Nhóm người nọ cả nam lẫn nữ chừng hai mươi người, đàn ông mặt mày hầm hầm giận dữ, đàn bà thì chống nạnh chửi bới om sòm. Đám trẻ con lại có vẻ vô tư lự, đứa thì nghiêng đầu liếm mứt quả, đứa lại lén lút cầm ná cao su bắn vào bảng rượu của quán.
Trần Bình An đứng giữa đám đông một lát nhưng chẳng hiểu đầu đuôi ra sao, bởi lẽ bọn họ đều dùng tiếng địa phương của trấn Hồ Nhi. Tuy nhiên, khi thấy Bùi Tiền đang ở trên tầng hai vừa thoáng nhìn thấy mình đã lộ vẻ hoảng hốt, trong lòng cậu lập tức hiểu rõ sự tình.
Trước đó Bùi Tiền vốn đang ngồi bên lan can tầng hai, hết ngoáy mũi lại ngoáy tai, dáng vẻ bất cần đời, thậm chí còn cố ý làm mấy trò trêu ngươi khiến người ta chán ghét. Bên ngoài càng chửi mắng dữ dội, cô bé lại càng cười đùa vui vẻ.
May mà đám người trấn Hồ Nhi kia không dám xông vào nhà trọ. Thiếu niên thọt chân ngại chuyện cãi vã phiền hà, chỉ lẳng lặng dọn dẹp thức ăn thừa trên bàn rượu. Ông lão lưng gù ngồi đằng xa rít tẩu thuốc sòng sọc. Còn Diêu Cửu Nương thì ngồi sau quầy thong thả cắn hạt dưa, chẳng hề lo lắng chuyện người ta làm lớn.
Gã kế toán Chung Khôi vốn định đứng ra hòa giải, chẳng ngờ lại bị một người đàn ông đẩy mạnh một cái, lảo đảo lùi lại vào trong. Hắn hậm hực đi tới quầy, giả vờ lật xem sổ sách trắng tinh, bị Diêu Cửu Nương liếc mắt khinh bỉ.
Khi Trần Bình An sa sầm mặt mày bước qua ngưỡng cửa, Bùi Tiền định bụng lẻn về phòng, nhưng đã bị cậu gọi giật lại, bắt phải xuống lầu. Cô bé rụt rè bước xuống cầu thang, chẳng đợi Trần Bình An tra hỏi đã tự mình khai báo ngọn ngành.
Theo lời cô bé, cô đến trấn Hồ Nhi là để mua ít thuốc cho Trần Bình An. Nào ngờ đám trẻ con cùng lứa ở đó lại hợp sức bắt nạt kẻ ngoại lai như cô. Ban đầu chúng cướp mất xâu mứt quả mà cô định dành cho Trần Bình An, cô đã nhẫn nhịn, tự nhủ mình đã đọc không ít đạo lý trong sách, phải biết lấy hòa làm quý. Thế nhưng đám trẻ kia vẫn bám theo sau lưng nói những lời khó nghe, còn kết bè kết đảng dùng đá ném cô, cô vẫn không thèm chấp nhặt.
Về sau cô mua một con diều hình chuồn chuồn, lại có đứa nảy lòng tham, giật lấy khiến dây diều tuột khỏi tay cô. Con diều vù một cái bay mất hút khỏi trấn Hồ Nhi, chẳng thấy tăm hơi đâu nữa. Lúc này cô mới không kìm được cơn giận, bèn đánh cho bọn chúng một trận tơi bời. Năm sáu đứa trẻ hợp sức lại vẫn không đánh thắng nổi cô, đành khóc lóc chạy về nhà gọi cha mẹ người lớn đến trút giận. Cô cũng chẳng ngốc, thấy thế liền vội vàng bỏ chạy.
Lại nói con diều chuồn chuồn kia tốn tận hai mươi đồng tiền, bị mất như vậy khiến cô xót xa vô cùng. Thế nên cô mới phải lặn lội tìm kiếm bên ngoài trấn Hồ Nhi suốt nửa ngày trời...
Xem chừng Bùi Tiền cũng chẳng mấy tự tin, lúc thốt ra lời dối trá vẫn không ngừng quan sát sắc diện của Trần Bình An, sẵn sàng tư thế chịu đòn. Trong thâm tâm con bé nghĩ, đến lúc đó chỉ cần ôm đầu là xong, còn bụng hay cánh tay bị đá hay nhéo vài cái cũng chẳng hề gì, chỉ cần được ăn một bữa no nê thì lại là một hảo hán.
