cao nhân lánh đời, học vấn thông thiên, khí chất chẳng khác nào những ẩn sĩ lâm tuyền trong cổ họa?"
Trần Bình An đành phải nói trái lương tâm: "Chưa từng gặp qua."
Ánh mắt Thủy thần nương nương vừa mang vẻ luyến tiếc, lại vừa có chút xót xa; cái trước là dành cho mình, cái sau là dành cho Trần Bình An. Nàng chán chường ngồi phịch xuống, nốc cạn một chén rượu rồi quẹt miệng, thổn thức nói:
- Ngươi chưa từng diện kiến lão tiên sinh, quả là một điều nuối tiếc nhất đời người. Sau này hãy cố mà gặp một lần, nếu không cuộc đời ngươi xem như chẳng thể vẹn toàn.
Trần Bình An cười khổ đáp:
- Được rồi, ta sẽ cố gắng.
Nàng chợt nhớ ra điều gì, lại hỏi tiếp:
- Vậy ngươi đã từng gặp kẻ tên là Thôi Sàm chưa? Đó là một gã khốn khiếp, thân là đại đệ tử mà lại dám khi sư diệt tổ. Còn có vị kiếm tiên kiếm thuật phi phàm kia nữa, cái tên nghe thật bá khí, gọi là Tả Hữu, nghe đồn kiếm thuật của y vô địch thiên hạ. Lại còn đám người Mao Tiểu Đông... nhiều đệ tử của Văn Thánh như vậy, chẳng lẽ ngươi chưa từng gặp lấy một người sao?
Trần Bình An nâng bầu rượu lên, lảng tránh:
- Tiếc thật, tiếc thật, uống rượu thôi, uống rượu thôi.
Thủy thần nương nương đập bàn một cái rầm, tức giận mắng mỏ:
- Uống cái rắm ấy! Ngươi rốt cuộc là hạng người gì vậy? Nếu ta mà sinh trưởng ở động tiên Ly Châu, việc đầu tiên làm sau khi rời khỏi quê hương chính là đi tìm Văn Thánh lão gia. Nếu không thể xông vào Công Đức Lâm của học cung kia thì cũng phải tìm đường khác. Ít nhất cũng phải đi mắng Thôi Sàm một trận, chiêm ngưỡng kiếm thuật của Tả Hữu, hay đánh một ván cờ với Mao Tiểu Đông...
Trần Bình An gật đầu phụ họa:
- Chí lý, chí lý.
Chung Khôi nhịn cười:
- Mắng Thôi Sàm sao? Thủy thần nương nương, không phải ta coi thường cô, nhưng vị Quốc sư Đại Ly kia dù cảnh giới có sụt giảm như lời đồn thì vẫn có thể dùng hai ngón tay bóp nát kim thân của cô đấy.
Thủy thần nương nương nói năng hùng hồn:
- Ta đứng ngoài cổng kinh thành Đại Ly mắng vài câu, hắn có thể nghe thấy được sao?
Chung Khôi trợn trắng mắt:
- Thế thì đúng là không nghe được thật.
Ba người cùng nâng chén, bầu không khí dần trở nên trầm lắng và nghiêm túc.
Con đại yêu ẩn náu gần Phù Kê tông kia, sau khi bị vạch trần thân phận liền đột ngột hành hung. Đôi đạo lữ cảnh giới Ngọc Phác vốn sở trường pháp thuật hợp kích, cuối cùng kẻ chết người bị thương. Chiến trường lại nằm ngay trên lãnh địa của Phù Kê tông. Cho dù đại yêu vốn có ưu thế thân thể cứng cáp trời sinh, e rằng tu vi cũng phải đạt đến cảnh giới thứ mười hai.
Một đại yêu cảnh giới Tiên Nhân vốn dĩ phải danh chấn thiên hạ từ sớm, vậy mà lại lặng lẽ ẩn náu tại trung bộ Đồng Diệp châu suốt bao nhiêu năm qua, chẳng lẽ Phù Kê tông và thư viện đều không hề hay biết? Hơn nữa lại trùng hợp đến thế, ngay lúc tông chủ núi Thái Bình đi ngăn chặn nó chạy ra biển, ngục trấn yêu của núi Thái Bình lại đột ngột mở ra, khiến đám yêu ma quỷ quái thoát ra, chạy trốn khắp nơi?
Thủy thần nương nương thận trọng hỏi:
- Dám hỏi một câu, vị sơn chủ tiên sinh nhà ngươi rời khỏi thư viện, thân hành trảm yêu, thật sự không sợ sẽ vẫn lạc sao?
Chung Khôi vừa giận vừa buồn cười nói:
- Nói lời tốt đẹp cho tiên sinh nhà ta một chút không được sao? Hơn nữa, trên đời này ai cũng có thể hỏi câu đó, duy chỉ có thủy thần nương nương cô là không thể. Hơn hai trăm năm qua, cô đã bao nhiêu lần chủ động rời khỏi phủ Bích Du, giao phong với đại yêu sông Mai kia rồi?
Thủy thần nương nương nhấp một ngụm rượu:
- Chuyện đó không giống nhau. Ta chỉ là một vị tiểu thần sông nước, còn tiên sinh nhà ngươi lại là môn hạ xuất thân từ phủ đệ của một vị Thánh nhân trong Văn miếu...
Chung Khôi liếc mắt nhìn nàng:
- Đây chính là đạo lý mà cô rút ra được từ kinh điển thánh hiền của Văn Thánh lão gia sao?
Thủy thần nương nương thẹn quá hóa giận. Mắng nàng kiến thức nông cạn ngay trước mặt cũng chẳng sao, nhưng tuyệt đối không được liên lụy đến Văn Thánh lão gia. Thế là nàng vỗ bàn một cái, đứng bật dậy mắng:
- Chung Khôi, ngươi còn dám nói năng xằng bậy như vậy, hãy nhổ hết mì và rượu ra đây cho ta!
Chung Khôi thản nhiên uống một hớp rượu, đáp:
- Ta lại uống rượu nhà cô đấy.
Hắn lại uống thêm một hớp nữa, rồi chép miệng:
- Ta lại uống tiếp, rượu ngon, quả là rượu ngon.
Thủy thần nương nương tức đến mức sắc mặt tái xanh, cả người run rẩy.
Trần Bình An nhẹ giọng lên tiếng:
- Ở quê nhà ta có một ngôi miếu thờ, trong bốn tấm biển có một tấm đề bốn chữ “Đương Nhân Bất Nhượng”, có lẽ đó chính là nguyên nhân khiến tiên sinh của Chung Khôi lựa chọn như vậy. Ban nãy Chung Khôi có nói, vì sao thế giới Hạo Nhiên lại tình nguyện tuân theo quy củ do Nho gia lập ra. Hôm nay tiên sinh của Chung Khôi hành động như thế, cho dù kết cục là sống hay chết, ta và thủy thần nương nương đây đều sẽ cảm thấy ngưỡng mộ khí tiết của thư viện Đại Phục.