Tới trước cửa phòng trên tầng hai, Bùi Tiền đã nhanh chân vọt qua Trần Bình An, xung phong mở cửa, dáng vẻ chẳng khác nào một tiểu tùy tùng đắc lực.
Trần Bình An sải bước vào trong. Bùi Tiền còn đang do dự có nên theo vào hay không, cậu đã quay đầu phân phó:
- Ngươi đi báo với điếm gia thuê thêm ba gian phòng, tiền bạc cứ để Cửu Nương ghi sổ trước. Đồng thời nhắn với Ngụy Tiện một tiếng, ta cần bế quan mấy ngày, trong thời gian này tuyệt đối không tiếp khách. Năm người các ngươi tốt nhất đừng rời khỏi quán trọ quá xa.
Bùi Tiền nhìn chằm chằm Trần Bình An, hỏi:
- Ngươi không sao chứ?
Trần Bình An dở khóc dở cười. Nhìn bộ dạng thê thảm hiện giờ của mình, chẳng lẽ lại có thể coi là không sao? Cậu thuận miệng đáp:
- Chưa chết được.
Bùi Tiền cẩn thận khép cửa phòng, cuối cùng bỏ lại một câu:
- Có chuyện gì thì cứ gọi, ta ở ngay phòng bên cạnh.
Trần Bình An khẽ gật đầu.
Hai thanh phi kiếm Mùng Một và Mười Lăm lơ lửng giữa không trung. Trần Bình An trước tiên lấy ra một xấp Tẩy Trần phù dán quanh phòng, sau đó mới lấy ra hai chiếc bình sứ.
Chiếc bình sứ màu đỏ là do Lục Đài tặng, có công hiệu sinh cơ nhục cốt. Trong trận chiến giữa rừng núi bên ngoài trấn Phi Ưng, Trần Bình An đã từng đích thân lĩnh giáo tác dụng diệu kỳ của nó. Chiếc bình còn lại là thuốc đặc trị của tiệm thuốc họ Dương, dù có đau đớn thấu xương cũng có thể xoa dịu phần nào.
Trải qua hai lần du ngoạn, đối mặt với biết bao thần tiên núi sông và yêu ma quỷ quái, cậu vẫn chưa có cơ hội dùng tới chúng. Chẳng ngờ tại một trấn nhỏ biên thùy này lại phải mang ra sử dụng.
Trần Bình An cởi bỏ bộ pháp bào Kim Lễ đã hư hại nặng nề, động chạm tới vô số vết thương trên da thịt gân cốt, đau đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Cậu ngồi bên bàn, run rẩy mở chiếc bình sứ trắng của tiệm thuốc họ Dương, đổ ra một viên đan dược đen nhánh, ném vào miệng gắng sức nuốt xuống. Cậu lại cầm bầu rượu nhấp một ngụm rượu mơ, sau đó mới bắt đầu bôi thứ dược cao sền sệt trong bình sứ đỏ lên hai tay, cánh tay và bả vai, lại là một phen giày vò đau đớn.
Thực lực của Lý Lễ hoàn toàn nằm ngoài dự tính của Trần Bình An. Cậu vốn đã vô cùng cẩn trọng ứng phó với cơn sóng dữ này, ngoài việc để "điên võ phu" Chu Liễm xuất chiến, còn liên tiếp mời ra hai vị cuối cùng trong bức họa quyển. Nhưng không ngờ Lý Lễ lại hành xử trái với lẽ thường, ngoài thân phận Luyện Khí sĩ, thân thể gã còn có thể sánh ngang với một vị thuần túy võ phu đệ lục cảnh.