Thế nhưng Trần Bình An chỉ lặng lẽ nghe Bùi Tiền phân bua cho xong, sau đó mới bình thản lên tiếng:
- Lời dối trá nói xong rồi, giờ hãy nói sự thật cho ta nghe một lần. Nếu không muốn nói cũng chẳng sao, sau này ngươi cứ ở lại quán trọ này, dù gì cũng chẳng lo chết đói.
Bùi Tiền im bặt, không thốt thêm lời nào.
Trần Bình An bước tới quầy thu ngân. Diêu Cửu Nương liếc mắt nhìn tiểu nha đầu gầy gò đang đứng ở chân cầu thang, khẽ mỉm cười nói:
- Trần công tử, sao ngài lại dạy dỗ ra một tiểu ma đầu quậy phá như vậy? Con bé suýt chút nữa đã lật tung cả một con ngõ ở trấn Hồ Nhi rồi đấy.
- Đầu tiên là lừa gạt đồ ăn của đám trẻ con trong vùng, dọa cho lũ trẻ đang nghịch đất kia một phen khiếp vía. Con bé khiến chúng tin sái cổ rằng mình là công chúa điện hạ từ kinh thành Đại Tuyền tới, chẳng qua đang chịu cảnh lưu lạc dân gian, sớm muộn gì cũng có ngày hồi cung. Sau khi đã thân quen, con bé lại dẫn dắt đám trẻ kia chơi đùa suốt ngày, nghiễm nhiên trở thành đại vương của bọn chúng. Thế rồi chỉ vì một con diều mà gây ra náo loạn, đánh nhau một trận túi bụi.
- Hình như cuối cùng con bé bị một người lớn đi ngang qua bạt tai mấy cái. Nếu là người thường, chịu thiệt rồi thì nên biết điều mà thu mình lại. Nhưng vị tiểu thư nhà ngài thì hay lắm, lại dám tự xưng là bà con xa của ta, cậy thế đó mà vung tiền thuê mấy tên lưu manh ở trấn Hồ Nhi, thừa lúc đêm tối dùng gậy đánh lén người đàn ông kia.
- Sau đó con bé càng thêm coi trời bằng vung. Đám trẻ hầu hết là hàng xóm láng giềng trong cùng một ngõ nhỏ, đêm đến lại bị con bé giả làm ma quỷ hù dọa. Chẳng riêng gì trẻ con, ngay cả người lớn cũng không dám tắt đèn đi ngủ. Chắc Trần công tử cũng biết, hiện giờ trấn Hồ Nhi thực sự có yêu ma quấy nhiễu. Vì chuyện này mà mấy vị bổ khoái phải canh gác suốt đêm, mới tóm được tiểu nha đầu giả thần giả quỷ kia.
- Ngài đoán xem kết cục thế nào? Bọn họ lại bị nha đầu nhà ngài trấn áp ngược lại. Chẳng biết con bé đã khua môi múa mép những gì, mà bọn họ lại khách sáo đưa nó về tận nơi. Ngài có tin được không, một đám bổ khoái mặc quan phục hộ tống một tiểu nha đầu vào quán trọ, trông quả thực rất có phong thái của công chúa điện hạ.
Trần Bình An cảm thấy đau đầu khôn xiết, quay lại nhìn Bùi Tiền. Hắn không thấy bóng dáng con bé đâu, chỉ thấy một đôi chân lấp ló, chắc hẳn là đã ngồi bệt xuống cầu thang rồi.
Diêu Cửu Nương che miệng cười duyên:
- Của đi thay người, chuyện có đáng là bao. Nhiều nhất cũng chỉ mười lượng bạc mà thôi. Chuyện này ngài đừng nhúng tay vào, cứ giao cho ta xử lý là được. Với cái tính tình của công tử, đám người kia chỉ càng được nước lấn tới, chuyện nhỏ bằng cái móng tay cũng bị bọn họ thêu dệt thành đại họa tày trời cho xem.
Trần Bình An bất đắc dĩ đáp:
- Vậy cứ ghi vào sổ, sau này tính chung một thể với tiền phòng.
Diêu Cửu Nương ngưng cười, nghiêm nét mặt nói:
- Trần công tử có ơn với họ Diêu ta, nếu ngay cả chút chuyện vặt vãnh này cũng tính toán chi li, Cửu Nương ta còn mặt mũi nào nhìn ai nữa?
Trần Bình An lắc đầu:
- Đó là hai chuyện khác nhau.
Diêu Cửu Nương định phân bua thêm, Trần Bình An đã cắt lời:
- Chuyện hôm nay đành phải làm phiền phu nhân vậy.
Diêu Cửu Nương nhận lời, khoan thai bước ra khỏi quầy. Nàng dùng khuỷu tay đẩy nhẹ Chung Khôi sang một bên, lấy mấy mẩu bạc vụn trong ngăn kéo rồi đi ra cửa nhà trọ giải quyết sóng gió.
Trấn Hồ Nhi nằm nơi biên thùy, vàng thau lẫn lộn, tuy chưa hẳn ai nấy đều có bản lĩnh cao cường nhưng nhãn giới chắc chắn chẳng hề hạn hẹp. Người đến kẻ đi tấp nập, chuyện lạ lùng gì mà họ chưa từng nghe qua, thế nên ít nhiều cũng có chút khí khái. Hơn nữa, nơi đây không chừng còn có cao nhân mai danh ẩn tích, chẳng hạn như Cửu Nương nhà họ Diêu hay lão Tam gù kia.
Lúc trước nhà trọ gây ra động tĩnh lớn như vậy, nhất là trận giao tranh giữa Ngụy Tiện và đám luyện khí sĩ kia, thật sự là cảnh tượng thần tiên đánh nhau, khó mà che mắt thiên hạ. Từ trấn Hồ Nhi nhìn lại phía này, ngoài việc xem náo nhiệt, trong lòng người dân đương nhiên không thiếu phần kính sợ.
Lại thêm một đội kỵ binh dũng mãnh vừa vòng lên hướng bắc, đủ loại lời đồn thổi bắt đầu lan truyền. Có người nói Cửu Nương vốn lẳng lơ ở nhà trọ thực chất là một con hồ ly tinh. Những người ủng hộ quan điểm này đa phần là phụ nữ trong trấn. Lại có kẻ nói nghe u ám hơn, rằng những năm qua trấn Hồ Nhi không được thái bình là do có yêu ma chiếm cứ, lần này chân long đi ngang qua, yêu khí và long khí xung khắc nên mới xảy ra trận trảm yêu trừ ma kia.
Diêu Cửu Nương lắc lư vòng eo đi tới cửa, tiếng huyên náo bên ngoài lập tức dịu xuống hẳn.
Chung Khôi ngồi bên quầy, cười hỏi Trần Bình An:
- Từ khi nào ở Đồng Diệp Châu lại xuất hiện một môn phái giang hồ "lớn" như các ngươi vậy? Quy mô này e rằng cũng tương đương với những tiên gia hào phiệt có chữ "Tông" ở sau tên rồi.
Nói đoạn, hắn lại bật cười, dường như cảm thấy cách ví von này của mình vô cùng mới mẻ và thú vị.
Một hán tử dũng mãnh nhất phu đương quan, một lão già khòm lưng khát máu hung tàn, một nam tử cầm đao mượn võ tướng Hứa Khinh Chu của Đại Tuyền để mài giũa chiêu thức, cùng một thiếu nữ tuyệt sắc dùng thuật ngự kiếm áp chế tiên sư Từ Đồng. Điều then chốt nhất là trong trận đại chiến này, khí thế và tu vi của cả bốn người đều đang không ngừng tăng tiến.
Dĩ nhiên còn phải kể đến vị công tử trẻ tuổi kia, tuy không phải luyện khí sĩ nhưng lại có khả năng ngự kiếm. Chỉ là diện mạo có phần anh tuấn quá mức, e là đã cướp mất hào quang của hắn trước mặt Cửu Nương. Nếu không, hắn nhất định phải kéo tay đối phương hàn huyên một trận, kết nghĩa huynh đệ mới thỏa lòng.
Trần Bình An do dự trong thoáng chốc, cuối cùng vẫn quyết định thành thật trả lời:
- Chúng ta không phải người của Đồng Diệp Châu.
Chung Khôi "ồ" lên một tiếng:
- Vậy là từ Nam Bà Sa Châu tới sao?
Nam Bà Sa Châu vốn lừng lẫy thiên hạ. Cho dù tu sĩ Đồng Diệp Châu xưa nay mắt cao hơn đầu, khinh thường hào kiệt khắp nơi, nhưng vẫn luôn dành sự kính trọng cho Nam Bà Sa Châu gần sát núi Đảo Huyền. Bởi lẽ nơi đó có họ Trần ở Dĩnh Âm, lại có một Trần Thuần An gần như độc chiếm danh hiệu "Thuần Nho".
Chung Khôi ngưỡng mộ Nam Bà Sa Châu đã lâu, chỉ là bị thân phận ràng buộc, lại thêm ân sư nghiêm huấn nên không thể lên đường du ngoạn. Ngoại trừ họ Trần ở Dĩnh Âm, Nam Bà Sa Châu còn có biết bao thắng cảnh tráng lệ lưu danh sử sách, Chung Khôi đều muốn một lần đặt chân đến. Đồng Diệp Châu này quá mức tẻ nhạt, dù là dân chúng dưới núi hay tu sĩ trên núi đều không mấy khi thích giao du đi lại.